watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 02:56 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3589 Lượt

Nhan Trinh Tịch và bà chủ thỏa thuận giá, còn lợi dụng sự thân quen để bảo bà chủ giảm giá nữa.

“Cô à, cô xem, A Nhã nghe lời cháu giới thiệu, toàn đến chỗ cô mua kính, lần này cô cũng ưu tiên cho cậu ấy chút đi.”

“Lâu rồi không thấy con bé đến.”

“Không đâu, không đâu. Lát về cháu sẽ lấy kính của cậu ấy vứt đi. Dùng lâu có lẽ hỏng rồi, cũng nên đổi cái mới thôi.”

“Thật sao?”

“Thật mà, thật mà. Lời nói của Kiều Ân cháu lúc nào cũng bảo đảm, chắc chắn luôn!” Nhưng cô khẽ nhủ thầm, nếu A Nhã không dùng kính áp tròng thì cũng không liên quan đến cô.

“Ừ, được rồi, thấy Kiều Ân nhiệt tình như vậy nên cô giảm cho hai mươi phần trăm nhé. Còn không mau cảm ơn con bé đi!”

“Không cần, cháu sẽ trả tiền kính ạ”, Kiều Ân thành thật, không đánh mà khai ra.

“Cháu trả?” Bà chủ có chút ngạc nhiên. “Nếu Kiều Ân trả thì cô sẽ tính mức thấp nhất cho cháu, giảm ba mươi phần trăm là được rồi. Ba trăm năm mươi đồng, giảm ba mươi phần trăm là còn hai trăm bốn mươi lăm đồng, lấy cháu hai trăm bốn mươi đồng thôi”, nói xong, bà chủ đưa hóa đơn thanh toán cho Kiều Ân xem.

Kiều Ân vội gật đầu, tốt quá, thật cảm ơn bà chủ rồi cô lấy tiền trong ví ra trả.

Nhưng vì Nhan Trinh Tịch không để cô trả nên đã cầm sẵn tiền trên tay rồi. Kiều Ân nhất định không chịu, liền giật ví tiền rồi lườm cậu ta một cái, Kiều Ân đưa tiền của mình trả cho bà chủ cửa hàng kính.

Nhan Trinh Tịch không có cách nào, chỉ biết giương mắt nhìn Kiều Ân nhận tiền trả lại, đưa kính cho cậu rồi cất cả hai cái ví vào túi của cô. Cô thật sự không để cho cậu trả tiền?

Đeo kính vào, cuối cùng cũng nhìn rõ mọi thứ, Nhan Trinh Tịch bước ra khỏi cửa hiệu cùng Kiều Ân.

Kiều Ân ôm đống sách đi trước, Nhan Trinh Tịch lẽo đẽo theo sau. Ví tiền của cậu đang nằm trong túi Kiều Ân, muốn bỏ đi cũng không được.

Ra đến phố mua sắm Kiều Ân mới dừng lại, quay người đợi Nhan Trinh Tịch.

Cô rút một cái ví từ trong túi mình ra, đưa cho cậu ta: “Trả bạn”.

“Hai trăm bốn mươi đồng, đây là tiền kính”, không quen để con gái trả tiền nên dù Kiều Ân không muốn, cậu vẫn nhất định phải trả lại cô.

“Ừ, đây là hóa đơn tiền kính.” Lần này, Kiều Ân không từ chối nữa mà cầm tiền luôn.

Thấy Nhan Trinh Tịch thoáng kinh ngạc, Kiều Ân khẽ cười nói: “Mình biết có đưa tiền thì nhất định bạn sẽ không nhận nên lần sau đáp lễ bằng cái khác là được rồi. Vừa nãy nếu để bạn tự trả tiền thì bà chủ sẽ không giảm đến ba mươi phần trăm đâu. Bởi vậy, mình bảo để mình đứng ra trả tiền là tốt nhất, như vậy mới có thể tiết kiệm được”.

Nhìn thái độ chân thành của Kiều Ân, Nhan Trinh Tịch không nén được liền bật cười. Kiều Ân, cô gái này thật thú vị!

Di động đột nhiên đổ chuông, Kiều Ân nhìn màn hình rồi kêu lên thảng thốt: “A, chết rồi!”. Cô quên mất cuộc hẹn đi ăn với anh trai, Kiều Ân vội vàng nghe máy. Đầu dây bên kia có vẻ đã rất bực. “Em chạy đi đâu thế hả?”

“Em đến ngay đây, năm phút thôi… Vâng, được rồi.” Tắt máy, Kiều Ân ngại ngùng quay sang giải thích với Nhan Trinh Tịch: “Lần sau có thời gian lại nói chuyện nhé, bye bye!”.

Đột nhiên Nhan Trinh Tịch tỏ vẻ khoa trương, gật gật đầu nói: “Tạm biệt!”.

Kiều Ân cuống cuồng chạy tới chỗ hẹn, nhìn thân hình béo ú của cô đang lạch bà lạch bạch chả khác nào con gấu ngốc nghếch, trông rất buồn cười.

Nhìn theo dáng cô, Nhan Trinh Tịch bật cười một cách ngớ ngẩn, nhìn mãi hồi lâu đến khi bóng cô mất hút trong đám đông trên đường.
Căng tin thứ hai

“Em chạy đi đâu thế hả?” Nhìn bộ dạng đằng đằng sát khí của Thiệu Minh Vỹ lúc này chắc chắn anh đang rất giận.

Kiều Ân vội đặt chồng sách và túi lên ghế bên cạnh rồi ngồi xuống.

Có vẻ vừa rồi Kiều Ân chạy quá nhanh khiến nhịp thở vẫn chưa kịp hồi phục nên khi đặt cả bàn tọa phịch xuống ghế đã làm cả bàn cũng rung lên.

Nhưng cô chẳng thèm quan tâm, đang mệt đứt hơi thế này, tiện tay với lấy lon Coca uống ừng ực.

“Uống từ từ thôi, cẩn thận không sặc!”, thấy cách uống nước gấp gáp của cô, Thiệu Minh Vỹ lo lắng nhắc.

Cuối cùng, sau khi đã lấy lại nhịp thở bình thường, Kiều Ân mới quay sang cười cười nhìn Thiệu Minh Vỹ.

“Em quên mất không giữ chỗ rồi.”

“Biết trí nhớ em rất tồi nên anh mới đến trước giữ chỗ đấy.”

“Đến đại học N rồi sao?”

“Ừ, đi nghe tọa đàm.”

“Đi cùng Phương Tuệ?”

“Đúng vậy, lần sau sẽ dẫn em theo.”

“Thôi em xin, đến đó chán chết được.”

“Chán gì mà chán chứ?”

“Nhàm chán!”

“… Mà em vẫn muốn giảm cân sao? Nhìn em thế này chỉ có thể tăng cân thôi!”

“Tại sao?”

“Người bình thường mỗi khi thấy chán nản đều chẳng thiết ăn uống, còn em thì sao cứ lúc nào chán là mồm lại hoạt động hết công suất, như thế còn nói em không béo sao?”

“À, hiểu rồi, lần sau nếu cảm thấy chán em sẽ giấu hết đồ ăn vặt đi.”

“Em vừa chạy đi đâu đấy?” Đây là lần thứ ba, anh hỏi câu này tới ba lần rồi, có vẻ anh quyết không từ bỏ vấn đề này. Kiều Ân không còn cách nào, chỉ đành tIU nghỉu đối diện với nó mà thôi.

“Đưa một người bạn đi lắp kính.”

“Bạn?” Bạn cô có ai đeo kính sao? Hơn nữa bạn bè cô anh đều quen, có người đeo kính thì sao anh không biết chứ? Thị lực của các bạn cô đều rất tốt, thậm chí cả cô nàng mọt sách Cao Nghi Đình cũng chẳng cần đeo kính. Có lẽ anh nên tìm hiểu thêm về người bạn này của cô.

Đến nước này, Kiều Ân đành bất đắc dĩ kể lại những chuyện vừa xảy ra, đương nhiên chỉ kể những chi tiết chính một cách đơn giản, còn đâu bỏ qua hết những chi tiết ngoài lề.

“Cậu ta là sinh viên khu đông?”

“Vâng, tên là Nhan Trinh Tịch. Anh, anh giúp em điều tra đi, xem cậu ấy học lớp nào. Cậu ấy học khoa Thương mại quốc tế, cùng khóa với em.” Kiều Ân nhờ vả rất chân thành, không hề để ý tới ánh nhìn nguy hiểm trong mắt Thiệu Minh Vỹ vừa phát ra.

“Điều tra cậu ta làm gì?”

“Cậu ấy rất thú vị.”

Thiệu Minh Vỹ cầm lon Coca lên tu ừng ực. Ỉn con ngốc nghếch này lại tơ tưởng đến ai rồi? Quả nhiên lần này còn bắn cả mũi tên tình ái sang khu khác, khu đông cơ đấy!

“Mắt cậu ấy rất đẹp, lông mi dài, cong vút, nhìn như gấu bông vậy.” Kiều Ân hồn nhiên nói, vừa nghĩ vừa cười vui vẻ, hoàn toàn không để ý đến sắc mặt Thiệu Minh Vỹ ngồi đối diện đã tối sầm lại đen như cục than đá.

“Em không sợ người ta chê em béo à?”, Thiệu Minh Vỹ cố tình đá đểu Kiều Ân.

Kiều Ân không cười nổi nữa. Đúng vậy, hôm nay cũng chỉ vì thân hình béo ú này mà cô bị người ta làm cho xấu hổ trước mặt cậu ta. Haizzz, Nhan Trinh Tịch lại gầy như vậy, nhất định cậu ta không thể thích một người béo ú như cô được.

Kiều Ân chọc đôi đũa vào bát bỗng chẳng muốn ăn nữa.

“Sao thế? Chẳng phải đây là nộm ngó sen mà em vẫn thích ăn sao, sao không ăn vậy?” Chán nản đến vậy sao?

“Không ăn, em phải giảm cân!”

“Không được, ăn xong mới được đi.” Thiệu Minh Vỹ đột nhiên trở nên nghiêm khắc. Hôm nay cô rất kỳ lạ, tự nhiên lại không hứng thú với đồ ăn.

“Nhưng… em không muốn ăn gì nữa.”

“Được rồi, lúc ăn mà nghĩ linh tinh sẽ không ngon

miệng đâu. Ăn chút đi, một nửa cũng được, không tối lại đói, lúc đó ăn đêm còn béo hơn.” Thiệu Minh Vỹ nhẫn nại khuyên Kiều Ân nhưng trong lòng

lại thầm mắng tên Nhan Trinh Tịch kia đến n lần. Hắn dám làm ảnh hưởng tới việc ăn uống của Ân Ân!
Kiều Ân lại ngoan ngoãn ăn tiếp, đúng là đói sẽ rất khó chịu. Nhưng, vừa ăn cô vừa thầm quyết tâm trong bụng lúc về nhất định sẽ tập thêm nửa tiếng nữa, chứ giảm cân chậm như thế này, muốn xuống năm mươi cân thì biết đến bao giờ?

Thiệu Minh Vỹ với tay qua bàn, nhéo má cô một cái, nói: “Tốt rồi, cười lên xem nào, nhìn em rầu rĩ thế này, anh cũng chẳng muốn ăn nữa”.

Kiều Ân ngẩng mặt lên, thấy Thiệu Minh Vỹ có vẻ rất buồn, cô không chịu được, đành cố mỉm cười.

Khuôn mặt bị Thiệu Minh Vỹ nhéo từ nãy của Kiều Ân cuối cùng cũng như mây mù gặp nắng, lại tươi rói như hoa khiến Thiệu Minh Vỹ cũng thấy thích thú. Anh thích khuôn mặt tươi cười của Kiều Ân nên anh mong lúc nào cô cũng cười vui vẻ như vậy!

“Anh, hình như hôm nay Lý Hải Lạc hẹn Đình Đình đi xem phim đấy.” Có vẻ Kiều Ân đã lấy lại sự vui vẻ như thường ngày.

“Em muốn không? Chúng ta cũng đi.”

“Sao anh không rủ bạn gái đi cùng?”

“Bạn gái? Ở đâu vậy?”

“Anh có nhiều bạn gái thế cơ à? Nhiều đến nỗi không nhớ được hả? Đương nhiên là Phương Tuệ rồi.”

“Cô ấy không phải bạn gái anh.”

“Không phải sao, cô ấy xinh vậy mà. Anh không tán ngay, cẩn thận người khác cướp mất đấy.”

“Cướp thì kệ, anh cũng chẳng thiếu.”

“Tinh vi!”

“Anh nhớ là mình chỉ có một người.”

“Ai thế? Em có quen không?”

“Quen, còn rất quen nữa là khác.”

“Thật sao? Không thể nào, nếu thế thì sao em không biết chứ.”

“Cô ấy ngốc nghếch, lại lười, có lúc còn khờ đến mức khiến người ta tức hộc máu, nhẹ dạ cả tin dễ bị người khác lừa.”

Kiều Ân nghe chăm chú, nhưng người như vậy, sao cô lại chẳng có chút ấn tượng nào thế nhỉ?

“Rõ ràng rất đáng yêu nhưng lúc nào cũng cho rằng mình béo,

Trang: [<] 1, 5, 6, [7] ,8,9 ,32 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT