watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:29 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 12318 Lượt

ý nghĩ vụt qua đầu Đông Vy khiến tim cô gái nhỏ lạnh ngắt. Phảichăng cô cũng như thầy giám thị, đang ôm thứ tình yêu mà người đời vẫnluôn ca tụng? Liệu rằng cô có quên nổi ai kia hay sẽ mãi yêu như đã vàđang? Nhưng dù sao đi nữa thì cô vẫn ổn, vẫn tồn tại với đất trời như cỏ dại có sức sống mạnh liệt. Vậy thì tình bất diệt kia, cứ xem như làngười bạn đồng hành.

Đông Vy bước vào nhà, còn chưa kịp cởigiày thì bị một đôi tay siết chặt từ phía sau. Vòng ôm đột ngột mangtheo mùi nước hoa sắc lạnh chờn vờn quanh cánh mũi bé xinh, đem hơi lạnh từ chủ nhân vây bủa lấy cơ thể nhỏ nhắn. Giọng nói quen thuộc như hòatrong gió, thoảng nhẹ bên tai:

– Nhớ tôi không?

Kim đồng hồ như đông cứng lại trong nhiều tích tắc. Cô gái nhỏ quên mất cử động, chỉ đáp thật khẽ:

– Không nhớ.

– Nói, nhớ tôi. Nói đi!

– Em nhớ… – Đông Vy chợt nín bặt, tự nuốt gọn từ cuối và cứng giọng -Em nhớ ra, anh chẳng là gì của em cả. Việc gì em phải nói nhớ anh?

– Vậy nói là đã quên tôi, dám không?

Hữu Phong gằn từng chữ để nhấn đe dọa vào cái đầu ương ngạnh của cô gái nhỏ, tay anh ngày một siết mạnh, tựa hồ như đang nghiền nát món đồ chơi đáng ghét. Anh đang khiến Đông Vy đau vì vòng ôm chứa nhiều cảm xúcphức tạp mà chính bản thân anh cũng rối bời. Cô là con gái của ông ta,là một trong những kẻ nên bị dày xéo nhưng anh không làm được thế… Anhsợ người con gái này sẽ đau, sẽ ghét anh. Khỉ thật! Anh cũng có thể sợhãi như người tầm thường…

Đông Vy đau nhưng vẫn kệ mình trongvòng tay lạnh lẽo để nguôi ngoai nỗi nhớ hành hạ cô những ngày qua. Sựvắng mặt của anh để lại cô khoảng trời trống trải và một tâm hồn mụcrỗng. Dù đã sống quen với cô đơn nhưng Đông Vy không sao thích nghi nổivới việc anh mất tăm. Dù đã nhận thức rõ, anh chỉ là vệt gió quỷ quyệt,tuyệt đối không vứt tim cho bất kỳ ai nhưng Đông Vy vẫn muốn gió cứ lướt bên đời, mong gió đừng về nơi không có cô.

Đông Vy ghét sự đớn hèn của mình, cô bỗng hét lên:

– Em đã quên anh từ lâu rồi!

Hữu Phong xoay mạnh cô gái nhỏ, hơi thở lạnh phả nhẹ lên làn tóc dày.Đôi mắt nheo lại rất đáng sợ, màu xám tro lan tỏa tựa lớp sương mù đangchiếm cứ. Gió Quỷ túm áo cô gái nhỏ, lôi xềnh xệch ra khỏi nhà và…đẩymạnh xuống hồ nước.

Chương 45: Ngoan, mèo con
Hữu Phong thoáng liếc mắt đã tóm gọn tâm tư của cô gái nhỏ, anh ngoắctay lệnh cho cô tới gần mình. Bất chợt, anh cúi đầu và khẽ nhắm mắt…
*
– Aaaaaaa…

Hét lên một tiếng kinh khiếp, cô gái nhỏ chợt choàng tỉnh khỏi cơn ácmộng đáng sợ. Trên vầng trán trắng muốt lấm tấm những giọt mồ hôi lạnhbé li ti, làn tóc buông xoã tự nhiên, ôm lấy khuôn mặt tái xanh. Đông Vy ho vài tiếng, giấc mơ vừa rồi đã tái hiện lại những cảnh tượng tàn khốc của mấy năm về trước, có máu và có chết chóc…

Cô gái nhỏ ngồibần thần thật lâu, để trí óc thư giãn đôi chút khi đã quá mệt nhoài vớinhững ký ức u ám. Cô lúc này cần đối mặt với hiện tại xám xịt trước đã!Đông Vy đang bị cảm nặng, vì người cô yêu đã thẳng tay ném cô xuống hồnước. Nếu cô không tự lết thì có lẽ đã chết. Sự sống của cô xem ra quárẻ!

Trải qua đêm mưa với cơ thể mềm nhũn và kiệt sức, cô gáinhỏ không thể không liên tưởng Hữu Phong tới bàn tay lạ lần trước, đềulà đưa cô tới lằn ranh giới giữa sống và chết. Anh đối xử tệ với cô nhưvậy nhưng tại sao cô vẫn không thể dứt anh ra khỏi tâm trí? Sao cô lạiyêu người tàn ác kia đến thế, sao cô lại mù quáng đến vậy… Là vì cô quáthiếu thốn tình thương ư?

Không khí mát dịu của sớm mai len qua khe cửa, như gió vi vút khắp căn phòng nhỏ. Rất khẽ như tiếng thầm thì, giọng hát yếu ớt tan vào không gian im lìm. Rất nhanh như cái chớp mắt, bóng người nhảy qua khung cửa sổ, bước tới gần cô gái nhỏ còn đang hátvu vơ.

– Đi thay đồ, rồi cùng tôi tới lớp!

– Không!

Hữu Phong nắm chặt cánh tay xanh xao của Đông Vy, lôi hẳn người cô ra khỏi chăn. Anh kéo cô tới tủ quần áo và ra lệnh:

– Lấy đồng phục mới ra!

– Thôi đi! Anh không có quyền sai bảo tôi!
Cô gái nhỏ nhất quyết không chịu làm theo lời Gió Quỷ, ánh mắt ngangngạnh đối thẳng vào đôi mắt xám u tối. Phần cổ tay bị anh bóp chặt nhưsắp vụn ra khiến Đông Vy đau tới tận tim nhưng vẫn cố kìm lại nhữngtiếng rên rỉ đang nghẹn ứ nơi cổ họng. Kể từ nay, cô sẽ giấu hết nỗi đau anh mang tới như chôn sâu tình bất tử của riêng cô. Và từ bây giờ, côsẽ không để mình yếu hèn trước quỷ dữ nữa!

– Đừng dùng thái độ xấc xược này với tôi! Tôi nói lần cuối, thay đồ ngay đi!

– Không! Anh không có quyền sai bảo, tôi cần nói với anh bao nhiêu lần nữa?

– Nhỏ miệng thôi. Không tự thay được thì tôi giúp, okay?

Hữu Phong mở toang chiếc tủ nhỏ, vứt mọi thứ trong đó ra ngoài để tìmbộ đồng phục mới – một trong những món quà anh tặng cô gái nhỏ. Lúc tìmthấy nó, anh chợt ngỡ ngàng trong giây lát … Nó là thứ đồ mới duy nhấtlẫn vào đám quần áo cũ của Đông Vy.

Hữu Phong chợt muốn đem cho người con gái này hết thảy mọi thứ anh đang sở hữu. Anh thu về nét mặtvô cảm, ấn bộ đồng phục vào cô gái nhỏ và nói nhanh:

– Đang ốm. Không nên mặc đồ ướt!

Đông Vy thẫn thờ, gật gật đầu theo nhịp kỳ quặc rồi im lặng vào nhàtắm, ngoan ngoãn hệt mèo con. Khi cô gái nhỏ trở ra với bộ đồ tinh tươmthì thấy Hữu Phong đang chăm chú ngắm những bức vẽ dán kín tường, ngườitựa vào khung cửa đầy nắng, kệ thời gian lướt trôi. Dáng vẻ anh bình yên như làn gió dịu nhẹ mơn man trên đồng cỏ. Cô gái nhỏ lặng nhìn ngườimình yêu với nụ cười tươi sáng, nghe tim đập liên hồi như muốn phôtrương tình yêu của chủ nhân.

Hữu Phong thoáng liếc mắt đã tómgọn tâm tư của cô gái nhỏ, anh ngoắc tay lệnh cho cô tới gần mình. Bấtchợt, anh cúi đầu và khẽ nhắm mắt…

Không có nụ hôn nào rơi như Đông Vy tưởng vì Gió Quỷ chỉ chú tâm tới hương tóc của cô gái nhỏ. Anh ghé tai cô, nói thật khẽ:

– Thơm lạ!
Sáng hôm đó, sự trở lại của Đinh Hữu Phong đã cuốn học viện vào niềm
vui sướng tưng bừng nhưng lòng dạ của mọi học sinh đều rối bời khi GióQuỷ xuất hiện cùng Đông Vy. Anh nắm tay cô gái nhỏ, cùng lướt qua baoánh mắt ngơ ngác như khẳng định mối quan hệ mối quan hệ của hai người.Cách anh vén những sợi tóc vương trên trán cô gái nhỏ, cách anh cúi đầuthì thầm với cô điều gì đó… tất cả đều là biểu hiện của yêu thương. Nhân vật nguy hiểm nhất Trung Anh đã biết yêu!

Học viện như nổ tung vì điều này nhưng không ai biết rằng, ẩn chứa sau cái nắm tay kia là cả một kế hoạch tàn độc.

Hữu Phong dẫn cô gái nhỏ tới căng-tin, cẩn thận hỏi cô thích ăn gì.

– Gì cũng được.

Đông Vy ấp úng đáp, dù biết rõ anh chỉ đang diễn trò tình nhân nhưng cô gái nhỏ vẫn bối rối, ngượng ngùng như người bạn gái thật sự, cứ để imbàn tay dù cho nó sắp bị bóp nát. Hữu Phong chọn bừa một số loại bánhrồi rút ví trả tiền, thật thản nhiên trước con mắt mở to của cô gái nhỏ.

Hai người vừa ra khỏi căng-tin, Đông Vy liền quay phắt sang hỏi:

– Chiếc ví đó là

Trang: [<] 1, 43, 44, [45] ,46,47 ,102 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT