watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:29 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 12228 Lượt

mấy khi lão già ấy đòi hỏi gì, Federer lập dị thế nào mà đi chối từ. Hơn nữa, ông đánh hơi được mùi vị hay ho. Hẳn là trò nào đó sắp diễn ra.

– Lâm, kia có phải, Richard đang ngủ không?

– Đúng rồi! Cậu chủ mấy hôm nay đều chạy bộ khuya, có hơi thiếu ngủ.

Federer bật ra tiếng cười khẽ, đúng kiểu chịu-tôi-rồi! Thiếu ngủ thì ngủ, ấy là việc rất đỗi bình thường nhưng ngủ ngon lành ngay trong buổi đại lễ thì chỉ có cậu quý tử gia tộc họ Đinh mới bất trị, bất cần như vậy.

Mặc kệ mình đang ở đâu và có những thứ quái quỷ gì đang bên cạnh, nam sinh quý tộc khép mắt, thân người thả lỏng, tựa vào lưng ghế. Tay khoanh trước ngực, chân tùy ý buông trên nền gạch. Hệt một bậc đế vương! Từng milimét tuyệt đẹp trên gương mặt hoàn mĩ là thứ cám dỗ chết người, khiến kẻ nhìn đều phải say. Mái tóc hạt dẻ ánh lên giữa nắng.

– Đinh Hữu Phong, học sinh nổi trội và được mến mộ nhất Trung Anh liên tiếp nhiều năm liền. Mời em lên đây, trao kinh nghiệm cho các bạn, nhất là đàn em khối lớp 10!

Dây tai phones rớt trên cổ, Hữu Phong miễn cưỡng hé mắt, giọng ngái ngủ pha chút bực tức:

– Không kinh nghiệm nào hết! Do tôi quá thông minh, thế thôi!

Nam sinh quý tộc vừa dứt lời bộc bạch liền nhắm mắt, lại ngủ. Trong khi hết thảy những ai nghe thấy điều vừa rồi đều trưng ra biểu cảm khó đỡ. Nhưng dễ thở hơn đó chứ, thường mỗi năm khi thầy giám thị kêu tên, Hữu Phong đều lặp lại hai luật cấm rùng rợn.

Vị hiểu trưởng mới ho sặc sụa, khốn khổ cảm ơn ai kia một tiếng cho có lễ rồi mau chóng chuyển đề tài:

– Như các em đã biết, năm nay, chào đón một nữ sinh học bổng. Có lẽ chậm bus nên chưa tới! Chúng ta châm chước chút nhé, vì nhà bạn ấy rất xa thành phố!

Như lũ trẻ vâng lời mẹ, các cô các cậu gật gật đầu, trưng ra vẻ mặt chăm chú như đang lắng nghe hiệu trưởng thao thao bất tuyệt nhưng thực chất, những con người trẻ này luôn kín đáo ngó nghiêng. Sự hiếu kỳ của họ đã tăng đột biến sau khi thầy giám thị giải thích cặn kẽ lý do nữ sinh học bổng chưa ló dạng. Hừm, đáng nhi thật! Trước đến nay, thầy giám thị được mệnh danh là thầy phù thủy, luôn suy xét mọi việc bằng thứ nội quy khô cứng của Trung Anh. Người thầy thiên vị nhất cũng chỉ có Đông Vy. Không lẽ …

– Xin lỗi, xin lỗi mọi người! Em chậm bus! Lại không bắt được taxi!

Trừ nam sinh quý tộc đang say giấc với chiếc MP3 đầy nhạc, toàn bộ những ai có mặt lúc đó đều phóng thẳng tầm mắt về phía người mới tới. Chỉ trong chốc lát, những nhân vật tầm cỡ bỗng nhiên có những biểu hiện quái đản.

Federer nâng tách trà lên kề miệng nhưng quên uống, phải tới khi hơi nóng phả lên cằm, ông mới ồ lên một tiếng đầy thích thú:

– Lâm, thứ ông muốn cho tôi xem đây à?

– Đúng vậy! Trò hay bắt đầu!

Bộ dạng ranh ma của quản gia Lâm chẳng khác vị hiệu trưởng mới là bao, đều giống hệt cáo già lừa phỉnh thỏ non.

Phía khán đài, Minh Quý và Tuấn Dương đứng bật khỏi ghế ngồi, sững sờ như thể vừa nhìn thấy người chết sống lại.

Trong tiếng nín thở sợ hãi lẫn những cái bịt miệng thất kinh, cô gái nhỏ nhún vai, thoải mái xốc lại chiếc ba lô to kềnh, ngang nhiên tiến thẳng đến vị trí nam sinh quý tộc đang tùy ý ngồi ngủ. Cô gái nhỏ tựa sẻ con nghịch ngợm bước trên từng ô gạch, giày bung dây bởi vừa guồng chân chạy cho kịp chuyến bus.

Lúc cô đứng trước Đinh Hữu Phong, hầu hết học sinh Trung Anh đều tỏ ra kinh hoảng, mặt tái xanh như sắp phải chứng kiến vụ chém giết đẫm máu. Điên rồi! Dám nhìn chằm chằm Gió Quỷ của bọn họ, lại còn cau mày tỏ ý không hài lòng. Ngu xuẩn thật, muốn gây ấn tượng với Hữu Phong ư? Anh là quỷ dữ, không phải hoàng tử! Công chúa hay lọ lem cũng đều ngứa mắt!

– Bạn gì đó ơi, còn yêu đời thì mau lui ra! – Một học sinh tốt bụng nhắc nhở, giọng run run.

Cô gái nhỏ buồn cười mím môi, nhích người thật sát chàng quý tộc. Mọi khoảng cách trong tích tắc đã bị vứt sạch, hai mũi giày thể thao nền trắng sọc đen chạm khít nhau. Mái đầu rối xù của cô gái nhỏ cúi sát xuống, để rơi làn tóc trên bờ vai cao quý. Bàn tay mảnh mai từ từ vươn ra, bất thình lình … giật phắt dây phones.

Đôi mắt lạnh lập tức mở ra, những tia máu đỏ ngầu loé lên dữ dằn nhưng chưa đầy nửa khắc sau, màu xám dịu lại chiếm ngự nhãn cầu. Gió Quỷ đánh rơi nhịp thở.

– Anh giỏi thật, thích ngủ là ngủ, còn kệ tất!

Túm áo Đông Vy như sợ cô nàng láo lếu này sẽ vuột khỏi tay anh lần nữa, Hữu Phong khẽ rủa:

– Khỉ thật! Tại sao giờ mới về?

Chẳng để cô gái nhỏ kịp giải thích,Hữu Phong đã ôm ghì cô.

Đôi tay siết chặt, bao trọn cơ thể nhỏ bé. Mũi hít nhẹ hương thơm lạ, môi chậm rãi đặt nụ hôn ấm áp lên tóc cô.

– Vy, mừng em về!

Nhịp tim Đông Vy đập hỗn loạn. Bên tai cô không chỉ là chất giọng trầm lạnh mà còn thoảng tiếng nhạc rất đỗi quen thuộc. Làn da thoáng ửng hồng. Máy MP3 đang phát ra giọng hát của chính cô. Có phải đây là lý do anh luôn ngủ ngon như thế? Đông Vy tựa đầu lên vai người nào đó, cười rạng rỡ.

– Giữ em thật chặt vào! Sau này đừng để em đi nữa!

– Còn Vy, em nên biết thế nào là một mét! Đần độn!

Thế giới này, dường như chỉ còn tồn tại mỗi chiếc ôm ấy, xuyên vô số ánh nhìn ngưỡng mộ, vi vút giữa bao la gió và vờn qua ngàn tinh thể nắng. Thiếu niên chợt cười nửa miệng. Liệu người con gái đang nằm trong gọn lòng anh có biết rằng, sự trở về của cô hôm nay cũng do tay anh sắp đặt một phần. Xui người chú khó tính tống cổ cô cháu gái khỏi nhà, thẳng tay trao thầy giám thị chức vụ hiệu trưởng để thầy ép cô con gái nuôi trở về học viện …

Một nét cười quỷ quyệt tan trong gió.

The End

Chương 107: Ngoại truyện 1: Quỷ ngoan. (1)
Dưới nắng đông ấm áp, cô gái nhỏ lẳng lặng dùng chân đá lá khá khô dưới đất, nét mặt thoáng buồn tựa ngọn cỏ héo úa nhưng vẫn cố vươn thân, tỏ ra mình ổn.

Phía đối diện, chàng trai tựa người vào thân xe đen bóng, tay đút túi hờ hững. Đôi chân dài kiêu ngạo vắt chéo nhau. Dáng vẻ cao quý thấp thoáng sự phiền não.

– Vậy anh ra sân bay cho kịp giờ đi. Em cũng bắt bus đây!

Cô gái nhỏ dứt lời, toan quay người bước đi thì bị bàn tay nào đó chộp lấy, kéo sát gần khoảng ngực thoảng hương nước hoa sắc lạnh. Một vòng ôm lỏng.

Những ngón thon dài đan vào làn tóc rối, dày. Khẽ ve vuốt mái đầu thơm ngát.

– Vy, đừng ăn bánh mì đen nữa! Dở hơi lắm!

Đông Vy co tay đấm nhẹ bả vai chàng quý tộc, khẽ mắng:

– Sắp đi rồi vẫn không nói được lời tử tế nào sao?

– Thế nào mới tử tế?

– Nói nhớ em, dặn em giữ gìn sức khoẻ, hứa sẽ gọi điện thường xuyên. – Đông Vy ngẩng đầu nhìn chăm chú gương mặt điển trai, âm điệu trong giọng nói có phần nũng nịu – Đôi nào trước lúc xa nhau cũng đều nói đủ thứ vậy đấy! Anh khờ khạo quá!

Hữu Phong hừ một tiếng khinh thường. Giọng sặc mùi chế giễu:

– Đi thôi, đã chia tay luôn đâu mà lắm lời? Tốn công nói, tốn công nghe!

– Anh thôi suy diễn kiểu ấy đi! Kia là người ta thể hiện tình cảm, không phải lắm lời chàng ạ!

Chàng quý tộc vẫn giữ nguyên dáng điệu khinh khỉnh, chẳng thèm bỏ lời bạn gái vào tai. Rõ đầu đất!

Mấy thứ thừa thãi kia, nói gì cho mất công uốn lưỡi. Yêu thì đương nhiên nhớ. Sức khoẻ ai nấy tự giữ, chẳng phải

Trang: [<] 1, 98, 99, [100] ,101 ,102 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT