watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:29 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 12256 Lượt

cô với ánh mắt như vậy là vì câu slogan táo bạo trên áo cô. Thì ra, gã yêu râu xanh này biết tiếng anh…

Hm..Yêu râu xanh ? Chút tỉnh ráo được khơi vào bộ não còn mê man, côgái nhỏ bắt đầu tìm cách thoát khỏi xe. Mắt cô vẫn díu chặt, tay lần mòtới cửa xe.

Gã biết đến ý đồ của Đông Vy, gã ung dung thẳngtiến đếnkhách sạn gần đó. Chẳng cần dọa dẫm , ngăn cản gì cả cho tốncông. Chỉ cần ép cô gái nhỏ uống hết chai rượu manh, cô nàng ắt hẳn sẽnhư con rối và người giật dây là gã.

Mẩu ý thức còn sót lại đủ để Đông Vy nhận ra, cô đã bị đưa vào khách sạn, bị đẩy ngã trên giường.

Nhìn bộ dạng đang tỏ ra thèm thuồng của gã, cô gái nhỏ bật khóc , dòngnước mắt bất lực tuôn ra, cuốn theo những tủi hờn của cô gái nhỏ.

– Em muốn have fun mà. Đừng khóc như thế chứ.

Gã vuốt mái cô gái nhỏ, tay gã miết trên làn da trắng xanh vương đầy nước, thật ngọt giọng dỗ dành :

– Em đừng khóc, không nghe ời thế này , anh rất buồn đấy.
Khuôn mặt nham nhở của gã dí sát , cô gái nhỏ mím chặt môi…và đó làgiây cuối cùng cô nhìn thấy gã trước khi hàng mi khép lại. Chính thứcrơi vào cơn bất tỉnh của men say.

Có tiếng động nào đó rất lớnchen vào giấc mộng chỉ vừa mới hiện về, cô gái nhỏ nửa dứt khỏi cơn mênửa lại muốn trốn khỏi điều sợ hãi đang diễn ra bên ngoài.

Dường như, luôn có một hố đen hiện ra nuốt chửng cô vào lúc cô kiệt sức, nhấn cô trở lại dòng ký ức khủng khiếp mà đến trong mơ, vẫn có thể biến thành ngàn mũi dao sắc nhọn, ghim thẳng vào từng phần cơ thể của cô.

Nghĩa trang lạnh ngắt, mẹ dẫn cô đến trước mộ ba, quì rạp trên nền đất , mẹ khóc nức nở. Cô gái nhỏ lúc ấy không dám nhìn mẹ, chỉ lủi thủi dọnđám các lá rơi quanh.

Ngày ông bà qua đời, mẹ khóc tới ngấtlịm, còn Đông Vy, đã phải gặng gượng để có thể vừa chăm sóc mẹ vừa quánxuyến mọi chuyện thật tốt.

Và ngày mẹ mất, Đông Vy chỉ biếtđứng trơ mắt nhìn người ta phủ tấm khăn trắng lên gương mặt thân yêu của mẹ. Kể từ thời khắc ấy, sự tồn tại của cô trên thế gian này là sự biệtlập của một sinh linh trơ trọi.

Cô sẽ không bao giờ thoát khỏibóng đêm cô độc, cũng chẳng thể chạy trốn khỏi lớp sương mù đau thươngphủ quanh cuộc sống của cô.

Cô biết…cô biết là thế…

***

ban mai của ngày mới, mặt trời nhú lên từ vầng đồng, vài tia nắng mỏngxuyên khỏi tầng mây, len lỏi qua những ô cửa kính trong suốt.

Hàng mi mắt nhạy cảm khẽ rung động, một cái nhíu mày thật nhẹ hiên trênvầng trán trắng muốt. Cô gái nhỏ rúc đầu vào chăn để trốn nắng, bảo vệgiấc ngủ sâu hiếm khi được trọn.

Chợt, cô vùng khỏi chăn, ngồibật dậy. Chiếc đầu đau nhức đã xếp sẵn ra một vài điều kinh khủng từ đám hỗn tạp chất đầy trí nhớ.

Phản ứng đầu tiên của Đông Vy là giở chăn và nhìn xuống…làn da của cô gái nhỏ phút chốc đã trắng bệch, nỗi hoang mang tột độ khiến nét mặt cô tê dạo. Thần thái sứt mẻ như cây cỏdại héo hon sắp tàn.

Ánh mắt vô hồn rơi trên bộ đồ ngủ trắngtinh còn lưu đậm hương xà bông, cô gái nhỏ ngồi thừ trên giường, thể xác kiệt quệ không ép ra bất kì giọt khóc nào ngay cả khi cô biết mình đãbị xâm hại…

Thời gian đã trôi qua rất lâu, vẫn không chútdịch chuyển nào từ cơ thể mảnh dẻ ấy, những dòng suy nghĩ rời rạc đãhoàn toàn tê cứng trong đau đớn.

Một cơn gió nhẹ nhàng đáp vàocăn phòng trống trải của khác sạn. Trong im lặng, gió như những ngón tay vén dần vài sợi tóc vương trên trán, mang chút mơn man, chút an ủi chotâm hồn còn ngổn ngang vết thương.

Cô gái nhỏ cười nhợt nhạt,chậm chạp bước xuống giường. Từ khi người thân duy nhất mà cô có trênđời này ra đi, cô đã định sẵn, cô sống chỉ để phục vụ quá khứ.

Cô không sống vì mình, vậy tại sao còn dành những cảm xúc rối bời cho lần vấp ngã này ?

Đau đớn ư ? Mệt mỏi ư ? Cô có quyền thả mình tự do trong những yếu đuối ư ? Cô không thể !

Dù có bị đẩu xuống vực thẳm cũng phải gượng dậy, nhất định phải tìm ra những kẻ đứng sau vụ án mạng tàn khốc ngày hôm đó.

Muốn vậy, cô phải trở về học viện đã. Nhưng bằng cách nào ?

Hiện thực thật quá nực cười khi cô không có tiền, cũng chẳng thể lết đi với bộ đồ ngủ , tóc tai bù xù, chân không giày không dép thế này.

Rơi vào vực sâu còn có thể thớt, còn nếu bị bắt đến viện tâm thần thì khó mà trốn ra…

Đông Vy bóp mạnh trán để tìm ra cách thức giải quyết, đem ánh nhìn vô vị rải quanh phòng để quan sát nơi mình đang mắc kẹt.

Và hôm ấy, Đông Vy đã bứt hết được mọi điều tồi tệ khi nhìn thấy một tờ thiệp màu xanh nhạt đặt sẵn trên bàn. Cạnh đó, chiếc đĩa trắng xếp đầybánh donut quết lớp socôla thơm phức.

“ Gửi bé con say xỉn !

Có thể xem là tôi đã cứu em khỏi người bạn tình thô lỗ kia. Tự kiểm tra cơ thể mình trước khi nghĩ tôi giở trò với em.

Còn lại, tôi không biết. Tỉnh dậy, tìm lễ tân. Chiếc xe dưới kia , cho em mượn.

Richard.”

Chương 14: Áng tình khó dứt
Yêu và ghét xen lẫn nhau, dệt thành áng tình lắt léo như mê cung, để tim lạc trong sự rối rắm …

*

Tuệ Anh mang nét mặt căng thẳng đến tột độ , cúi đầu để tránh cái nhìnsuy xét từ thầy giám thị. Bọng mắt cô thâm quầng, hiện rõ dấu hiệu củaviệc mất ngủ suốt đêm qua.

– Theo như lời hai em, tối qua, Đông Vy đã cùng đi xem phim và bị một gã lưu manh bắt. Lúc đó, hai em đã làm những gì?

Tiếng thầy giám thị phát ra nhẹ nhàng nhưng mang tính trấn áp , lại vừa tiếp thêm sự can đảm cho những run rẩy của nữ sinh đối diện.

– Bọn em đã định gọi cảnh sát. Nhưng sau đó, chỉ báo cho người nhà. – HạAn lên tiếng trong khó nhọc. Mái tóc nâu thiếu sự chải chuốt đã trở nênrối mù. Sợi vải từ chiếc vòng tay quấn vào nhau đầy lộn xộn.

– Điều gì đã dẫn đến sự thay đổi trong quyết định của em ?

– Thưa thầy, là vì học viện. Bọn em không muốn gây ảnh hưởng đến Trung Anh .

– Tại sao hai em không nghĩ là Đông Vy gặp nguy hiểm sẽ gây tiếng tăm hơn ?

Những câu chất vấn không ngừng đưa ra khiến bầu không khí trở nên thậtngột ngạt. Tuệ Anh tỏ ra khó chịu, đôi mắt hí đối thẳng với thầy giámthị :

– Bọn em không tính toán được nhiều như thế khi chuyệnxảy ra quá đường đột, thưa thầy. Và bọn em đang tìm kiếm sự giúp đỡ từhọc viện thầy ạ !

– Đừng để mình dễ xúc động như thế. Đầu luônphải tĩnh thì mới đưa ra những phương án chuẩn xác được. Đó là mấu chốtcủa mọi vấn đề đấy !

Thầy giám thị dập tắt những nóng nảy củacô nữ sinh mập. Thái độ bình thản như đây chỉ đang là cuộc trò chuyệnthông thường giữa thầy trò.

– Nếu các em đủ tỉnh táo để ghi lại biển số xe thì vụ việc sẽ dễ dàng hơn. Và, các em là học sinh TrungAnh. Học viện sẽ có trách nhiệm , hiểu chứ ?

– Vâng , thưathầy. Vậy bây giờ, làm thế nào được ạ ? – Hạ An thở nhè nhẹ, đã rất mệtmỏi với những đôi co. Điều cô quan tâm nhất đó là sự biến mất kì lạ củaĐông Vy.

Rõ ràng, đã tìm đến đúng khách sạn kia nhưng rồi không thấy cô nữ sinh ở đâu trong khi chiếc xe cũ của gã bệnh

Trang: [<] 1, 13, 14, [15] ,16,17 ,102 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT