|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
tỉnh dậy thì đã thế nàyrồi! – Cô gái nhỏ lấp liếm chuyện đuổi bắt cướp, không muốn phô trươngthêm sự ngốc nghếch của mình trước ai kia.
Hữu Phong cũng chẳng thèm suy xét lời nói dối lộn xộn ấy, mắt anh xoáy sâu vào bờ má còn lưu dấu tay, dấu vết của những cái bạt tai. Anh mím môi, có chút thương cônhóc, nhưng hơn hết vẫn là cơn điên vẫn muốn nổi lên! Vệt sáng mạnh mẽphủ lấy đôi mắt xám tro lạnh lẽo, Hữu Phong gạt tay cô nhóc để hất văngmấy cái bấu véo của mèo con. Anh thảy chất giọng dữ dằn vào không khí:
– Luật dành riêng cho em đây! – Ngón tay đưa ra, dí mạnh trán cô nhóc – Không được rời khỏi tôi, một mét!
Đông Vy nhắm mắt, gục mặt vào bờ vai rộng, miệng cười tủm tỉm, mũi nhăn nhăn.
– Tóc anh cũng thật thơm!
Sau lời khen ấy, cô gái nhỏ dùng hết can đảm vài cái vươn tay, chạm nhẹ mái tóc màu hạt dẻ của người đang cõng mình. Vì lúc chiều chạy quánhanh nên bị sái chân, còn phải trải qua mấy tiếng đồng hồ bị trói nênĐông Vy đến lết cũng chẳng nổi. Nài nỉ mãi, ai đó mới chịu cõng cô vớilời dặn “ Không nhúc nhích, không mở miệng! ”
Cô gái nhỏ phạmphải hai điều cấm kia mất rồi… Hữu Phong khựng người, miệng nhếch hờthành nụ cười quỷ quyệt và đột ngột… anh buông tay.
Rầm! Đông Vy tuột khỏi lưng Gió Quỷ, đáp đất bằng tiếng hét thảm thiết…
Chương 54: Luật cấm từ vị khách
Tuệ Anh kinh ngạc khi Minh Quý trở lại chỉ sau vài ba phút vào kháchsạn, với thần thái sứt mẻ và vẻ mặt thảm hại, anh đập mạnh volant.
– Sao đấy?
– Tên chết tiệt ấy đến trước rồi!
– Tên chết tiệt nào? Ý anh… không phải Hữu Phong chứ?
Tuệ Anh mất bình tĩnh, đồng tử trong đôi mắt híp giãn căng. Cô đang lovì sợ hỏng kế hoạch và sợ nhất là Gió Quỷ rồi sẽ bóc trần âm mưu này ra. Cô rồi sẽ thật xấu xí trong mắt anh.
– Nhìn đi!
MinhQuý dí đầu Tuệ Anh vào ô cửa kính nhỏ để cô nàng thấy rõ chiếc xe BMWchiễm chệ đậu gần đấy, chứng tỏ Gió Quỷ đang hiện diện tại nơi này. Đámlưu manh ăn hại! Bọn chúng chả phân biệt nổi đâu mới là vị khách thậtsự.
– Hắn tới rồi. Kế hoạch của cô, xem ra chỉ là thứ bỏ đi!
Chẳng đợi người bên cạnh kịp phản ứng trước sự đổ vỡ của cái bẫy tuyệthảo, Hồ Minh Quý đã thẳng tay đẩy cô nàng ra khỏi xe và phóng đi điêncuồng. Anh ghét phải thất bại liên tiếp trước đứa em trai cùng cha khácmẹ, cứ như đó là một quy luật. Tạo hoá thật không công bằng, vì cớ gìanh và hắn đều là con trai độc nhất của dòng họ quí tộc nhưng chỉ mìnhhắn mới nhận được sự tôn sùng của muôn người, còn anh… cứ như đứa conhoang. Federer đối xử với anh thật khác so với hắn. Nếu Hữu Phong đượcbố tự tay chăm bẵm từng chút, rèn dũa từng chút, nâng niu từng chút thìanh lại bị ông ta quẳng cho đám người hầu. Mọi yêu cầu của Minh Quý,Federer đều đáp ứng, anh luôn sống trong đủ đầy, chưa từng thiếu thốnbất cứ thứ gì nhưng bố cũng chưa bao giờ gần gũi Minh Quý. Anh tủi thân, đôi lần nhốt mình trong phòng không ăn không uống nhưng rồi vẫn phải tự chui ra vì chẳng ai thèm ngó tới. Nhiều lần, anh chủ động tiếp cận bốnhưng lại lủi thủi một mình vì bố luôn từ chối anh với lí do – Bận!Federer bận thật, nhưng chỉ cần Richard bỏ ăn một bữa thì ông ta sẵnsàng gạt hết công việc.
Ngày thơ bé, Minh Quý đã tưởng Federerchiều chuộng Richard hơn vì anh thua kém cậu ta. Muốn được người bố vĩđại quan tâm nên Minh Quý đã luôn gắng hết sức để chứng tỏ mình hơn hẳnem trai, dù là việc cỏn con như ngoan ngoãn ăn uống chứ không kén ăngiống cậu em. Đối với mọi người xung quanh, anh luôn tỏ ra thật thânthiện, thật chuẩn mực, thật trái ngược với phong thái bất cần và nổiloạn của Richard.
Thế nhưng mà, hết thảy những điều đó chẳngđem tình thương của bố cho anh mà dần dần, chúng hình thành lớp ngụytrang thật hoàn hảo để che đậy con quỷ tham vọng, ích kỷ bên trong anh.Và chỉ duy nhất Hữu Phong biết anh chẳng phải thiên sứ như người khácvẫn lầm tưởng, cậu ta luôn buông lơi nét cười chế giễu và chọc điên anhnhằm để bóc mẽ con người thật của anh. Con người thật của Minh Quý … làđứa trẻ vẫn thường độ kị, ghen tị với cậu em trai cùng cha khác mẹ, vẫnthường thèm khát những thứ Richard có mà chẳng thể chiếm đoạt. Con người thật của Minh Quý, tóm lại là kẻ thua cuộc!
Kéttt!
Chàng trai đột ngột quay đầu xe khiến những phương tiện tham gia giaothông ở làn đường kế bên đồng loạt phanh gấp, tấp vội vào lề đường hệtnhững con thú hoang đang trốn chạy cuộc săn đuổi ghê rợn nào đó.
Minh Quý tăng tốc độ, lao đi nhanh hơn về hướng ngược lại. Anh dù thuacuộc lần này thì cũng phải đạp đổ chiến thắng của Đinh Hữu Phong! Anh sẽ không nằm yên trên thất bại như đã từng nữa, vì anh đã biết chính xácđiểm yếu cậu ta …
Chương 55: Chạm tay vào tử thần
Hữu Phong ngồi xuống cạnh cô gái nhỏ, ánh mắt lạnh lẽo phóng thẳng tớinhững vết bầm tím bám quanh cổ chân mảnh dẻ, bàn chân be bé co rúm lạidưới cơn đau.
– Có tới bệnh viện không?
– Không cần đâu! – Cô gái nhỏ đáp gọn lỏn, quay mặt đi nơi khác, không thèm nhìn cái người đã tàn nhẫn quẳng cô xuống đất.
– Thế mai Vy đi học kiểu gì? Lết à?
– Ừ, lết đấy! – Đông Vy bặm môi, tỏ ra bất cần.
– Tốt!
Hữu Phong đột nhiên xoa đầu cô nhóc, tia gian manh ánh lên trong đôimắt xám tro và thấp thoáng sau nét mặt dửng dưng. Anh đều giọng:
– Vậy, Vy cứ lết nhé. Tôi đi đây!
Đi đâu cơ? Cô gái nhỏ đờ người, lơ ngơ nhìn theo đôi giày thể thao sọcđen cho tới lúc bóng dáng kiêu hãnh khuất dần sau bãi đỗ xe chật cứng…À! Thì ra là bỏ rơi cô…
Đông Vy suýt chút thì hét ầm vì quá giận,cục tức lúc nãy cô còn nuốt chưa trôi đã lại bị anh nhồi thêm cơn bựcnày nữa. Rõ ràng là anh tới đây với ý đồ chẳng tốt đẹp gì, anh vốn chỉmuốn giễu cợt sự ngốc nghếch của cô. Đông Vy thôi liên tưởng Hữu Phongtới Richard, dù hai người đều cứu vớt cô khỏi những cái hố nhưng phongthái của họ là hoàn toàn khác biệt. Người lạ chu đáo hơn, chuẩn bị bánhdonut ngon lành, cử người đưa cô về tận trường chứ không vô tâm như cáingười vô tình này, luôn đối xử với cô thật tệ!
“ Tồi tệ! Đồ tồi! Đồ tồi tệ! Đồ tồi tệ! Đồ tồi, tồi tệ! … ”
Trong lúc Đông Vy không ngừng nhại đi nhại lại mấy từ tồi tệ, một cánhtay chìa ra trước mặt cô nhóc, tỏ ý muốn nâng nhóc ta dậy nhưng bị hấtra. Đông Vy cáu tiết, chả thèm nhìn đã gắt loạn lên:
– Đồi tồi! Sao anh còn quay lại làm gì!
– Ồ! Ai đã làm em phải giận thế này?
Những thanh âm nhẹ nhàng tựa dải lụa mềm mượt chậm rãi tiến thẳng vàotai Đông Vy khiến cô đánh mất một nhịp thở, ngây người trong vài giây,thật từ từ … thật từ từ… cô gái nhỏ ngước đầu.
– A! Anh cũng tới đây sao?
Tuấn Dương thở nặng nề,vòm ngực rắn chắc lộ ra sau chiếc áo
phông đẫm mồ hôi. Anh nắm chặt tay người đang nằm trên giường bệnh,
nhìn cô đau đớn khi vừa trải qua cuộc phẫu thuật kéo dài hàng
tiếng đồng hồ để giữ lại sinh mạng trước cơn thèm muốn của tử
thần. Càng thương cô bao nhiêu thì anh càng giận bố mẹ cô bấy
nhiêu, dù họ có khó khăn tới đâu cũng không được phép mang con cái
ra trao đổi như món hàng thế kia. Bởi vậy mà anh còn để họ vào thăm Hạ An, sợ cô
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




