|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
sâu sắc thì sẽ mất quyền ghét bỏ những thứ mà người ấy thích.
– Con yêu mẹ như thế, Đông Vy nào thể ghét mẹ! Đứa con ngốc này! – Federer vỗ nhẹ vai cậu quý tử, lôi anh khỏi bộ dạng thất thần.
Hữu Phong khẽ gật đầu cho qua chuyện rồi đẩy người bố nhiều chuyện tới mộ mẹ trước. Anh còn bận nghĩ vẩn vơ! Cứ tưởng tượng đến việc Đông Vy đến thăm mẹ, lòng anh lại ấm áp lạ thường. Dù có chúthẫng hụt khi cô vẫn chưa thèm nhìn mặt anh!
Được thôi! Cho con bé láo lếu đó nhớ anh tới chết!
Chàng quý tộc giận cá băm thớt, hậm hực nhặt lấy bó hoa đẹp đẽ mà bứt bẻ tơi bời. Những cánh hoa đáng thương rơi lả tả trong mưa, rớt xuống đất còn bị mũi giày thể thao day mạnh.
Federer và quản gia Lâm nhìn nhau cả kinh. Hoa đó là cô gái nhỏ tặng Đinh Hữu Tuệ chứ nào phải cho con trai bà!Đêm đông rét mướt. Cái lạnh cắt da cắt thịt tung hoành khắp chốn, như con thú hung hăng nuốt trọn mọi vật một cách điên cuồng.
Giữa gian phòng khách ấm cúng, dì Đông Vy ngồi cạnh nồi than nhỏ đang tí tách cháy, tay thoăn thoắt đan áo len cho chồng. Môi bất giác nở nụ cười hạnh phúc. Chăm lo cho chồng, đấy không chỉ là bổn phận mà mà là sự thể hiện tấm lòng của người vợ hiền!
Dù chồng gia trưởng và khó tính nhưng dì Đông Vy biết, chỉ duy nhất người đàn ông này là yêu dì hơn tất thảy mọi thứ trên đời. Còn nhớ năm xưa, tình yêu của hai người bị cấm đoán chỉ vì gia đình dì Đông Vy không chấp nhận chàng sinh viên tỉnh lẻ qua lại với đứa con gái ngọc ngà. Miệng đời độc ác gán ngay cho chú cái mác đũa mốc chòi mâm son, một tên không tiền đồ chỉ biết bám váy tiểu thư nhà giàu. Nhưng đã lỡ lún sâu vào hố tình, chàng sinh viên nghèo chỉ biếp nhẫn nhịn hết mọi đả kích, lăng mạ và biến chúng thành động lực để theo đuổi ước mơ.
Chú luôn muốn trở thành nhạc sỹ piano nổi tiếng, sáng tác những giai điệu dành riêng cho người mình yêu. Khi mọi sự tưởng như đã êm đẹp thì một vụ tai nạn tàn khốc đột ngột ập tới, tuy tính mạng bảo toàn nhưng đôi tay chú thì vĩnh viễn tàn phế. Tương lai vẽ ra trước mắt bỗng sụp đổ, chú một mình trốn biệt về quê, tự tước bỏ quyền yêu và được yêu của chính bản thân.
Lúc ấy, dì Đông Vy cũng chẳng còn thiết gì. Vứt bỏ hết tất cả, ngoan cố chạy theo tiếng lòng. Hai người lại bên nhau, dù mối quan hệ của họ đã hình thành vết nứt sâu. Vụ tai nạn kia do chính ông ngoại Đông Vy tạo ra để ép chàng sinh viên nghèo cút xa con gái ông! Cũng bởi nguyên do này mà tính tình chú Đông Vy trở nên quái dị, thường cằn nhằn vợ và nhất là luôn quy ước mọi thứ bằng tiền bạc. Chú đáng thương hơn đáng trách!
Chợt có tiếng động lạ chen ngang dòng hồi tưởng của dì Đông Vy. Rờn rợn như tiếng cửa đang dần dần mở ra. Dì giật mình ngó quanh, chưa kịp định hình thì tim suýt văng khỏi lồng ngực khi một đôi chân dài đã đứng ngay trước mặt từ bao giờ …
***
– Lạnh lắm sao? Tôi pha cho cậu tách trà nóng nhé Phong thiếu gia?
Ngồi hơ tay trên nồi than đỏ rực, chàng quý tộc lười biếng lắc đầu, phong thái có hơi mỏi mệt. Anh đánh xe đường dài từ thành phố về đây suốt mấy tiếng đồng hồ, lại thêm đêm qua vừa thức trắng. Rất mệt rồi!
Dì Đông Vy trộm quan sát chàng trai trẻ, có mấy lần môi mấp máy, định nói gì đó nhưng rồi chỉ im lặng.Đây chẳng phải lần đầu Phong thiếu gia đột xuất tới đây nhưng mỗi khi anh đến là dì Đông Vy lại một phen thót tim. Dù anh cũng chẳng làm ngoài việc bí ẩn thăm cô gái nhỏ lúc cô ngủ say.
Đôi mắt xám tro vừa sượt qua người, dì Đông Vy lập tức mất bình tĩnh, vô ý làm mũi đan móc đâm phải tay.
– Chuyện gì vậy? – Biểu hiện lạ lùng của dì Đông Vy đã chạm phải sự tinh vi của Hữu Phong.
– Phong thiếu gia phải hứa, sẽ không nổi giận!
– Làm sao à? – Hữu Phong nheo mắt. Với người lớn tuổi hơn mình, anh vẫn bê nguyên thái độ bất trị.
Dì Đông Vy hít một hơi sâu, thu hết can đảm rồi dè dặt cất lời.
– Hay là cậu đừng đợi Đông Vy nữa. Một năm rồi còn gì!
Chương 105: Phát điên!
“ Vy, nếu trở về mà không thấy tôi, thì nghĩa là, tôi cũng đã giết Hữu Phong mà em yêu rồi! ”
—
Trở về từ cái đêm ấy, Hữu Phong trầm mặc hẳn, nét mặt cũng thêm phần u tối. Tựa hồ như thu mình trong thế giới riêng, anh cắt đứt hết mọi mối liên quan với người xung quanh. Chẳng còn quấy rầy văn phòng giám thị, chẳng còn đánh cờ với quản gia Lâm, chẳng còn chơi golf cùng Hồ Minh Quý … Hết thảy, anh đều không hứng thú!
ttHữu Phong thường khoác lên mình dáng vẻ phớt đời, đôi mắt sắc lạnh đến mức cả học viện phải nín thở khi anh xuất hiện. Không ai bảo ai, nhưng tất cả đều ngầm biết, Gió Quỷ đang ngày càng đáng sợ … Anh giống hệt quả bom hẹn giờ, sẽ nổ tung và chôn vùi mọi vật bất cứ lúc nào!
Hai luật cấm trước kia vốn đã khiến người khác co rúm trong sợ hãi, giờ còn ghê rợn. Phải cách xa Gió Quỷ 5 mét và không nhìn anh quá 30 giây! Tốt nhất đừng lảng vảng quanh anh, bởi thị giác rất dễ bị vẻ đẹp ma mị mê hoặc, vô tình sẩy chân vào luật cấm lúc nào không hay.
– Cậu duyệt học bổng đi Phong. Cuối năm học gần kề rồi! – Thầy giám thị liếc nam sinh đang ngồi duỗi chân trên bậc tam cấp trước thư viện. Lặng lẽ sưởi nắng.
– Thầy tự làm đi! – Hữu Phong lười biếng đáp. Chẳng mảy may suy nghĩ lấy nửa giây.
– Ừ được rồi, tôi sẽ tự làm! – Vấn đề đã được giải quyết trong chóng váng nhưng thầy giám thị vẫn chưa vội rời đi. Thầy nấn ná nhìn Hữu Phong thêm một lát rồi hắng giọng – Vừa mới hôm qua, Đông Vy tới thăm tôi!
Không gian yên bình của thư viện bỗng đông cứng. Sắc mặt Hữu Phong có chút biến đổi nhưng chỉ trong tích tắc sau đó, vẫn là vẻ bình thản đến hững hờ.
– Ừm! – Hữu Phong không buồn nhếch môi.
– Hay là cậu …
– Đừng đợi nữa, Vy sẽ không trở về đâu! Phải không? – Hữu Phong thô bạo cướp lời thầy giám thị, rít lên – Dựa vào cái gì?
– Phong …
– Dựa vào cái gì mà các người cấm tôi? Chết tiệt!
Hữu Phong đứng vụt dậy, phang thẳng vào bồn hoa kế đó cú đá tức tối rồi theo hướng khuôn viên trường, bước đi lầm lì. Màu xám tro dần khuếch tán trong đôi mắt thâm trầm.
Thầy giám thị nín bặt. Thảo nào tính nết Hữu Phong dạo này thêm oái oăm. Ra là có người xui anh thôi bỏ cuộc! Thế khác nào hất độ sự nhẫn nhịn của anh suốt mấy mùa qua.
Ngốc, nếu Đông Vy không về, thì cô bé ấy sẽ tự hét thẳng vào mặt anh như thế! Thầy vừa nãy chỉ định nói, hay là anh thử trực tiếp gặp cô gái nhỏ.
***
Quăng mình trên thảm cỏ, Hữu Phong nằm im giữa lãng đãng mây gió, tiếng cười gằn nặng nề thi thoảng tràn ra khỏi lồng ngực. Nét cong trên đôi môi đầy chế giễu.
Vy chết tiệt! Ai cô cũng nhớ đến, ai cô cũng tới thăm nhưng chỉ mình anh thì bị phớt lờ! Có phải cô đang gián tiếp thông báo rằng anh đã hoàn toàn vô hình trong mắt cô rồi không? Giỏi giỏi! Dám gạt phắt anh ra khỏi cuộc sống mà chẳng chút e dè.
Hơn một năm qua, anh luôn phải oằn thân trong những hoang hoải, tê dại. Lòng lúc nào cũng như có sóng cuộn trào, chưa bao giờ ngớt cơn đau. Là tự tay anh đẩy cô đi, cho nên, càng nhớ Đông Vy thì tim anh lại thêm rướm máu. Khối óc anh
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




