watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:29 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 12308 Lượt

chủ yếu thuộc lứa tuổi như cô nên Hạ An thích nghi rất nhanh,lạicòn quen thêm nhiều người mới. Chiều nay như thường lệ, cô tới đúng thời điểm quán đông người nên đi như chạy, tay đang bưng đồ vẫn bị hối thúc.

– Bàn số năm đi An!

Đó là chiếc bàn khuất tầm mắt,thiếu ánh sáng. Chỉ ai kín đáo hoặc đôi tình nhân muốn thân mật mới tớiđây ngồi. Bởi vậy nhân viên luôn phải giữ ý tứ, nhìn qua xem khách đanglàm gì rồi mới bước tới. Hạ An cũng đảo mắt, nhưng ngay sau đó, cảnhtượng hãi hùng kia đã khiến cô bất động như bị thôi miên, chân không sao nhấc nổi.

Nơi
ấy của chiều hôm đó, Tuệ Anh và gã yêu râu xanh trò chuyện thật vui vẻ.
Phòng karaoke ồn ào, nhạc nhẽo đập tứ tung như sắp xuyên thủng tườngcách âm. Giọng hát cao, trầm cùng cất lên tựa đống sa lát, nghe khó chịu tới buồn nôn. Mùi rượu bia nồng nặc cùng mùi nước hoa hăng hắc của đámtrai gái làng chơi gây ngột ngạt tới khó thở.

Minh Quý nằm dàitrên ghế, nốc rượu hết chai này tới chai khác như con rô bốt được lậptrình sẵn. Uống cạn thì ném chai vào tường, kệ đám bạn vừa hò hét vừa engại nhìn trộm nhân vật chính của bữa tiệc. Minh Quý cười nhạt, anh cóccần chúng nó bu quanh ca tụng anh hơn vị thánh, lại còn bày trò chúcmừng anh quay về khối 12. Giờ thì nhìn đi, anh vốn chẳng tốt đẹp, hoànhã, thánh thiện như thiên sứ đâu. Đấy chỉ là cái vỏ để che đậy bản tính ích kỷ, thâm độc, hiếu thắng đã ăn mòn lương tâm của anh! Rõ một lũ ngu ngốc!

– Câm miệng hết cả đi! – Minh Quý bỗng gào lên, ném luôn chai rượu đầy vào màn hình rộng còn hiện lời bài hát.

Cả phòng im phăng phắc sau chuỗi âm thanh ghê tai. Họ biết tâm trạngMinh Quý không tốt nên mới có biểu hiện khác thường, nhưng hành động thô lỗ vừa rồi đã vượt ngoài sự kinh ngạc của họ. Ai cũng bàng hoàng vớichàng trai bê bối, tùy tiện quát tháo kia. Thậm chí có người vì quá ngỡngàng nên dụi mắt liên tục.

– Sao hả? Các người còn thấy tôi hoàn hảo không tì vết không? – Giọng Minh Quý đứt gãy.

– Anh … Minh Quý! Anh …say … rồi!

Minh Quý phóng tầm mắt về phía nữ sinh vừa run rẩy lên tiếng, anh nở nụ cười hiền lành như mọi ngày rồi kéo cô nàng sát lại mình, một tay siếtchặt vòng eo thon thả, một tay mơn trớn bờ vai trần trắng nõn. Cô nữsinh im thin thít, không hề cự tuyệt vì thích thầm anh từ lâu. Đâu phảiai cũng được may mắn ngồi trong lòng Hồ Minh Quý thế này!

– Em còn thấy tôi hoàn hảo không? – Minh Quý hôn xuống chiếc cổ trắng ngần.

– Anh mãi hoàn hảo… trong mắt em. – Cô nữ sinh đỏ mặt.

– Là em nói nhé!

Minh Quý xô cô gái ngã xuống ghế, vùi mặt vùi môi môi vào ngực cô hôntới tấp, tay vồ vập xé áo. Cô nữ sinh khóc thét hoảng loạn, vừa hét tênMinh Quý vừa yếu ớt phản kháng. Nước mắt tủi nhục rơi xối xả, rút dần đi lòng thầm mến anh bấy lâu.

Những học sinh còn lại đều chếtđiếng. Dường như trước kia chưa từng tồn tại cậu nam sinh cư xử lịchthiệp, ăn nói nhỏ nhẹ. Dường như bộ cánh thiên sứ đầy ánh hào quang đãgãy, dường như hình tượng hoàn mỹ đã sụp đổ mãi mãi…
Trong bộ đồng phục bảo vệ, Tuấn Dương xách Minh Quý đang nửa say nửatỉnh ra khỏi quán bar để cậu bạn hít thở chút không khí tươi mới. Đứnglảo đảo, cười ngớ ngẩn một lúc thì cậu ta gập người nôn thốc nôn tháo,mặt mũi nhăn nhó tới thảm hại. Nôn xong, cậu ta ngồi phịch xuống đất,lau miệng vào áo… Tuấn Dương.

– Tên điên này! Cậu muốn ăn đấm à!

– Đấm đi, nếu cậu muốn chúng ta gặp nhau tại tòa!

Tuấn Dương nhịn. Chẳng phải anh sợ lời đe dọa nồng mùi rượu kia mà nắmđấm không thể dùng với kẻ say! Hơn hết anh cần hắn tỉnh táo để làm rõtrò đồi bại hắn vừa gây ra. Anh hất mặt hỏi:

– Cậu sao đấy hả? Rượu làm hay cậu làm?

– Thích thì làm. Thế thôi! – Minh Quý cười khinh khỉnh.

– À cậu hay nhỉ! Việc nghiêm trọng mà cậu cho là thế thôi! Tôi thấtvọng về cậu! Cậu giả tạo thì tôi biết từ lâu, nhưng không ngờ bộ mặtthật của cậu đáng ghê tởm đến vậy. Cậu nghĩ cậu là ai mà dám hại con béđó trước mặt nhiều người thế! Xem chúng tôi là mù điếc hết à?

– Chuyện vặt không cần cậu tốn công uốn lưỡi!

Minh Quý nhăn mặt ngán ngẩm cứ như Tuấn Dương đang xé chuyện bé ra tođùng. Vừa nãy khi bị đám bạn chất vất, trách mắng anh cũng tỏ thái độhệt như vậy.
Lúc này anh chỉ muốn hứng những lời chửi rủa, sỉ vảchứ đừng nhai đi nhai lại mấy câu tẻ nhạt kiểu như “ Tại sao cậu làmvậy? Chúng tôi đã kính nể cậu biết bao! ”, “ Cậu không muốn thế, chỉ vìrượu làm cậu mất kiểm soát phải không Minh Quý? ”, …

Ha, haythật! Mến mộ anh là tự bọn họ chứ đâu phải ép buộc, anh không có nghĩaphụ phải gìn giữ hình ảnh một Hồ Minh Quý đẹp đẽ mà họ luôn tôn thờ.Anhsống đời anh, sai ở đâu?

– Từ giờ tôi sẽ xấu xa vậy đấy. Các cậu không chịu nổi thì đừng nhìn mặt tôi. Thế thôi!

Càng bất cần bao nhiêu thì càng cô độc bấy nhiêu… Cảm giác này TuấnDương hiểu quá rõ qua lối sống buông thả trước đây. Vẫn luôn miệng bảokhông cần ai nhưng lòng lại đắng chát khi chẳng có ai để làm bạn thậtsự. Minh Quý hẳn cũng vậy, luôn thèm được yêu thương chứ không phảinhững ánh mắt ngưỡng mộ, những trầm trồ ngợi khen! Có lẽ đó là nguyên do chính khiến cậu ta bùng nổ.

– Cậu muốn mọi người thấy nhân cách cậu tồi. Vì sao thế?
Minh Quý ngước nhìn bầu trời đêm, vẻ lãng tử không còn nguyên vẹn nhưtrước, từ khoé môi tới khoé miệng đều lộ rõ tia đau thương. Anh cườimông lung, nói đều giọng:

– Tôi không thích người ấy vì quá sơsài trong hình thức nhưng đó là người duy nhất chẳng đề cao địa vị củatôi. Tôi là ai cũng được, miễn đừng ảnh hưởng nhiều tới em. Tôi đã thấyem có phần điên rồ khi không muốn dính tới tôi. Ngốc, thay vì miệt màicố gắng em có thể dựa vào tôi nhưng không, em luôn tránh né tôi vì tôiquá nổi bật. Có lẽ, em là người duy nhất ghét tiếng tăm của tôi!

Minh Quý chợt ngắt lời, đập tay vào khoảng trống bên cạnh ra hiệu choTuấn Dương cùng ngồi, cậu ta hiểu tâm tư anh một phần nên anh không ngại chia sẻ. Là người, ai mà chịu dồn nén mãi cảm xúc!

– Em thíchmột người. Tôi biết mà vẫn tiếp cận em, có khi để phục vụ mục đíchriêng, có khi là muốn bên em thật! Giờ hại em rồi, tôi tự trách mình bao nhiêu cũng không đủ. Nên mọi người cứ chửi rủa, sỉ vả để tôi sống tốthơn!

– Hiểu rồi. Cậu đang ghét chính mình! Nhưng sao cậu không tự nhẫn lỗi với người ấy?

Không có tiếng đáp lời, Tuấn Dương ngoái nhìn cậu bạn bỗng phải giậtmình bởi sức nặng đột ngột đè lên vai, là mái đầu của Minh Quý! Định xôcậu ta ra nhưng Tuấn Dương không nỡ, đầu óc anh rối bời mặc hắn nhắm mắt ngủ, thở đều đặn.

***

Chẳng biết gì về thân thế củaMinh Quý nên Tuấn Dương vứt cậu ta vào khách sạn rồi giao hết cho lễtân. Cũng khuya rồi, anh còn phải tranh thủ về gặp Hạ An nếu không sẽrất khó chợp mắt vì nhớ.

Cửa vừa khép lại, Minh Quý liền laovào nhà tắm , nôn ra máu tươi. Chắc là anh quá lạm dụng chất cồn nên hệtiêu hóa có vấn đề, mà thôi kệ nó, còn đâu tâm

Trang: [<] 1, 57, 58, [59] ,60,61 ,102 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT