|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
đản trước trò nhím xù lông của cô gái nhỏ, anh ta nhìn khắp người cô rồi liếm liếm môi.
Cú đập mạnh trên vai khiến anh ta giật mình lánh sang một bên , khôngcần xem ai là người ra tay , anh ta đã kiểm tra mái tóc mà mình đã tốnbao công sức để chải chuốt.
– Tên kia, mi lại làm gì thế ! –giọng nói hung tợn phát ra từ nữ sinh đang đứng chống tay nganghông,chóp mũi nhỏ nhọn của phù thủy điểm vài tàn nhang bé li ti – Mi sẽchết nếu còn làm trò này !
Nữ sinh dữ dằn ấy trừng mắt thị uyrồi đỡ Đông Vy dậy, cô với lấy chai nước đã vơi một nửa ném thẳng vàocậu nam sinh , chỉ trích thô bạo :
– Bệnh hoạn !
Tuấn Dương chỉ cười sằng sặc cho đến khi bóng những chiếc váy khuất sau hàng cây cảnh được cắt tỉa thẳng tươm.
Sự yên tĩnh lại quay về , hệt như chừng từng có bất kì cuộc chạm trán nào, chỉ còn tiếng gió luồn qua những vòm lá xanh thẫm.
Bên dưới gốc cây cổ thụ , nhóm nam sinh bàn tán vài câu , làm bộ tiếc nuối với cậu bạn còn đang đi tới.
Trên sân gạch lan rộng những bóng râm của đám lá , quả bóng cam vẫntheo đà lăn theo một đường thẳng và dừng lại trước mũi trắng của đôisneaker.
Vật màu cam ấy vừa được hất lên không trung, một bàn tay đã bắt gọn.
– Vui quá nhỉ ! – Những thanh âm được rít lên như làn gió lạnh vờn trong không gian đặc nắng.
Nhóm nam sinh giật bắn người vì sự xuất hiện đột ngột của chàng traiấy, hay đúng hơn là vì lời kết tội thông qua câu hỏi lạnh đạm kia.
Sau nút cúc áo đầu tiên đã cởi bỏ, những lồng ngực phập phồng đầy căngthẳng. Sự im lặng bao trùm đến nghẹt thở, những cậu bạn vừa rồi còn kháo um sùm giờ đã nín bặt.
Dù không rõ lí do nhưng họ đều ngầm hiểu một điều…ai đó đang tức giận vì sự việc ban nãy…
Tuấn Dương chết sững khi ánh mắt đáng sợ kia đang ghim thẳng vào mình,tia nhìn hằn những tia sáng rực hệt như mạnh thú xuyên qua rừng thẳm.
– Đứng ra kia ! – Chiếc cằm kiêu hãnh hất nhẹ ra phía giữa sân, bàn taynửa thả lỏng nửa nắm hờ đưa năm ngón lên không trung thật bình thản –Cách xa tôi ! Năm mét !
Biết người mình đang đụng độ ghê rợnthế nào nhưng Tuấn Dương vẫn không làm theo mệnh lệnh ấy. Bản chất ganlì từ một anh chàng có lối sống hoang dã không cho phép cậu dễ nhúnnhường trước bất kì ai !
– Tại sao tớ phải làm thế khi không hề phạm vào luật lệ của cậu ?
Vệt sáng xám tro còn đọng dưới đáy mắt đã tắt lịm , phút chốc đã biếnthành sắc đen âm u lan tỏa khắp nhãn cầu , chàng trai gầm nhẹ :
– Bóng của cậu đã chạm vào giày tôi !
Xé toạc không khí là những cú ném bóng mạnh mẽ. Vật thể màu cam tựa hồnhư con thú đã mất đi kiểm soát,điên cuồng lao đi và sẵn sàng đập nátthứ chắn ngang đường bay của nó.
Con thú ấy được thả khỏi bàn tay tàn bạo khi tiếng chuông đầu giờ kêu réo…
Chương 6: Hai loại người tự ý rút khỏi Trung Anh
Người ta dễ dàng nhận thấy sự đối lập kia nhưng không thể nào phân biệtđược đâu mới là bản chất thật , đâu chỉ là lớp vỏ bọc ngụy trang củacô…
*
Mùi sữa béo ngọt đượm lên trong làn không khí mát dịu, đệm những tiết tấu vui tai khi chiếc thìa chạm vào lớp sứ trắng nhẵn.
Một đôi mắt dõi theo những hạt bụi đang lơ lửng cùng những tinh thểnắng qua ô cửa kính trong suốt. Đã đánh rơi tâm trí vào nơi nào đó nêncô nữ sinh không buồn gạt đi những lọn tóc dài bưởng bỉnh đang bám lêncháp mũi nhỏ nhọn.
Trên chiếc giường phảng phất mùi thuốc, Đông Vy không ngừng khuấy chiếc thìa vào ly sữa đã nguội lạnh, tạo nên thứâm thanh duy nhất khi bầu không gian vắng ngắt đang chiếm giữ phòng y tế thoáng đãng.
Đáng lý ra, cô không cần ở lại đây khi chỉ bị xây xát nhẹ nhưng vì những người túc trực nơi này đều vội rời đi khi đượcbáo tin có một học sinh cần sơ cứu gấp. Vậy là, cô được giao nhiệm vụtrông coi !
Với sự tẻ nhạt đang choán kín, cô gái nhỏ vô thứcnhìn nữ sinh đang ngồi trầm mặc trên bệ cửa sổ, nét buồn dường như đãtheo cô từ rất lâu…
Mái tóc nâu ngắn cá tính, chiếc vòng vảicột quanh cổ tay trắng nõn, móng tay được sơn màu tím nhạt – những thứchỉ có ở một tâm hồn sôi nổi , năng động !
Hàng mi rũ xuống, môi mím lại, vẻ mặt đầy đăm chiêu – xuất phát từ những nội tâm đầy vết thương !
Người ta dễ dàng nhận thấy sự đối lập kia nhưng không thể nào phân biệt được đâu mới là bản chất thật , đâu chỉ là lớp vỏ bọc ngụy trang củacô…
– Hạ An, khối 12 ! – Cô nữ sinh vừa túm vừa hất những sợi tóc rồi, nhảy phóc khỏi bệ cửa sổ.
Đông Vy thoáng ngạc nhiên, một cảm giác lạ khi nữ sinh ấy chủ động bắt chuyện với mình.
– Em là Đông Vy, học sinh khối 11 ! – Cô gái nhỏ nép người sang mộtbên, có ý để chỗ cho Hạ An.
Không để tâm đến lời giới thiệu của Đông Vy, hay chính xác hơn là đã nắm rõ từ trước, Hạ An nhìn xa xăm.
– Người vừa nãy là Tuấn Dương ! – giọng nói của cô mờ đục – tất cả nữsinh được nhận học bổng đều bị con người lập dị đó trêu đùa !
Đông Vy khá căng thẳng như sắp sửa chạm vào một nỗi đau nào đó mà Hạ An đang che giấu…
– Tôi cũng từng là nạn nhân ! – Hạ An giật lấu ly sữa , uống cạn một hơi để vị ngọt béo đè lên vị chua chát.
Chẳng cần hét lên hay trợn tròn mắt, sự kinh ngạc của Đông Vy được thểhiện qua những ngón tay bất động, còn khum lại để giữ ly sữa vốn đã bịcướp mất.
– Chị vào đây cũng là vì nhận được học bổng ?
Đừng tưởng là ngoài em ra thì học viện này không ai có khả năng đó ! –Hạ An cười châm biếm, chỉ trích thằng thừng – Những kẻ xin rút khỏiTrung Anh được chia ra hai loại ! Một là quá kém cỏi ! Dù một số ngườicó vào đây bằng đường tắt hay thế nào thì khi đã là học sinh Trung Anh , mọi cá nhân đều hưởng chung quyền lợi như nhau ! Họ quá ấu trĩ khi tựhủy hoại chính mình bằng những so đo, đố kị , hơn thiệt !
Ngừng một chút để Đông Vy nắm được vấn đề, Hạ An cất chiếc lý rỗng kế bên, giọng gay gắt khác thường :
– Hai là quá tham vọng ! Những kẻ muốn chen vào tầng lớp thượng lưu màbán rẻ chính mình ! Họ bấu víu vào những học sinh giàu có như kẻ ăn bám ! – Hơi thở Hạ An nhẹ bẫng như lạc về đoạn ký ức tối tăm nào đó – Nhữngkẻ ấy đâu biết, họ chỉ là những món đồ chơi rẻ tiền ! Chỉ sau vài ngàyđã bị ném đi !
Đông Vy lắng nghe không sót một từ . Đã có lời giải đáp cho những thắc mắc của cô.
Lí do tại sao ai cũng lờ cô đi…bởi họ còn đang suy xét, chờ đợi xemcô sẽ nằm vào loại người nào ! Là quá kém cỏi hay quá tham vọng ?
Họ vốn dĩ đã quá chán ghét những kẻ ấy nên luôn giữ khoảng cách với người mà họ chưa xác định được bản chất…
Cảm thấy đã đưa đủ số thông tin cần thiết, Hạ An bắt đầu chuyển sang trò chuyện với thái độ không mấy thân thiện :
– Học sinh ở đây , thuộc vào hàng khá giả là thấp nhất ! Em là kẻ nghèo nhất Trung Anh này đấy Đông Vy ! – Khẽ lắc tay để chiếc vòng vải vồchụp lên cổ tay , Hạ An cười khích lệ – Đợi đi, rồi em cũng sẽ một mảnhghép của học viên này thôi !
Thời gian lùa nhau đi, nhuộm sắc nắng thêm vàng đổ lênh láng khắp học viện.
Thi thoảng, có lá
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




