|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
môi vội tắt lịm tựa đóa hoa bị gióvùi dập. Người con trai này thật vô tâm, đâu thèm biết cô cố chấp bámlấy anh là để kéo anh khỏi những ngày không quá khứ, không ký ức. Anhkhó chịu, còn cô đau. Mỗi lần nhìn thấy anh, nghĩ về anh là mỗi lần côgặm nhấm nỗi đau, tim rỉ máu. Anh đâu thèm biết đôi mắt xám tro mê hoặccủa anh là thừa hưởng từ Federer – kẻ đã chôn vùi tuổi thơ cô chỉ trongmột ngày ngắn ngủi.
Sống mũi cô gái nhỏ cay nghẹt, quanh mắtnhư có màn sương bao phủ, làm nhòe mờ thân ảnh ngạo mạn phía trước. Mộtgiọt nước tinh khiết chầm chậm ưa ra khỏi khóe mắt buồn thương.
Dường như cảm nhận được ai đó đang khóc, chàng trai khẽ nhìu mày, miễn cưỡng ngoái đầu lại…
Bốp!
Bằng cú ném cực kỳ dứt điểm, chiếc giày nữ đã đập thẳng vào gương mặt hoàn mỹ chỉ trong nháy mắt…
Chương 69: BẤT MÃN (1)
Bạn trai tớ hư hỏng, dạy dỗ chút có sao đâu!
*
– Anh … không sao chứ?
Cô gái nhỏ rụt rè lên tiếng sau cú ném kinh điển vừa rồi, chính cô cũng không ngờ mình to gan tới vậy. Chỉ tội nghiệp ai đó, bị choáng nên đứng lặng yên, lấy tay che phần má vừa tiếp giày. Đông Vy hít thở sâu, bướctập tễnh đến cạnh Gió Quỷ, ngước mắt đầy hối hận:
– Em không cố ý!
– ……
– Nếu anh không nặng lời với em, em đã không cư xử như thế!
– ……
– Mức chịu đựng của con người luôn là có hạn. Ai bảo anh động chạm tới lòng tự tôn của em!
– Im đi! Đang đau, không thấy, huh?
Hữu Phong vứt người xuống chiếc ghế đá gần đó, mím môi. Cơn giận dữ thể hiện rõ qua đôi tay siết chặt cùng hơi thở lạnh lẽo. Anh tức, chẳngphải vì cô nàng kia ngang nhiên đánh anh mà là đánh xong rồi còn dạyđời! Và khiến anh tức nhất là bản thân mình, Vy càng láo anh lại càngthấy … đáng yêu. Điên rồ thật! Cô nhóc cũng chẳng hề e sợ gì trong khinhững người khác đều run rẩy trước anh. Hay đã quá thân quen nên ai đómới không thèm kính nể? Hữu Phong nghiêng mắt lườm cô gái nhỏ đang rónrén ngồi cạnh mình, bất chợt gắt lên:
– Dịch ra!
ĐôngVy bỏ ngoài tai lời xua đuổi ấy. Cô rướn người sát Gió Quỷ, thổi nhẹchút bụi dính trên má anh với nét mặt đầy ngượng ngùng.
– Anh bớt đau chưa Đinh Hữu Phong?
– Vy có thích cái đẹp không? – Gió Quỷ nhướn mày, cướp quyền đặt câu hỏi.
– Thích cái đẹp? – Cô gái nhỏ nhăn mũi, chả hiểu anh chất vấn điều nàylàm gì nhưng vẫn thành thật đáp – Có, em đương nhiên thích!
– Vậy, lần sau đánh thì … – Hữu Phong tự chỉ vào mặt mình, giọng bất mãn – chừa chỗ này ra!
– Lần sau? Không phải anh muốn em đánh nữa đấy chứ?
Cô gái nhỏ nghiêng nghiêng mái đầu nhìn Gió Quỷ, cười ngạc nhiên. Anhhóa ra cũng kiêu thật, tự ám chỉ cái đẹp là khuôn mặt của mình! Lần nàyanh trở về, tuy vẫn là Đinh Hữu Phong bá đạo của trước kia nhưng Đông Vy có cảm giác anh thân thuộc hơn rất nhiều, có lẽ, do đã quên đi nhiềuchuyện chuyện tàn khốc nên bản tính tàn bạo cũng biến mất.
-Tôi không phải thần kinh, làm sao muốn bị đánh? – Đôi mắt xám tro ánhlên những tia sáng lạ lẫm, đôi môi lạnh lẽo buông lời thản nhiên – Vythích dùng bạo lực với tôi mà!
Thích dùng bạo lực? Đông Vy nghĩ mãi vẫn không hiểu nổi ý tứ trong câunói mờ ám của người kia, cũng chẳng cớ thời gian để ngẫm. Vừa vào tớilớp, cô nhóc liền lọt thỏm trong vòng tay mừng đóc của bạn học. Có những tiếng cười vui vẻ và cả những giọt nước mắt vỡ òa. Đông Vy chưa kịp hémiệng giải thích sự việc khủng khiếp vừa qua đã bị ai đó nhào tới ồmchầm lấy, hét lên phần khích:
– Có thật là cậu không chuột nhắt?
– Đúng, tớ, là tớ. – Đông Vy ngạt thở, vỗ nhẹ vai cô bạn đang mếu máo đến buồn cười.
Tức thì, không khí trong lớp học chùng xuống. Một số lườm nguýt Tuệ Anh chán chê rồi mới bỏ về chỗ ngồi, số còn lại chen vào giữa nữ sinh nhỏvà cô nàng nhiều mặt. Sở dĩ không ai lên tiếng việc Tuệ Anh nằng nặc đòi thay đổi thể lệ cuộc thi The girls trong lúc người bạn xấu số gặpchuyện vì lý lẽ của cô nàng không phải sai, trước kia, đâu ai thèm quantâm Đông Vy…Họ chỉ ghét Tuệ Anh tội hống hách, hay dậm đạp lên ngườikhác.
Hôm đó, Đông Vy không có lấy giây phút bình yên nào khihàng tá câu thắc mắc cứ đổ dồn, thậm chí giáo viên bộ môn cũng bỏ dởtiết học để hỏi han cô trò nhỏ. May mắn thay, thầy giám thị kịp giảinguy bằng tiếng loa thông báo vang vọng khắp học viện.
\" HữuPhong và Đông Vy đã trở về. Đó là điều kỳ diệu! Thầy nghĩ, các em cứ xem những ngày đã qua là những cung bậc cảm xúc đáng quí để các em biếttrân trọng cuộc sống hơn. Còn giờ, thôi nhốn nháo đi! Tại sao Trung Anhkhông thể yên tĩnh một ngày các cô các cậu nhỉ? \"
Cô gái nhỏthở dài thườn thượt, bố nuối của cô chỉ dẹp loạn được phần nhỏ thôi. Học sinh đâu thèm nghĩ ngợi nhiều như thầy lo lắng, Đông Vy từng trút hơithở cuối cùng hay như thế nào đó thì kệ, chỉ cần cô đã sống lại thế làxong. Thực chất bạn học vây quanh cô gái nhỏ với mục đính rất ghê gớm,chính là là nhằm tra khảo vụ… ném giày vào măt Gió Quỷ lúc sáng. Mànkinh điển đó ai cũng tận mắt chứng kiến nên Đông Vy chối không nổi, khólơ càng không xong. Bị dồn ép quá mức cô gái nhỏ đành cười gượng, nóiláo không chớp mắt:
– Bạn trai tớ hư hỏng, dạy dỗ chút có sao đâu!
Lớp học im phăng phắc sau lời tuyên bố mạnh mẽ ấy, chẳng phải họ bấtđộng bởi kinh ngạc mà bởi… đã tê cứng trong nỗi sợ hãi, ái ngại thaycho cô gái nhỏ. Chỉ mình nhóc ta là không biết, Đinh Hữu Phong đang đứng sau nhóc ta với nét mặt lạnh băng, nghiến răng một cách đáng sợ..
Chương 70: BẤT MÃN (2)
Nắng ban trưa gay gắt dội thẳng vào căn phòng vắng lặng, thoảng tiếngrên rỉ. Chàng trai nằm co ro trên giường, chăn bông đắp kín người vẫnthấy lạnh. Đầu anh nặng trịch như có keo dính chặt vào gối, không cáchnào gượng dậy nổi.
Minh Quý thở rất nhẹ, làn môi mỏng khô nứtbật ra những âm không rõ ràng. Trán anh lấm tấm mồ hôi, trên người cònnguyênbộ đồng phục thanh lịch từ lúc tan học. Bụng anh đau quặn, từngcơn buốt nhói lan đến tận đỉnh đầu khiến anh ngủ không trọn, chỉ nhữnggiấc chập chờn. Thứ ám ảnh ngay cả trong mơ là cô gái nhỏ với mái tócrối thường bị gió quật tung, bước chân luôn nằm gọn trên từng ô gạch…
“ Anh xin lỗi, Đông Vy, xin lỗi… ”
Nằm mê man rất lâu, tựa hồ cả thế kỷ dài đằng đẵng trôi qua, Minh Quýmới tỉnh giấc, lặng lẽ nhìn quanh. Sắc đêm phủ kín ngoài khung cửa, thời gian như lắng đọng với những cú nhích đều đặn của kim đồng hồ. Anh đãmê man suốt một ngày, cũng không buồn nhúc nhích, chỉ nằm nghe và đếmtừng tiếng tích tắc buồn tẻ, đôi mắt vô hồn dán chặt trần nhà … mônglung.
– Cậu cảm nặng, sao không nói cho ai vậy?
– Kê tôi!
Minh Quý gạt mảnh khăn gấp còn chườm trán, làm động tác hết sức trẻ con là kéo chăn trùm kín mặt. Anh không cảm thấy lạ với sự có măt đường đột của quản gia Lâm tại đây bởi ông ta và Đinh Hữu Phong là hai kẻ tùytiện nhất thế giới này, thích thì sẽ đột nhật nhà người khác, mặc kệ chủ nhà
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




