watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 02:56 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3591 Lượt

như cô nghĩ, em gái, hóa ra anh ấy thấy mình đáng thương nên mới nhận làm em gái. Đúng vậy, em gái của Thiệu Minh Vỹ đã là một vinh dự rất lớn. Cô còn dám mơ tưởng hão huyền gì nữa chứ?

Cô chỉ có thể là em gái của Thiệu Minh Vỹ!

Sau này, mỗi lần gặp đám nữ sinh đó, cô đều ngọt ngào khen họ xinh, khen họ giỏi giang, họ là người mà cô rất ngưỡng mộ, lại ca ngợi anh trai có con mắt tinh tường, quen toàn giai nhân sắc nước hương trời.

Chiều hôm đó, cô cố nở nụ cười gượng gạo, cố giữ mình bình tĩnh tươi tỉnh, nhưng trái tim cô lại rơi lệ đến cạn khô!

Cuối cùng, bằng sự thân thiện của mình, đám nữ sinh kia cũng không hằm hè với Kiều Ân nữa. Họ chấp nhận cô vì cô là một người em gái rất biết điều.

Từ đó đến nay, tư cách của cô được mọi người đồng ý. Em gái thân thiết nhất của Thiệu Minh Vỹ chính là Kiều Ân, không thể thay đổi cũng không thể khác được!

Cô thấy rằng, được làm em gái anh, được anh yêu quý cũng đã là niềm hạnh phúc! Ít nhất cô cũng có thể vui vẻ đón nhận hạnh phúc này.

Thiệu Minh Vỹ và Kiều Ân mãi mãi là anh em thân thiết!

Phòng 502, ký túc xá nữ khu tây

Quả nhiên, Kiều Ân đang cố giảm cân!

Mỗi động tác vốn chỉ có bốn lần nhưng Kiều Ân lại tập gấp đôi, tận tám lần, hơn nữa, còn cố gắng tập đúng theo mẫu. Sau động tác ngồi xổm xuống đất sẽ lại đứng thẳng lên, chân nhất định phải giữ thẳng. Động tác quay người nhất định phải mở rộng hết sải tay, cố gắng quay người ra sau. Còn động tác Kiều Ân cảm thấy khó nhất, giống như khiêu vũ là vừa ngồi xổm vừa nghiêng người và hai tay sang một bên, sau đó lúc đứng dậy thì hai tay lại quay sang phía bên kia.

Mỗi lần tập xong động tác nào đó, Kiều Ân đều cảm thấy mệt thở không ra hơi, mặt mày choáng váng. Nhưng cô vẫn cắn răng chịu đựng, kiên trì tập luyện, tự nhủ trong lòng nhất định không được từ bỏ, phải cố lên!

Thấy cô tập luyện chăm chỉ như vậy, bọn A Nhã đều rất bất ngờ, quả nhiên lần này Kiều Ân quyết tâm giảm cân thật. Vì vậy mọi người đều giúp đỡ cô.

Nhược Lăng rất thích tìm hiểu về cách trang điểm, làm đẹp nên mỗi lần Kiều Ân tập xong, cô không chỉ giúp Kiều Ân xoa bóp chân tay để vai và đùi Kiều Ân không bị căng cứng, còn giúp cô tránh nguy cơ xuất hiện cơ bắp trong khi luyện tập. Thậm chí cô còn dạy Kiều Ân bài tập nằm trên giường, đưa cao hai chân qua đầu, mũi chân chạm vào tường. Động tác này có thể giúp cô đẩy nhanh việc lưu thông khí huyết ở chân và đùi.

Còn A Nhã dù lúc nào cũng trách mắng Kiều Ân nhưng trong lòng rất quan tâm đến cô. Sau bữa ăn tối, cô kiên quyết bắt Kiều Ân bỏ hết các đồ ăn vặt, đặc biệt là sau khi tập luyện không được ngồi nghỉ ngay lập tức. Vì Kiều Ân mà đã ngồi xuống thì toàn bộ cơ thể sẽ được thả lỏng thư giãn, như thế ngấn bụng dưới sẽ dồn xuống. Mỗi lần thấy Kiều Ân ngồi thư giãn là cô lập tức trợn mắt lên nhìn, thấy vậy bụng dưới Kiều Ân như cái công tắc điện tự động hóp lại, ngồi thẳng người dậy.

Đình Đình không trực tiếp giúp đỡ Kiều Ân, nhưng mỗi lần về phòng cô đều cổ vũ “Cố lên!” để tăng thêm tinh thần quyết tâm cho Kiều Ân.

Chặng đường giảm cân đầy gian nan của Kiều Ân ngày càng có hy vọng rồi!
Quầy tạp chí Đại học T

Sáng nay học tận bốn tiết Toán cao cấp nên ai cũng phờ phạc.

Kiều Ân ôm đống sách cho bốn tiết học đi ngang qua quầy tạp chí. Đám A Nhã hào hứng lật lật giở giở tờ tạp chí mình thích, chỉ có Kiều Ân vẫn ôm khư khư chồng sách vô vị đứng một bên đợi. Cô không hứng thú với mấy tạp chí kiểu này. Thường thì sách báo cô thích đều có thể xem ở phòng đọc của thư viện, nên cô không bao giờ mua nó vì thế cũng chả xem làm gì.

Cô đứng một mình ngắm nhìn mây bay lơ lửng giữa trời thu thoáng đãng, màu xanh lam nhạt trên bầu trời cũng khiến con người ta cảm thấy thư thái, tâm hồn bay bổng hơn nhiều!

Đột nhiên có ai đó vỗ nhẹ lên vai phải Kiều Ân. Cô vụt quay lại nhìn, ồ, chẳng có ai? Kiều Ân bực mình quay ra sau kiếm tìm. A! Kiều Ân giật mình lùi lại một bước, đôi mắt đẹp mê hồn của Nhan Trinh Tịch bỗng kề sát gần cô.

Theo phản xạ Kiều Ân chợt lùi về sau, miệng lầm bầm: “Giật cả mình!”.

“Nhìn cậu đang ngơ ngác nên mới hù một cái!”, có vẻ tâm trạng cậu ta hôm nay rất vui.

“Vô duyên!”

“Mua sách à?”

“Không phải mình, là bạn cùng phòng mua.” Nói xong, Kiều Ân quay đầu lại thì đã thấy đám A Nhã mỗi người cầm một cuốn tạp chí trên tay, đang nhìn cô và Nhan Trinh Tịch đầy mờ ám.

“Ân Ân, anh chàng đẹp trai vậy mà cậu định chiếm làm của riêng hả?” A Nhã sớm đã nhận ra anh chàng đó nhất định là Nhan Trinh Tịch mà Kiều Ân từng nhắc tới, nhưng cô cũng không bỏ qua cơ hội trêu chọc họ.

“Đây là Nhan Trinh Tịch, còn kia là các bạn cùng phòng mình, Minh An Nhã, Toàn Nhược Lăng, Cao Nghi Đình”, Kiều Ân mỉm cười, khẽ giật vạt áo A Nhã.

“Ồ, hóa ra cậu chính là Nhan Trinh Tịch…”, A Nhã cười trộm, thảo nào biểu hiện của Ân Ân kỳ lạ và không trừng mắt với cô nữa. Nếu bình thường, Kiều Ân đã sớm cau cái mặt tròn vo của mình lại. Xem ra Kiều Ân đang hy vọng giữ được hình ảnh đẹp trong mặt anh chàng này.

“Được rồi, mình đi trước đây.” Có vẻ Nhan Trinh Tịch không quen bị đông người vây quanh như vậy nên có chút xấu hổ.

“Được, 88[1">.” Ân Ân bỗng thấy hơi thất vọng nhìn theo bóng cậu ta đi như bay trước mặt cô.

Nhan Trinh Tịch lên xe đi được một đoạn xa, đột nhiên dừng lại, quay người về phía Kiều Ân gọi lớn “Kiều Ân” rồi vẫy tay gọi cô đến.

Kiều Ân không hiểu cậu ấy định làm gì nhưng vẫn vội chạy lại. Đám A Nhã nhìn họ đầy ngạc nhiên, tên tiểu tử này định giở trò gì đây?

Nhan Trinh Tịch lôi ra một cuốn sổ, viết một dãy số lên đó rồi xé tờ giấy, gấp lại đưa cho Kiều Ân, nói: “Muốn đến khu đông thì gọi điện cho mình!”. Nói xong, cậu ta khẽ mỉm cười rồi nhanh chóng đạp xe lao vút đi.

Kiều Ân cầm tờ giấy trong tay, đờ đẫn nhìn bóng dáng cậu ta đã khuất xa trên đường. Cậu ấy cho mình số điện thoại? Cậu ấy chủ động đưa mình số điện thoại? Việc này khiến cô thẫn thờ nhưng trong lòng lại cảm thấy niềm hạnh phúc như trào dâng. Cậu ấy không ghét mình!

A Nhã và Nhược Lăng đứng sau Kiều Ân cười trộm. Ỉn con này không cứu được nữa rồi! Vừa hôm trước còn đau đớn vật vã vì xấu hổ trước mặt anh chàng họ Nhan kia vậy mà hôm nay anh ta lại chủ động trao cơ hội cho cô! Cô lại chả mừng đến khóc thét lên được!
“Minh An Nhã! Mọi người đang làm gì thế?” Tất cả cùng quay đầu lại nhìn, a, Thiệu Minh Vỹ! Cả ba người đều giật bắn cả mình, không ai bảo ai mà cùng quay sang nhìn Kiều Ân. Thiệu Minh Vỹ cũng đã thấy Kiều Ân từ phía xa, anh khẽ cười, đi qua ba người đến chỗ Kiều Ân.

“Cậu nói xem, hôm nay là ngày may mắn hay đen đủi của Ân Ân vậy, người kia vừa đi, người này đã đến!”, Nhược Lăng lo lắng nhìn Kiều Ân, hỏi đám bạn xung quanh.

“Là phúc không phải họa, mà nếu là họa thì có đuổi cũng chẳng được!” A Nhã khẽ cười, quay sang kéo hai bạn đi về phía ký túc xá, để Kiều Ân ở lại với Thiệu Minh Vỹ.

“Sao đứng đực mặt ra thế hả?”, Thiệu Minh Vỹ khẽ cốc lên đầu Kiều Ân nói.

“Anh?” Lúc này Kiều Ân mới lấy lại ý thức. Sao anh lại ở đây? Đám A Nhã đâu rồi, nhìn về phía xa Kiều Ân thấy bọn họ đã đi xa lắm rồi.

“Cái gì thế?”, thấy mảnh giấy trong tay Kiều Ân, Thiệu Minh Vỹ tò mò giật hỏi.

“A! Trả em!”, Kiều Ân muốn giật lại mảnh giấy nhưng cô đâu phải đối thủ của Thiệu Minh Vỹ.

“Ai thế?” Số điện thoại có thể khiến Kiều Ân căng thẳng như vậy thật không đơn giản chút nào.

“Trả em đi…”, Ân Ân vội chạy đến gần anh cướp lại mảnh giấy.

“Nói anh biết thì anh mới trả cho em.”

“Anh đưa em trước rồi em sẽ nói.” Anh rất hay lừa cô, lần nào cũng nói vậy nhưng chẳng trả lại bao giờ.

Thiệu Minh Vỹ nheo mắt, không ngờ ỉn con càng lúc càng giảo hoạt hơn rồi. “Được, trả cho em!” Dù sao anh cũng chỉ muốn biết đấy là ai thôi mà.

Kiều Ân vội cầm lại mảnh giấy, nắm chặt trong lòng bàn tay rồi mới ngước mắt nhìn anh, nói: “Là Nhan Trinh Tịch”.

“Cậu ta lại đến tìm em à?”

“Không, tình cờ gặp cậu ấy.”

“Em và cậu ta thân nhau hả? Cậu ta cho em số điện thoại làm gì?”

“Không phải, vì lần trước em nói muốn đến khu đông chơi nên cậu ấy bảo có thể đến tìm cậu ấy.” Ân Ân quay người, định đi thẳng về hướng ký túc xá.

“Khu đông? Nếu muốn anh sẽ dẫn em đi ngay bây giờ”, Thiệu Minh Vỹ vội nói.

“Bây giờ không được, em phải về làm báo cáo, mai là hạn cuối rồi.”

“Ân Ân!”, Thiệu Minh Vỹ giữ cô lại, nói tiếp: “Em muốn làm gì thì chỉ cần đến tìm anh là được!”.

“Đương nhiên, anh trai em là siêu nhân mà.” Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Thiệu Minh Vỹ, Kiều Ân liền mỉm cười.

“… Em thích cậu ta à?” Nếu đúng như thế anh còn lên kế hoạch trước, biết người biết ta trăm trận trăm thắng mà.

“Không phải!”, cô lập tức phủ nhận.

“Nếu em thích, anh sẽ giúp em, nếu OK cũng không có vấn đề gì.” Nghe giọng có vẻ như muốn bảo vệ cô nhưng sự thật là anh muốn tiêu hủy tình cảm mới manh nha của Kiều Ân.

“Không cần đâu, anh không phải hao công tốn sức làm gì”, Ân Ân nắm tay, kéo anh đi về phía trước.

Nhìn bộ dạng béo mập

Trang: [<] 1, 7, 8, [9] ,10,11 ,32 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT