|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
lên bục giảng, ậm ừ vài tiếng đầy bối rối rồi từ tốn nói:
– Tớ xin lỗi các bạn về thời gian qua. Là do các bạn chưa hiểu hết vềtớ và do tớ thường nặng lời. Nhưng mong lớp hiểu tớ, chuyện Đông Vy vớitớ đã là một cú sốc nên tâm trạng tớ bất ổn. Hy vọng mọi người tha thứcho tớ!
Cả lớp nhìn nhau thật lâu, ai cũng bất ngờ trước lờithú tội của Tuệ Anh. Làm sao mà không bất ngờ cho được khi chỉ mới hômqua, cô nàng còn hống hách như thể làm vua thiên hạ thế mà chưa đầy 24giờ sau, đã nhún nhường như cún con!
– Cậu sống nhiều mặt quá. – Một nam sinh thẳng thắn.
– Đủ rồi đấy. Cậu xem thường bọn tôi quá! – Tới lượt nam sinh khác thở dài.
– Ha, lấy lòng nhau để lấy phiếu bầu The girls chứ gì. Tuệ Anh đúng thông minh, hihi. – Một nữ sinh vờ cười e thẹn.
Cứ thế, thành viên trong lớp mỗi người ném một câu vào Tuệ Anh khôngngần ngại. Chỉ riêng nàng hoa khôi là ngoảnh mặt ra cửa sổ ngắm trờingắm đất, chả thèm chấp mấy trò mèo của nữ sinh kia bởi Thanh Ngân không còn xem ả ta là vật cản giữa cô và Hữu Phong nữa rồi! Vì cô chẳng cầnhạ, Tuệ Anh cũng tự gục khi biến mình thành kẻ đáng ghét trong mắt bạnbè và quan trọng nhất là… Hữu Phong có chấp nhận kẻ đã hại anh haykhông? Xem ra cô ả chẳng biết mình bị nắm đuôi cáo rồi! Cái tát lúctrước, Thanh Ngân sẽ trả đủ và hơn thế! Còn giờ, nàng mập tỏ ra hối lỗithì cô cũng nên rộng lượng.
– Xí xóa hết nào lớp mình ơi. Bạn cả mà! – Nàng hoa khôi mỉm cười, vuốt tóc đầy dịu dàng.
– Thôi khỏi! – Tuệ Anh hừ lạnh, nói rõ to – tớ xin lỗi tất cả nhưng ngoại trừ cậu, bạn trai của Richard ạ!
Nụ cười hiền dịu vụt tắt ngay lập tức, Thanh Ngân có dự cảm chẳng lànhkhi cái tên Richard bỗng nhiên được lôi ra. Cứ như đó là lời dọa dẫm Tuệ Anh gửi tới
cô và quả nhiên là thế thật! Lúc Tuệ Anh về chỗ ngồi, ngang qua bàn nàng hoa khôi thì đặt lại một tấm thiệp xanh nhạt.
“ Đinh Hữu Phong đã về nước. Nếu cậu phun ra mối quan hệ giữa tôi vàMinh Quý, tôi cũng sẽ có thứ để tố cậu đấy bạn-gái-Richard! ”
***
Bàn tay mảnh mai đẩy nhẹ cánh cửa màu xanh rêu, đôi giày nền trắng sọcđen bước chầm chậm vào khoảng sân xi-măng trơn nhẵn. Nhìn quanh căn nhàim lìm, cô gái nhỏ khẽ thở dài một tiếng, mắt dõi theo những hạt bụi lơlửng trong không trung, cười buồn. Anh trở về rồi, vết thương trong timcô chưa lành đã lại nứt toạc, rỉ máu. Ước gì anh chưa từng tồn tại trong đời cô để không yêu, không nhớ, không đau thế này!
– Mới về à, Đông Vy?
– Vâng. – Cô gái nhỏ chớp đôi mắt đỏ hoe, cười gượng gạo – Thầy về sớm thế ạ?
– Con bé này! Lại xưng hô sai rồi! – Người đàn ông thở dài, nửa giỡn nửa nghiêm túc véo mũi Đông Vy – Gọi bố chứ!
– Vâng, thưa bố! Hôm nay bố về sớm nhỉ, hay bố trốn việc đấy? – Cô gái nhỏ le lưỡi nghịch ngợm, nét cười rạng rỡ hơn đôi chút.
– Về dặn con vài điều rồi bố đi ngay đây. Nhớ ăn nhiều thêm rồi uốngthuốc, ngủ sớm. Giờ bố phải trở lại Trung Anh để chuẩn bị vài thứ choThe girls. Thế nhé Đông Vy!
Thầy giám thị vỗ vai cô gái nhỏ,chợt nhận ra nét buồn loé lên trong đôi mắt sâu khi thầy nhắc đến haichữ Trung Anh. Thầy biết, Đông Vy rất muốn quay về học viện nhưng chịuthôi, biến mất là giữ an toàn cho cô bé, bằng không Federer đổi ý thìnguy!
– Vài ngày nữa con có thể sang Bỉ nhập học rồi, đừng lo.
Cô gái nhỏ gật nhẹ đầu, khẽ mấp máy môi:
– Con thấy anh ấy rồi!
– Ừ, Hữu Phong vừa về sáng nay. – Thầy giám thị giữ nguyên vẻ điềmtĩnh,nhìn cô gái nhỏ trìu mến – Thôi con vào nhà đi, lạnh đấy. Tự conbiết thế nào mà, đúng không?
Đúng không? Câu hỏi ấy cứ đeo bámĐông Vy mãi. Thực chất giữa người ta và cô giờ ngoài thù hận ra thìchẳng còn gì nữa rồi. Nỗi nhớ về anh chưa giây phút nào nguôi ngoaitrong cô nhưng gắn liền với ký ức yêu thương luôn là cảnh tượng chếtchóc vào ba năm trước, lúc ông bà ngoại cô nằm bệt trong vũng máu… Vậy,nên quên người ta để tất cả được ngủ yên. Đúng không?
Đông Vykhẽ so vai, bước nhanh vào nhà tìm chút ấm áp bởi đây là nơi tuổi thơ cô bắt đầu. Chính thầy giám thị mua lại căn nhà cũ ngay khi cô chuyểnnhượng cho người hàng xóm. Cô gái nhỏ cởi giày bỏ lại trước thềm, bướcchân đầu tiên còn chưa đặt vào phòng khách đã khựng lại trong khôngtrung. Cô gái nhỏ bịt miệng, mắt mở to đầy kinh ngạc.
– Về rồi à? – Chất giọng trầm thấp được thảy vào không gian yên tĩnh như tiếng gió vút qua hang động thẳm sâu.
Chương 66: Nước cờ mạo hiểm.
Vy này, là của tôi thì sẽ về bên tôi.
Cô gái nhỏ đứng chônchân, toàn bộ mạch máu trong cơ thể như ngừng chảy lần thứ hai trongngày. Lúc sáng do cô lơ đễnh nên suýt bị BMW đâm, còn bây giờ, anh thếnào lại chủ động tới đây? Liệu anh có biết tới người con gái duy nhấttừng tay trong tay với anh, hay chỉ muốn tóm lấy cô nàng láo lếu đã chặn xe và hành hung anh?
– Anh sao lại ở đây? – Đông Vy khá bình tĩnh lên tiếng, quá nhiều chuyện khủng khiếp đã tôi luyện cho cô nét mặt lạnh, lầm lì.
– ThìVy ở đây! – Vị khách đáp gọn lỏn, chả buồn nhìn cô gái nhỏ đang đứng trơ như khúc gỗ.
– Sao anh biết tên tôi chứ? Mà tôi ở đây thì sao, liên quan gì tới anhnào? Sao anh có thể tùy tiện vào nhà người khác thế chứ? Sao…
– Suỵt! – Hữu Phong đặt ngón tay lên môi ra dấu im lặng, đôi chân dài gác hẳn lên mặt bàn rất tự nhiên. Anh chợt cười nhẹ tênh – Vy này, là củatôi thì sẽ về bên tôi.
Đông Vy ngẩn ngơ. Có cơn yêu thương nàođó vừa ghé qua, thổi bùng bao nhớ nhung của những ngày dài đằng đẵng.Hóa ra, Gió Quỷ còn nhớ tới Vy như một vật sỡ hữu từng có và đang muốnNÓ về bên anh. Hóa ra, trong tiềm thức của anh, cô không khác gì món đồyêu thích …
– Tôi không cần biết lý do anh xuất hiện tại đây nữa, tôi muốn anh ra khỏi đây, ngay lúc này! Tôi không quen anh!
– Đông Vy chìa tay làm động tác mời người nào đó ra khỏi cửa, cổ họng cứ nghẹn lại.
Vị khách siết chặt những ngón tay, rất tức giận khi bị đuổi và bị phủnhận mối quan hệ trước kia. Vừa sáng nay gặp Đông Vy, anh chợt ra mìnhđã từng ôm con người nhỏ bé này nhiều lần, dù là những chiếc ôm rất ngắn ngủi nhưng lại thật ấm. Anh không cần biết lý do Đông Vy tránh né, lẩntrốn anh, chỉ cần hiểu là Vy đang phản bội!
– Quen hay không? – Hữu Phong nheo mắt, kiên nhẫn cho cô gái nhỏ cơ hội cuối cùng.
– Không!
– Ừ, giỏi.
Hữu Phong cười lạnh bước qua cô gái nhỏ, tuyêt nhiên không nói thêm bất cứ điều gì. Nếu hôm ấy, anh chịu ngoảnh đầu lại, sẽ thấy những giọtnước mắt ứa tràn khóe mi…
Thầy giám thị trầm ngâm nhìn tách cà phê đã nguội lạnh, lòng ngổn ngangtrăm mối lo vạn nỗi buồn. Thật không hiểu nổi Federer nghĩ gì lại dễdàng để Hữu Phong về nước như thế trong khi chính ông ta đã lệnh chothầy dàn dựng nên cái chết của Đông Vy nhằm chấm dứt mối liên quan giữacô gái nhỏ và Hữu Phong. Cô có thể bắt đầu cuộc sống mới với con ngườimới như là được sinh ra lần thứ hai trên thế giới này. Như vậy là để cắt đứt áng tình mới chớm nở kia, Hữu Phong không thể yêu con gái của kẻ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




