|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
yêu Hữu Phong à? Rất nhiều phải không?
– Bác đừng hiểu nhầm. Cháu chỉ ngưỡng mộ.
– Yêu đâu phải cái tội, sao cháu phải chối? Cháu lo sợ tình cảm củamình không được đáp trả nên đã tự nắm giữ nó mà không nói ra. Mình cháuyêu, mình cháu khổ sở. Tàn nhẫn quá phải không?
Cô gái nhỏ vâng một tiếng lí nhí nơi cổ họng, lòng tê dại và héo úa như ngọn cỏ phấtphơ trong đêm giá buốt. Thường thì cô rất biết che giấu xúc cảm nhưnglàm sao để nuốt gọn những khối tâm tư bộn bề này khi bị quản gia Lâm đọc rõ và lần lượt như thế.
“ Mình cháu yêu, mình cháu khổ sở. Tàn nhẫn quá phải không? ”
Nhiều đêm thức trắng, ngẫm lại câu nói ấy, ngực cô nhói và thắt chặt. Có đôi lần cô nghĩ, quản gia Lâm đã tự bộc lộ chính nỗi đau của mình …
Ngày hôm ấy, quản gia Lâm đưa cô đi thăm thú khắp thành phố. Ngày hômấy, cô tận mắt chứng kiến thấy ông khóc khi đi qua một cửa hàng giày.
Không kiếm cớ là do bụi đường như người ta thường biện minh cho những giọt khóc, quản gia Lâm đã nói thật chậm rãi:
– Ta yêu sâu đậm một người. Vì người ấy, ta hy sinh rất nhiều nhưng rồi vẫn mất người ấy. Cái gì không là của mình thì mãi mãi không thuộc vềmình. Tình đơn phương có sâu nặng đến mấy vẫn mãi là yêu-trong-đơn-độc.
***
Sau ngày công bố điểm thi, học viện rơi vào im lặng, chìm trong yênắng. Nguyên do là sự vắng mặt của hai nhân vật tiếng tăm nhất Trung Anh – là Hữu Phong và Minh Quý. Học viện cứ như bầu trời bao la thiếu đi haivì sao tinh tú nhất, dù mặt trăng vẫn còn đấy thì đêm vẫn buồn thiu…
Học sinh trò chuyện cùng nhau dăm ba câu lại tiu nghỉu vì ai đó lỡ nhắc tới Hữu Phong, Minh Quý. Kể từ lúc Trung Anh tiếp nhận hai học sinhnày, họ đã là đại diện cho sự tinh anh của toàn thể học viện. Nhữngngười còn lại chỉ là cái bóng và giờ đây, những cái bóng đang vật vờ…
Buồn. Chán – hai cảm xúc chính đang xâm chiếm học viện Trung Anh vì thiếu đi hai nhân vật kia.
Thanh Ngân tách khỏi lớp học buồn tẻ khi họ đang bàn tán về việc MinhQuý bị hạ xuống lớp 10. Lũ ngớ ngẩn! Minh Quý chả phải thần thánh nêncũng có lúc sai sót, huống hồ là anh ta mới trở về học viện đã mắc ngayphải kỳ thi. Kiến thức hổng, đề khó, thi rớt. Thế thôi mà lũ bạn lôi ranói mãi!
Nữ sinh học bổng tới lớp học Tuấn Dương nhưng khôngthấy anh. Biết Hạ An đang ngầm dõi theo mình nên cô nàng rút điện thoạira, vờ bấm dãy số và ngọt giọng:
– Anh đâu thế ? Mau về với em đấy nhé anh yêu!
Chút gian trá của Thanh Ngân có lẽ sẽ tiếp tục lừa được Hạ An và nhữngngười khác nếu như lúc đó, Tuấn Dương không xuất hiện ở đấy và vô tìnhthốt lên:
– Anh yêu? Em vừa gọi ai thế Thanh Ngân?
Chút thái độ cáu kỉnh của Tuấn Dương sẽ khiến người khác lầm tưởng làanh đang ghen nếu như không có sự chen ngang của cô nữ sinh nhỏ…
– Ai thì kệ, đó là việc riêng của Thanh Ngân. Là anh trai thôi mà sao anh quản nhiều vậy? Vô duyên!
Chất giọng nhè nhẹ, trong veo của Đông Vy ngay tức khắc đã đông cứng dãy hành lang khối 12. Một sự thật đã được phanh phui, trần trụi trướcnhững con mắt mở to bàng hoàng và nó nằm ngoài sức tưởng tưởng của tấtcả. Chính Tuấn Dương, người trong cuộc cũng chết sững, nhìn cô nữ sinhnhỏ trân trân.
Trò chơi bí mật giữa hai anh em đã bị phá vỡ bởi một người không hề tham gia…
Thanh Ngân như bị nuốt chửng bởi bầu không khí ngột ngạt, tay bóp chặtchiếc điện thoại với nét mặt đanh đá. Mọi tức giận của cô như lan tậptrung hết thảy ở đôi mắt sắc bén, mang ánh nhìn thiêu đốt chiếu vào nữsinh học bổng – kẻ phá đám.
Nó là ai nào? Một đứa nhếch nhác,lem nhem, thấp kém nhưng sao ai cũng thích vây lấy nó? Vì sao nó luônđược che chở tại Trung Anh này bởi những nhân vật nổi bật? Ồ, là phépmàu của bà tiên ban tặng à? Hay là sự bố thí tình thương? Cho nó hết đi, nhưng dựa vào đâu để đối đầu với cô?
Vuốt nhẹ những lọn tóc đẹp đẽ, đôi môi đỏ thẫm nói khe khẽ:
– Đông Vy nói đúng, thực ra, tôi và Tuấn Dương là anh em. Nhưng trước giờ tôi luôn giả làm
bạn gái anh ấy vì quá nhiều người quan tâm tới đời tư của tôi mà tôilại không thích phơi bày việc yêu đương riêng mình. Nhưng giờ, có lẽ tôi phải nói thật rồi. Người tôi vừa gọi là Richard, anh ấy là bạn traitôi.
Mỉm cười thanh cao, nữ sinh hoa khôi chậm rãi cất điện thoại vào túi. Giọng nói thoảng bay như hương hoa lan tràn…
Chương 40: Bàn tay lạ
Còn hiện tại và sau này. Cô chấp nhận mình là dấu chấm nhỏ đã phai tàntrong trí nhớ của anh. Còn anh cứ thế, đi và không ngoảnh lại, mãi vụttan như làn sương mỏng manh…
*
Khoác trên vai chiếcbalô nặng trịch cùng gương mặt rầu rĩ, cô gái nhỏ tha thẩn dọc bờ sông.Đông Vy không rõ đống cảm xúc nhập nhằng đang va mạnh vào tim cô là nhưthế nào nữa …
Nói tóm lại,tâm tư của cô đang bị nhúng trongphiền muộn. Thứ sầu buồn này hệt như cảm giác lạc lõng mà cô đã nếm trải vào đầu tuần, hay chính xác hơn là ngày cô biết rõ địa vị Hữu Phong.Chỉ có lý do của hôm nay là khác…
Richard với cô là một ngườilạ! Chỉ thế mà sao tâm trạng cô lại chùng xuống khi biết anh có bạn gái? Phải chăng là cô đã thích Richard?
Ôi không! Tim Đông Vy không chứa nhiều ngăn như thế, mà kể cả khi nó loạn nhịp vì ai thì đó là sựdại dột của riêng nó. Người ta, chẳng ai dính líu với cô hết!
– Tim ơi, mi đi chết đi! Mi chỉ việc truyền máu nuôi cơ thể thôi. Còn yêu ai, thích ai là việc của lý trí và của ta. Cấm mi xen vào! Mi giỏithật, hễ mi đập trật đi một nhịp là cả thể xác ta liêu xiêu. Lao vào yêu như điên dại dù không ai đoái hoài. Mi thật tác oai tác quái!
Đông Vy quì xuống nền đất ẩm nơi mé hồ, hai tay vốc nước lạnh khoát vào mặt. Thứ cô cần lúc này là sự tỉnh táo!
Đang dõi mắt khoảng không vô định, cô gái nhỏ bỗng rợn người vì bàn tay lạnh buốt đột ngột đặt sau gáy cô. Chưa kịp quay lại, mái đầu của côđã bị nhấn dúi dụi xuống hồ nước.
***
Học viện vắng lặng sau giờ tan học, chỉ còn thưa thớt vài bóng người qua lại. Tiếng xác lá bị dậm đạp nghe rõ mồn một. Hạ An nép mình sau tán cây cổ thụ, nửa chờđợi nửa lẩn trốn.
Cơn gió nào đó thoảng qua như muốn kéo tuộtnhững chiếc vòng vải, Hạ An vội giấu tay vào túi áo. Cô không muốn mấtđi vật Tuấn Dương đã tặng, cô sẽ luôn trân trọng thứ bé mọn này thay cho toàn bộ ký ức về anh.
Còn hiện tại và sau này. Cô chấp nhậnmình là dấu chấm nhỏ đã phai tàn trong trí nhớ của anh. Còn anh cứ thế,đi và không ngoảnh lại, mãi vụt tan như làn sương mỏng manh…
Lúc cô biết tới quan hệ thật sự giữa Tuấn Dương và Thanh Ngân, cô đãmuốn dùng mọi cách để anh quay lại bên cô nhưng giờ đây, sự can đảm chomột cuộc hẹn cô cũng không có. Bởi, lí do để hai người xa nhau chẳng bắt nguồn từ trò tình ái của anh trai em gái kia. Vậy thì, nó sao có thể là cái cớ để hàn gắn mối quan hệ đã phủ bụi chia ly?
Ngày ấy, xanhau vì tự mỗi người đều chán chường đối phương. Thương yêu còn chưa đủđể
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




