watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:29 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 12299 Lượt

lại chịu chơi. Tính ra đã hơn một tháng trời kể từ ngày Tuệ Anh gọi gã là thằng khốn nhưng cuối cùng cũng phải ngoanngoãn theo gã như con rối. Đơn giản vì gã nắm thóp của nàng ta!

Lần đầu, gã lấy Richard ra buộc Tuệ Anh phải nôn tiền nhưng sau đó, gãđã không rời thành phố mà ở lại tiêu xài như ông hoàng. Tuệ Anh biết vẫn phải cắn răng đưa đầy đủ tiền mỗi lúc gã vòi trong suốt thời gian dài.Rồi đột nhiên vào tháng trước, cô nữ sinh van xin được buông tha vìkhông thể tiếp tục chu cấp cho gã nữa. Gã đời nào bỏ qua dễ dàng thế,không tiền thì tình, vậy là gã có một nhân tình quá ư lý tưởng.

Tuệ Anh thông minh, sắc sảo nhưng bị gã lừa rồi! Richard chưa từng tìmgã đánh đập, hành hạ cũng như bắt ép gã kể về Tuệ Anh bao giờ. Ngay cáiđêm vứt gã cho đám đồng tính, Richard đã chẳng chạm mặt gã thêm lần nào! Mọi thứ về Richard đều do gã bịa đặt hoàn toàn nhưng cô nữ sinh cứ thếkhông mảy may nghi ngờ, chỉ nơm nớp lo sợ gã tuôn bậy tuôn bạ nên luônchiều lòng gã. Thật tội nghiệp người tình bé nhỏ!

Gã đi tớichiếc xe cũ dựng bên đường, còn đang hí hửng nghĩ về nụ hôn ướt át vừanãy bỗng giật thót tim khi nhận ra khuôn mặt in rõ trong kính chiếu hậu.

– Tôi hỏi ngắn gọn nên ông cũng sẽ trả lời ngắn gọn! Rốt cuộc ông và nữ sinh kia là thế nào, nói!

– Là … tình nhân.

Đoán lờ mờ ra chuyện này nhưng Tuấn Dương vẫn không khỏi ngạc nhiên, anh túm lấy cổ áo gã lưu manh, hất hàm hỏi:

– Có thật không?
– Thề có Chúa, tôi không dám nói dối đâu! – Gã run giọng, mặt tím lại vì sợ. Tuy gã không ăn đòn từ Richard nhưng bị chàng trai trước mặt tẩn vô số lần. Những vết bầm dập lúc trước gã khoe Tuệ Anh cũng đều do tên này mà ra…

– Ông ép nó chứ gì?

– Tôi…

– Thôi, mặc xác ông và nó! Tôi hỏi câu cuối đây, nó có sai ông hại ai nữa không?Trước khuôn mặt hung dữ của Tuấn Dương, gã lưu manh gật đầu, tuy nhiênmiệng vẫn ngậm chặt không hé nửa chữ. Tuấn Dương nhấn đầu gã vào cửa xe, giọng phát ra sặc mùi bạo lực:

– Nói hay muốn nát đầu?

– Cậu hứa là sẽ giữ bí mật chứ? – Gã lưu manh dồn hết can đảm ra điều kiện, dù sao đây cũng mới chỉ là ý định của Tuệ Anh.

– Tôi biết mình phải làm gì!

– Vậy được rồi. Tuệ Anh bảo tôi bắt cóc một nữ sinh cùng lớp do mâu thuẫn.

– Cụ thể là ai?

– Hoa khôi khối 11 ấy. Nghe đâu vì cuộc thi The girls … hự…

Tuấn Dương thụi vào bụng gã thay vì ngắt lời, tay anh dời lên cổ gã bóp mạnh:

– Cấm động tới em-gái-tôi! Nó có mệnh hệ gì, nhà ông sẽ là nhà xác,biết chưa? – Tuấn Dương quắc mắt hăm dọa, chợt cười quái dị – Phiền ôngnhắn với tình nhân bé bỏng kia thế này, gieo gió ắt gặp bão, mất dạy thì trời đày!

Chương 68: THẬT LÁO!
Vâng! Tôi đâu quản nổi mấy kẻ trơ lỳ.

*

Không sang Bỉ. Sẽ không phải lo lắng cho dì, cho bố nuôi. Sẽ không phải rời xa nhữngcon người thân thiết. Sẽ không phải đơn độc, sống chung với sự tủi thân. Và nhất là, sẽ không phải quên đi người con trai đã chiếm trọn tâm trí…

Cô gái nhỏ hít một hơi thật sâu, căn đúng thời điểm chiếc BMWsắp phóng qua liền lao ra chặn. BMW phanh gấp, bốn bánh như nghiền nátmặt đường, mũi xe cách thân người mảnh mai chỉ vài cm. Đông Vy hé mắtnhìn quản gia Lâm đang lắc đầu cười khổ, lệnh cho tài xế mở cửa rướcmình vào.

Cô gái nhỏ cảm ơn rối rít cho có lệ, thực chất quảngia Lâm dựng nên pha mạo hiểm này để cô tiếp cận nhân vật nguy hiểm ấy.Đông Vy phải chủ động gần anh bởi Gió Quỷ sẽ không thèm tìm cô sau cuộcđối thoại cũn cỡn nữa. Theo lời Lâm quản gia kể, từ lúc rời nhà Đông Vyđến giờ anh không chịu ăn uống, cứ tự nhốt mình với chuỗi ký ức đứt gãy, thậm chí còn phải uống thuốc an thần vì đầu đau buốt. Có lẽ, hôm qua là ngày anh mệt mỏi nhất trong số những ngày mệt mỏi…

– Có vẻ thích chặn xe người khác nhỉ? – Hữu Phong đón đầu cô gái nhỏ bằng cái nhếch miệng hờ hững.

– Ừm! Chào buổi sáng!

Đông Vy cũng tỏ ra thật thản nhiên dù thần trí đang bay toán loạn. Quanét cười quỷ quyệt như muốn ăn tươi nuốt sống người khác là cô gái nhỏhiểu … Gió Quỷ không hề quên chuyện ngày hôm qua. Nén run rẩy, xốc lạibình tĩnh, cô gái nhỏ ngồi sát Hữu Phong, mặc kệ đôi mắt xám tro hằnmạnh tia giận dữ.

– Dịch ngay ra! Cách tôi …

– Ồ, mộtmét chứ gì? Thật xin lỗi, nửa mét cũng không được rồi! – Đông Vy nhúnvai, chỉ chỉ vào chiếc balô to đùng đang nằm chiễm chệ trên khoảng ghếtrống gần cửa xe. Phớt lờ luôn sắc mặt tối sầm của ai đó, cô gái nhỏ lầm bầm:

– Ích kỷ! Tại sao chỉ mình anh ta mà chiếm hết nửa chiếcghế thế này! Lại còn không chịu nhường phái nữ. Gentleman gì chứ, có mà …
– Này, đủ rồi! Đừng tưởng tôi không nghe nhé!

– Nghe rồi thì mời anh xịch ra kia chút đi!

Cảm thấy chưa đủ lếu láo, cô gái nhỏ hất tay Hữu Phong khỏi lưng ghế, xô chân anh sang một bên, cất giọng vênh váo:

– Đấy, có phải thoải mái hơn không? Cứ ngồi như ông hoàng!

Cô gái nhỏ vừa dứt lời, thầy giám thị đỡ không nổi liệng luôn tay lái,còn quản gia Lâm vốn giỏi giữ bình tĩnh cũng phải quay mặt ngắm đườngphố, hai vai không ngừng run. Hữu Phong hít thở nhẹ, lần lượt chỉ tayvào từng người, rít lên:

– Hai người, nhảy xuống xe!

***

Hệt con thú hoang lao đi như vũ bão, phóng qua cánh cửa vàng kim và chỉ vài tích tắc sau đã suýt đâm sầm vào gốc cây cổ thụ. Cửa xe bình thảnmở ra trước mọi cái nín thở căng thẳng, đôi giày thể thao nền trắng sọcđen kiêu hãnh bước xuống trước vô số ánh mắt ngỡ ngàng cùng tràng hú hét dữ dội.

Bất ngờ này còn chưa kịp tan, ngạc nhiên khác đã ập tới khi cô gái nhỏ thò đâu khỏi xe, cười rạng rỡ dưới nắng sớm:

– Chào mọi người. Tớ về rồi đây!

Sau cái vẫy tay đáng yêu của nữ sinh học bổng, Trung Anh như vỡ tungbởi chuỗi âm thanh đồng loạt kéo tới, nào tiếng vỗ tay, nào những tiếngthốt kinh ngạc, nào cả tiếng bàn tán… Giữa cơn lốc ồn ào, cô gái nhỏxách balô đuổi theo bóng dáng cao ngạo.

– Hữu Phong! Chờ em vớiiii.

Gió Quỷ dời mắt xuống bàn tay nhỏ đang túm chặt áo anh, buông đúng một chữ khô khốc.

– Thả!

– Để em dẫn anh tới lớp nhé? Trung Anh rộng lắm, anh sẽ lạc đường cho xem!

– Thả ra! – Hai chữ lạnh lẽo ném thẳng vào bộ dạng chờ mong của cô gái nhỏ.

– À, chưa vào học nên mình không vội tới lớp. Anh chưa ăn sáng phải không? Em dẫn anh tới căng-tin nhé!

– Dẹp!
Hữu Phong gạt mạnh tay Đông Vy, độc tác thô bạo đến mức cô gái nhỏ suýtchút thì ngã nhào. Người con gái này thật kinh dị, mới hôm qua còn đuổianh khỏi nhà giờ đã quay ngoắt sang đeo bám anh. Mất trí nhớ chứ khôngphải mất lý trí! Anh phủi áo, gằn từng chữ:

– Biến-ngay-đi!

– Anh nhớ hết mọi chuyện mới có quyền nói câu đó với em. Và lại, em biến hay không, đó không phải việc của anh!

– Okay, tùy vậy.

– Thật không? Thế, anh chập nhận để em bên anh rồi nhé!

– Vâng! Tôi đâu quản nổi mấy kẻ trơ lỳ. – Gió Quỷ hừ lạnh.

Cô gái nhỏ sững người, nụ cười trên

Trang: [<] 1, 63, 64, [65] ,66,67 ,102 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT