watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:29 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 12328 Lượt

không sợ sao?

– Thế à? – Vị khách có vẻ không bận tâm lắm, vẫn tiếp tục cởi trói giúp cô gái nhỏ.

– HIV đấy. Tôi bị HIV thật đấy! Ông thật sự không sợ sao?

– Không!
– Tại sao? Tại sao không sợ?

– Cứ thử bị AIDs như tôi, em sẽ không thấy sợ!

Vị khách nhếch miệng…

***

– Em nghiêm túc đấy chứ? – Tuấn Dương hỏi dồn ngay khi ngồi vào bàn.

– Em hoàn toàn nghiêm túc! Một tháng nữa em sẽ cưới. Nếu anh có thời gian thì tham dự lễ cưới của em.

Hạ An lặp lại những gì đã nói qua điện thoại, không sót một từ. Dù đãtỏ ra thản nhiên nhưng hàng mi ủ rũ không che nổi cặp mắt sâu buồn bã,dáng người gầy gò đã tố cáo tình trạng suy sụp mà cô đang mắc phải.

– Thật ra là có chuyện gì? Nhìn em, anh biết là cuộc hôn nhân này rất miễn cưỡng!

Hạ An cúi đầu nhìn mặt bàn, đáp khe khẽ:

– Không phải việc của anh!

– Đến lúc này rồi, em còn cố chấp! Hay em thật sự muốn kết hôn, hả?

Tuấn Dương to tiếng truy bức, mặc kệ những ánh mắt đang đổ dồn về phíamình. Anh nhất định phải làm rõ chuyện này! Bỗng dưng cô nói sẽ kết hôn, thử hỏi, ai mà chịu nổi!

– Đấy cũng không phải việc của anh!

– Anh nói đúng rồi phải không? Là em muốn kết hôn, phải thế không?

Lần này, Hạ An chỉ cười nhạt cho câu hỏi thẳng thừng ấy. Mắt cô dời đến sân khấu âm nhạc nhỏ trong quán ăn, lắng tai nghe giai điệu buồn để tìm lại cảm giác của những lần chờ đợi dù người cô chờ đang ở ngay trướcmặt cô với cơn tức giận, bàn tay anh đang siết mạnh ly nước như muốn bóp vỡ nó.

– Anh hỏi lại lần cuối! Phải em muốn kết hôn không?

– Phải thì sao mà không thì sao? – Hạ An nhấn mạnh từng chữ đau đớn – Anh nên nhớ, em và anh, kết thúc rồi!

– Kết thúc không có nghĩa là chấm hết, vì anh, vẫn còn yêu em. Nên xinem, nói anh biết chuyện gì đang xảy ra! – Tuấn Dương nắm gọn tay ngườianh yêu, nhìn sâu vào mắt cô, thật thành khẩn – Nói rõ đi, được không?

Hạ An bỗng gục mặt xuống bàn khóc, không nức nở nhưng nước mắt cứ ầng ậc trào ra, không nấc nghẹn nhưng đôi vai cứ run rẩy. Cô
Cô không đủ mạnh mẽ để có thể đối diện Tuấn Dương với khuôn mặt bìnhthản như cô vẫn tưởng, nhất là những lời nói thật lòng của anh càngkhiến cô thêm khổ sở. Anh còn yêu cô và cô cũng thế, chưa bao giờ hếtyêu anh nhưng rồi thì sao? Định mệnh cho anh và cô bên nhau một lần làđể biết không thuộc

về nhau … thế thôi!
Ngay cả bản thân cô, cũng không thuộc cô nữa rồi. Cô phải lấy người màcô còn chưa biết mặt mũi hắn ta thế nào, thậm chí tên hắn ta ra sao côcũng không rõ. Chỉ biết, hắn hơn cô đến chục tuổi, và lấy hắn thì giađình cô sẽ xoá được số nợ khổng lồ.

– Nhà em nợ hắn bao nhiêu?

Tuấn Dương khẽ thở phào khi anh có khả năng giải quyết vấn đề này. Gãmà ép hôn Hạ An chỉ là tên cho vay nặng lời, có máu mặt đôi chút. Tiềnvà vũ lực, anh đều chấp!

– Nhiều. Tiền bố em đầu tư chứng khoán là của gã hết. Vỡ nợ rồi!

Hạ An chớp mắt liên tục để ngăn những giọt khóc đang chực trào ra, côkhông muốn mình tỏ ra quá yếu đuối, nhất là lúc này. Tuấn Dương giúp côlau nước mắt, vỗ nhẹ vai cô an ủi:

– Anh sẽ giúp. Em không phải lấy hắn đâu!

Hạ An đột nhiên xô mạnh tay anh ra, giọng phẫn nộ:

– Rồi sao? Em không lấy hắn thì lấy anh, hả? Thế còn cuộc hôn nhân của anh thì sao? Là anh muốn phải không?

Chẳng để Tuấn Dương kịp giải thích, Hạ An đã chạy vụt khỏi nhà hàng như tránh né sự thật. Cô điên cuồng băng qua làn xe cộ tấp nập mà chẳngthèm để ý tới chiếc mô tô đang lao nhanh về phía mình…

Chương 53: Luật cấm từ vị khách
– Luật dành riêng cho em đây! – Ngón tay đưa ra, dí mạnh trán cô nhóc – Không được rời khỏi tôi, một mét!
*

Đã dùng mọi cách để đe dọa nhưng cảm giác sợ hãi không đến với vị khách kia mà ngược lại, nó đang xâm chiếm cô gái nhỏ thật mạnh mẽ. Tai ĐôngVy như ù đi khi hắn nói mình bị AIDs, tuy không tin lắm nhưng cơ thể nhỏ nhắn vẫn cứng đờ, quên cử động dù những sợi dây thừng đã bị cởi bỏ toàn bộ.

– Tôi còn trẻ, còn tương lai, còn nhiều thứ phải làm. Ôngđừng hại tôi! Hơn nữa, tôi chỉ mới bằng tuổi con cái ông, ông làm bậy là mất nhân cách đấy!

Đông Vy nhẹ nhàng khuyên giải, chỉ mongnhững lời thành thật có thể đánh thức một phần lương tâm của kẻ làm cha. Đây cũng coi như là biện pháp cuối cùng!

– Xin lỗi, tôi không có con. – Vị khách lịch sự đáp.

– Vậy tôi bằng tuổi cháu ông! Ông không cảm thấy có lỗi với con cháu sao?

– Bị ngốc à? Đã không có con thì làm sao có cháu! – Vị khách bực mình,cốc trán cô gái nhỏ liền vài cái. Rõ ngốc, nếu muốn thịt người thì anhđã chẳng thèm nghe cô nàng lảm nhảm đến tận bây giờ.

– Đau!

Cô gái nhỏ kêu lên, vừa xuýt xoa vừa che trán và bỗng giật mình khinhận ra sự tự do đã được trả về với đôi tay. Một âm mưu nhỏ chợt nảy ravà được Đông Vy thực hiện ngay lúc đó. Cô gái nhỏ bặm môi, dùng hết sứctung cú đạp thật mạnh về phía đối diện, nơi mà cô đoán chắc là vị kháchđang ngồi. Đồng thời, tay tháo khăn bịt mắt để tiện đường thoát thân.

Nhưng nằm ngoài dự đoán của Đông Vy, vị khách không dính đòn mà ngượclại, tóm lấy bàn chân phách lối để cô gái nhỏ hoảng sợ, luống cuống vùng mạnh cả hai chân.

– Biến đi! Biến ngay!

Nét cườithoáng qua trên khuôn mặt điển trai, vị khách bỗng vòng tay ôm chặt lấycô gái nhỏ, khẽ đặt lên chóp mũi xinh xắn một nụ hôn phớt như làn gióthoảng qua. Giây lát đó, cả không gian bị nhấn chìm trong im lặng. Côgái nhỏ thôi chống cự, ngồi ngoan trong đôi tay quen thuộc, nín thinhthật lâu rồi khẽ nói:

– Ai thế?

Thay cho câu trả lời,vị khách nới lỏng nút thắt củachiếc khăn để nó tự tuột ra, trả lại tựdo cho đôi mắt còn ngập sợ hãi. Cô gái nhỏ ngước nhìn người đối diện với vẻ mặt ngạc nhiên tột cùng, làn da tái xanh bỗng chốc ửng hồng, trưngra toàn bộ sự ngượng ngùng đang lấn chiếm cô nhóc. Đông Vy mấp máy môi,bật ra những thanh âm run run:
– Sao lại là anh?

– Là tôi thì sao?

– Nhưng giọng nói …anh biết giả giọng?

Đông Vy hướng thẳng ánh mắt hoài nghi về phía người đối diện, hai taybấu chặt vào lưng anh để … trả thù cho việc bị người này đùa giỡn. Thậtmất mặt! Thật xấu hổ! Lại bị anh chứng kiến mình rơi vào thảm cảnh này,đã thế còn mạnh miệng dọa người máu lạnh, có khác gì là làm trò cườikhông?

Bất chợt, một ý nghĩ lướt qua đầu cô gái nhỏ như tiachớp loé lên giữa trời quang, Đông Vy nhìn chằm chằm đôi mắt xám tro mêhoặc, khẽ rùng mình bởi linh cảm kì quặc đang mách bảo cô rằng, nhân vật đáng sợ này chính xác là người lạ mang tên Richard nếu như…

– Anh biết giả giọng nói đúng không? – Cô gái nhỏ lặp lại phán đoán của mình, tim đập liên hồi như sắp vỡ tung.

Hữu Phong gật đầu thừa nhận với thái độ dửng dưng cố hữu, cứ như là bí mật về Richard chẳng bị khơi ra. Anh thấp giọng:

– Dạo phố thế này à?

– Em lạc đường rồi sau đó… không nhớ nữa. Lúc

Trang: [<] 1, 50, 51, [52] ,53,54 ,102 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT