watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:29 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 12306 Lượt

gãy luôn thước gỗ – Khi Đông Vy sống, ai là người duy nhất bên cậu ấy? Cho nên tự cười vàomặt các cậu trước đi!

Trong sự im lặng tuyệt đối của lớp học, Tuệ Anh tới gần Thanh Ngân và…

Chát!

– Cái tát này cho cậu nhớ, không được xúc phạm tôi!

Chương 63: HỚ HÊNH
Chấp nhận con người thật của tôi hoặc xem tôi như đã chết!

HồMinh Quý trong nháy mắt đã biến thành nam sinh bất cần nhất học viện.Không ai đả động tới thì thôi nhưng hễ túm tụm xì xào là anh dẹp cả đám. Thế nên, chủ đề về anh là chủ đề nóng hổi nhất và đồng thời bị hạn chếnhất trong những cuộc trò chuyện. Minh Quý cũng từng trịnh trọng lêntiếng rằng:

– Chấp nhận con người thật của tôi hoặc xem tôi như đã chết!

Về việc này, có lẽ nữ sinh thích ứng nhanh hơn cả. Nhoáng cái đã thấycả đám cười tình tứ với Hồ Minh Quý, tỏ ý luôn xem anh là bạn. Mà họ cao cả vậy cũng phải thôi, phong độ của anh đâu hề suy giảm, thành tích học tập vẫn cao ngất, nụ cười lãng tử vẫn cướp hồn … chỉ có điều, đừng dạimà xấn lại gần anh như trước!

– Hi Minh Quý! Tan học cậu rảnh không? Có thể đi ăn tối với tớ một lát không?

– Ăn mà nhìn cậu, nuốt sao nổi!

Minh Quý luôn thế, phang một câu lạnh nhạt rồi bỏ đi trong tiếng khócrấm rứt của những nữ sinh mến mộ anh. Thực ra anh không có ác ý, chỉ làquá phát ngớn với thứ tình cảm ngớ ngẩn của họ. Anh đã cho họ ra rìacuộc sống thì còn cố chen vào làm gì để bị hắt hủi?

Giờ ăn trưa của ngày hôm đó, Minh Quý cứ tưởng mình sẽ chẳng còn ai dám quấy rầyanh nhưng suy đoán ấy hoàn toàn trật lật. Lúc anh đang chậm rãi thưởngthức bữa trưa thì có kẻ sà vào bàn anh, trợn mắt nạt sừng sộ:

– Này, anh dạy dỗ con bé ấy cho tốt vào chứ! Để nó du côn như thế sao?

– Con bé nào? Du côn nào? Cô nghĩ tôi hiểu không? – Minh Quý thở hắtnhìn nàng hoa khôi lớp dưới. Anh bực nhưng chẳng rõ vì lẽ gì mà khôngđuổi quách nàng ta đi!

Thanh Ngân đan tay vào nhau, bờ má thoáng ửng đỏ bởi ngại. Cô nàng thỏ thẻ:

– Tôi không nói, anh cũng biết con bé đó là ai. Hôm trước nó vừa đánh tôi!

Minh Quý ngạc nhiên, anh đã rõ vấn đề nhưng vẫn không hiểu nổi nàng hoa khôi chia sẻ với anh điều này để làm gì trong khi anh và nàng ta đâu hề dính dáng tới nhau? Làm vạ sao, tiểu thư này vô duyên thật! Thế nhưngMinh Quý không thể phủ nhận rằng trước “sự duyên dáng” này, tâm trạnganh bỗng khá khẩm hơn chút.

– Bị đánh à? Mách với tôi làm gì? Muốn tôi bảo vệ à? – Minh Quý lại vứt ra loạt câu hỏi dồn ép.

Thanh Ngân biết sự hớ hênh của mình nên đỏ bừng mặt, tay xoắn xoắn tócchữa thẹn rồi phóng luôn theo lao. Đôi môi đỏ thẫm bướng bỉnh cất tiếng:

– Anh liệu hồn dạy bạn gái anh đi! Nhân cách và đạo đức mất hết rồi, hừ.

– Bạn gái tôi? Cũng được đấy! – Đôi môi mỏng tựa cánh anh đào chợt cười nhẹ tênh.
– Không cấm cản được thì xuôi theo, thế

thôi! – Federer nhún vai.

Sớm trong lành, mùi sương mùi cỏ quấn lấy nhau, lan tỏa khắp khu vườn.Những cành lá ươn ướt vươn mình dưới nắng mai, từng tia vàng óng ả ươmsoi rõ sắc xanh diệp lục. Chút yên bình của buổi sáng, Federer tản bộcùng quản gia Lâm như mọi khi, vừa bàn chuyện công việc vừa hít hươnghoa, hai mái đầu điểm bạc thấp thoáng trong sương mai.

Quản gia Lâm thuật lại chuyện Hữu Phong nhất quyết đòi về thăm quê mẹ và tìmhiểu nơi mình từng gắn bó để nhặt thêm những ký ức đã rơi rớt. Có lẽ,bệnh mất trí nhớ quái ác tới đâu cũng phải biến trước con người quỷquyệt kia. Thôi thì như Federer nói, không cấm cản được thì đành xuôitheo…

– Vậy mai tôi sẽ theo cậu chủ về Việt Nam, thưa ngài.

– Ừ. Nhưng thời hạn là một tuần! – Federer dứt khoát – Tới lúc đó, biện pháp nào cũng phải đem Richard về cho ta, nhớ đấy!

– Vâng, chủ nhân. – Quản gia Lâm cúi gập người đầy kính trọng – Ngài còn dặn dò thêm gì không?

Federer phẩy tay ra chiều khó chịu với thái độ quá mức cung kính củaLâm quản gia. Bởi mối quan hệ giữa hai người không đơn thuần chỉ là chủtớ, bề trên bề dưới như bao năm qua vẫn thế. Thực chất, quản gia Lâm còn có thân phận khác nữa là… anh vợ của Federer! Tuy nhiên, điều này đượcgiữ kín tuyệt đối đến nỗi Minh Quý cũng không hay biết gì!

– Này Lâm, ông lớn tuổi rồi. Cứ theo hai cha con tôi mãi thế này sao được? – Federer buông tiếng thở dài.

– Tôi sẽ ở bên cạnh hai người cho tới hết đời. – Quản gia Lâm chân thành.

– Bậy!

Federer nạt ngang, nét mặt cau lại đầy bực bội. Ông là chủ nhân của Lâm về mặt quyền lực nhưng xét theo khía cạnh khác, Lâm là một người bằnghữu, một tri kỉ đáng quý. Suốt nhiều năm qua, Lâm luôn dốc hết thờigian, tình cảm cho Federer và hoàng tử bé Richard cứ như … người vợ hếtlòng vì mái ấm của mình.

Federer bất chợt nhìn xuống đôi giàyda dưới chân, màu nâu cổ điển đã dần phai theo năm tháng. Ông cười buồn, lời nói thoát ra nhẹ tênh như mây xốp trắng nhưng day dứt từng chữ:

– Lâm! Đừng hy sinh vì tôi nữa!

Chương 64: KÉTTTTT !
Nằm gọn trong đôi mắt xám tro là cô gái nhỏ đang đứng chết trân trướcmũi xe, vóc dáng mảnh mai như trong suốt dưới vô vàn tinh thể nắng…

*

– Này! Em bị làm sao thế?

– Hả? – Hạ An giật mình, suýt chút đã đánh rơi ly nước hoa quả.

Tuấn Dương nhìn bạn gái chăm chăm, mấy hôm nay cô cứ như người mất hồn, lúc lơ đãng lúc thờ thẫn. Anh gặng hỏi thì chỉ cười trừ cho qua! Thờigian hai người bên nhau vốn đã ít, cô còn cứ thế này thì hết chịu nổi!Tuấn Dương cau mày trách:

– Nghĩ ngợi gì suốt thế, nói anh nghe coi!

– Có gì đâu. Em hơi mệt thôi mà! – Hạ An nói nhanh.

– Không có gì hay có mà giấu? Chuyện là sao, bố mẹ anh tới làm khó emhay con nhóc Thanh Ngân lại nói bậy bạ! – Tuấn Dương nhìn thẳng vào mắtbạn gái đầy nghiêm nghị – Em coi anh là người yêu thì tuyệt đối phải kểthật!

– Ưm … em … – Hạ An bối rối, nhấp nhấp vài ngụm nướctrong căng thẳng. Cô nhẹ giọng hết mức có thể – Anh này, hay tạm thờimình không gặp nhau nữa. Em…

– Em có ý gì chứ? Thế nào gọi là tạm thời? Anh còn chưa đủ cố gắng để em tin tưởng, phải không?

– Đâu … đâu có chứ!

– Vậy thế nào? Hả? – Tuấn Dương hỏi dồn, nắm tay thu lại như sắp đánh người.

Hạ An cúi gằm mặt, líu ríu:

– Vì em thương anh thôi mà. Từ lúc tự lập tới giờ, anh chịu khổ nhiềurồi, em sợ anh gục mất. Em muốn anh về nhà, thuyết phục bố mẹ dần dầncũng được, anh nhé?

– Anh lớn rồi, con nít đâu mà em lo vớ vẩn thế!

Tuấn Dương sẵng giọng rồi đùng đùng bỏ đi trong ánh mắt ngơ ngác của Hạ An và những cái nhìn đầy hiếu kì từ bạn học xung quanh.

Một số người chặc lưỡi ngán ngẩm. Trung Anh từ bao giờ đã lắm thị phi thế này?
Tuấn Dương ngồi sau khuôn viên trường, cơn bực tức dần nguôi ngoai theomặt hồ phẳng lặng. Anh giận Hạ An chỉ chút ít, còn tự trách mình mới lànhiều. Anh lớn thế rồi mà vẫn để cô lo lắng, lây khó khăn cho cô! Đếnbao giờ, anh mới thật sự thoát khỏi cái bóng cậu ấm tự cao tự đại, luôncho mình là giỏi đây?

Anh thở dài, định bụng sẽ tìm

Trang: [<] 1, 59, 60, [61] ,62,63 ,102 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT