|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
toàn thể học sinh trong trường khiến cô thật sự rất hoang mang …không khác nào đang lạc vào địa ngục u ám…
Đã nhiều lần cô muốn mặc kệ, bỏ chạy khỏi nơi mà cô chỉnhư những phân tử không khí bay lơ lững xung quanh nhưng …nếu cô bỏcuộc, khác nào tự mình đạp đổ những cố gắng đã từng ép ra?
Số tiền người dì ruột lén lút cho cô đã chỉ còn lại một ít.
Thật kinh khủng khi học viện rộng lớn thế này lại không hề có ký túc xá ! Cũng dễ hiểu, chẳng cô cậu ấm nào lại muốn ở lại trường khi quanh đây đều là biệt thự tư nhân , hoặc những khách sạn có hẳn quán bar, câu lạc bộ đêm…
Cô gái nhỏ đành chi hẳn phần lớn số tiềnkia vào khoản thuê phòng trọ, một nhà nghỉ cũ kị cách khá xa trường …Đông Vy dự địnhsẽ kiếm một việc làm thêm để bù vào số chi phí phát sinh ấy nhưng…nơi đó sắp giải thể !
Một công ty du lịch muốn đặt văn phòng ngay tại đấy !
Cô sẽ phải chuyển đi ngay ngày mai…Chủ nhà chấp nhận trả lời số tiềnnhà cô đã đóng cho một tháng , dù thế, Đông Vy cũng không thể tìm mộtnơi nào để nhảy vào …
Đã hết cách, cô gái nhỏ đành phải trìnhbày hoàn cảnh của mình lên ban giám hiệu trường. Thầy giám thị bảo côđợi, trường sẽ xem xét và tìm cách giúp đỡ .
Cho đến trưa naythì Đông Vy đã phải nhảy cẫng lên khi được báo tin sẽ được ở ngay tạiphía sau hồ nước của trường, có một căn nhà nhỏ bỏ trống – nơi đã từnglà chỗ ở tạm thời của những thợ xây .
Ngón tay trắng xanh lật giở những trang sách còn thơm mùi giấy mới.
Trên bậc tam cấp trước thư viện, cô gái nhỏ chăm chú đọc sách để giết nốt mười phút còn lại của giờ nghỉ .
Sau khi đã nắm rõ vị trí của phòng thể dục, phòng lab, phòng thínghiệm, hồ bơi…Đông Vy đã không còn lang thang khắp học viện như đứatrẻ bị bỏ rơi nữa.
Cô đến thư viện, tìm những cuốn sách nổi tiếng để đắm mình vào …như thế, sẽ tạm thời quên đi những khắc khoải đang đeo bám .
Tâm trí cô tạm thời rời khỏi những câu chữ mượt mà của cuốn tiểu thuyết lãng mạn, suy nghĩ bắt đầu đeo đuổi chuỗi hình ảnh của ngày hôm ấy…
Trong khoang xe sang trọng, chàng trai mảnh khảnh hiện ra với tư thếngủ ngồi, sự khó chịu đượm rõ trong mệnh lệnh một mét hay khi nhắc côxuống xe.
Thật lạ…đáng lẽ ra, cùng với những bộn bề thì nhữngnét hấp dẫn trên gương mặt ấy phải nhạt dần chứ không phải càng hiện rathật rõ theo từng ngày và đôi khi lại làm cô ngẩn ngơ đến thế…
Tương tư ư ? Đông Vy giật bắn mình với ý nghĩ vừa lóe lên .
Là do người ta chịu giúp cô, dù thái độ không thiện cảm gì nhưng cũngkhông tới nỗi xóa bỏ cô khỏi tầm mắt…nên, cô chỉ là đang cảm kích …cũngcó thể là rung động…
Điều này thì chẳng có gì là lạ khi cô đang ở lứa tuổi 17, dễ dàng để lạc mất lý trí và khi tìm lại thì chỉ cònthấy những thẫn thờ, ưu tư…
“ Cơn say nắng sẽ qua mau thôi ! ” – Cô gái nhỏ khẽ lầm bầm, tự xếp mớ rối rắm ấy vào ngăn kéo gồm những thứ cần quên của trí nhớ.
Nhưng vẫn luôn có một thứ cảm xúc điênđảo luôn choán lấy cô…Dù đã đi quanh trường rất nhiều lần nhưng cô chưahề gặp lại chàng trai ấy – người có đôi mắt xám tro cuốn hút tới lạlùng…
Thật phát điên khi biết tới sự tồn tại của ai đó nhưng không sao chạm tới được !
Còn thêm một người mang cho cô cơn điên kia..
Đã nhòe đi theo dòng chảy của thời gian nhưng cô tin chắc, mình sẽ nhậnra người ấy ngay trong ánh nhìn đầu tiên …nhưng… vẫn là chưa thấynam sinh nào có mái tóc dài, phần đuôi mắt hơi chếch lên thái dương, môi mỏng tựa cánh đào và lời nói ra rất nhẹ …
Bay thật êm cùng gió trong yên lặng là mùi cây cỏ mới nhú lên khỏi mặt đất chưa bao lâu.
Những chùm hoa bé xinh khẽ đưng đưa những bông nhỏ xíu.
Hàng cây cổ thụ vươn cành chắc nịch, tỏa một vùng bóng râm thật lớn. Có vài sợi nắng thoát ra khỏi vòm lá rậm rạm ấy, vờn lên trang sách cònbất động trong đôi bàn tay gầy gò.
Cô nữ sinh nhỏ khép mi mắtnhư tận hưởng làn không khí tươi mát nhưng sự đau xót vẫn đọng lại nơikhóe môi…Chợt lăn dài trên bờ má mỏng tang là một giọt nước trong suốt …
Một bước chân khựng lại, chàng trai mảnh khảnh tháo chiếctai phones khỏi tai, mắt nhìn sâu vào thứ nước tinh khiết ấy.
Chương 5: Đường bóng của tên biến thái và những cú ném từ người tàn bạo
Trên sân gạch lan rộng những bóng râm của đám lạ , quả bóng cam vẫn theo đà lăn theo một đường thẳng và dừng lại trước mũi trắng của đôisneaker.
*
Đôi giày vải lấm đất dạo trên khoảng sân rộng trước thư viện. Những bước ngắn lọt gọn trên từng ô gạch lót thật đều nhau.
Đông Vy đang kiên nhẫn đếm hết những viên gạch, miệng ngân nga vài khúc nhạc về mưa.
Cô gái nhỏ thực hiện những hành động ẩm ương này là vì không biết diễn tả niềm vui thế nào mới phải.
Sau đêm rũ rượi dọn dẹp căn nhà trống kia, mắt cô đã thâm quầng, sụp hẳn xuống và làn da tái nhợt không chút sức lực.
Cô đến lớp với bộ dạng bơ phờ, tóc tai rối tung mù khiến những bạn học không thể xem cô là không tồn tại được nữa…
Một vài lời hỏi thăm được gửi đến qua những câu cộc lốc, một chiếc bútném tới khi cô còn loay hoay sửa lại chiếc cũ đã hư, một ly sữa nóng đặt trên chiếc bàn kê sát cửa sổ căng tin…
Vẫn giữ một khoảng cách tuyệt đối nhưng những con người đẹp đẽ ấy đã có chút thiện chí với nàng lọ lem nhếch nhác.
Có lẽ không quen với vị tươi của sữa bò nên Đông Vy luôn có cảm giácnhư đầu lưỡi của cô bị nhúng ngập thức chất nhờ béo ngọt. Cô gái nhỏđành phải đem theo chai nước khoáng bên người như một vật bất ly thân.
Phá tan sự yên tĩnh nơi thư viện là tiếng bóng nện đều đặn trên sân thể dục phía sau.
Tiếng chan chát lớn dần và như đệm nhịp theo từng bước đi của ĐôngVy…ngay khi cô gái nhỏ kịp định hình là có vài đôi mắt đang dõi theomình thì đã ngã bật xuống sàn bởi cú giáng mạnh của quả bóng cam.
Một đám nam sinh đứng dưới tán cây tròn hút nắng, những thân hình cân đối lộ ra dưới lớp mỏng của áo phông .
Dấu ấn của những trận bóng cam go được thể hiện bằng mồ hồ đang túa khắp vòm ngực rắn chắc.
Có người cười rộ lên, có người im lặng nhưng môi kéo rộng nét cười thích thú.
Đông Vy thực sự bàng hoàng, người cô như đông cứng bởi những sợ hãi và hoang mang…
Một đôi chân tiến đến cạnh cô, ngồi xuống bên cô và nhìn cô.
Nam sinh có mái tóc vuốt keo cầu kỳ, mảng tóc gần tai được húi cao rấtlập dị. Không để ý đến cô gái nhỏ còn nằm choáng , anh ta cười :
– Em là học sinh mới hả ?
Cái gật đầu lưỡng lự của Đông Vy khiến đôi mắt xếch của anh ta nheo lại đánh giá .
Lúc cô gái nhỏ còn lấy tay bịt mũi để ngăn thứ chất lỏng màu đỏ đang chực trào ra thì nam sinh ấy ghé tai cô, nói khẽ :
– Qua đêm với anh không ?
Như có dòng điện mạnh chạy dọc theo sống lưng, Đông Vy lạnh toát , mắtnhìn trừng trừng vào bộ mặt nham nhở của kẻ đối diện như một cách tấncông.
Nam sinh kia bật ra điệu cười quái
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




