watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:29 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 12307 Lượt

người talàm lành nhưng chạy khắp học viện vẫn chẳng gặp. Cho tới lúc chuông réovào học, anh mới thấy Hạ An còn ngồi bất động trong can-tin, vẻ mặt đờđẫn còn lưu nét hoang mang. Cô chầm chậm lên nhìn anh với đôi mắt đỏhoe, nấc khẽ:

– Em biết hết cả rồi!

– Biết…gì cơ? – Đến phiên Tuấn Dương lúng túng, không dám nhìn Hạ An.

– Em biết, biết rõ vì sao anh hủy hôn mà bố mẹ vẫn để yên cho hai đứarồi! Ngốc ơi là ngốc ơi! – Hạ An bật khóc, ôm chầm lấy Tuấn Dương tráchmóc – Sao anh lại nói với gia đình là em đã có thai với anh chứ?

***

– Này! Nói bậy bạ gì với Hạ An đấy, hả?

– Ý anh là gì chứ? – Thanh Ngân tròn mắt ngạc nhiên, anh trai chưa từng xửng cồ với cô bao giờ.

– Hạ An có…

– Thì em nói đấy! – Thanh Ngân cắt ngang, đôi môi đỏ thẫm hờn trách – Anh ngốc, em giúp anh đấy! Hứ!

Tuấn Dương lờ mờ hiểu ra điều gì đó nhưng vẫn nghiêm mặt:

– Giúp gì kì vậy?

– Anh ngốc quáthể! Anh hủy hôn vì ai nào? Bố mẹ sẽ ghét ai nào? Bố mẹcó thừa điều kiện để gây khó dễ cho ai kia không nào? – Sau loạt câu hỏi tới tấp như mưa trút, Thanh Ngân hứ một tiếng rõ đanh đá – Nếu em không biện lý do, ai kia với anh đã chẳng yên thân suốt tháng qua rồi!

– Thế sao giờ em mới nói. Làm anh tưởng em hỗn với An nữa. – Tuấn Dương thở phào nhẹ nhõm, cười mỉm mỉm khi nhận ra cô em gái bướng bỉnh đãchịu chị dâu. Nhóc này cũng lớn rồi đấy chứ!

– Hừ. Anh trốn em mà, không gặp sao nói.
Thanh Ngân bĩu môi giận dỗi. Cô lúc đầu cũng muốn ngắn cản cặp đôi lệchlạc này nhưng ngẫm lại, cô không có quyền nhúng mũi vào tình cảm của anh trai và nhất là khi, vì người con gái mình yêu mà anh hy sinh đủ thứ.Bởi vậy, cô mới bịa ra lý do đó để bố mẹ chấp nhận hai người.

– Ồ! Em gái thông minh nhỉ! Nhưng em nói với Hạ An…

– Anh ngốc, ngốc thế! Báo cho chị ấy biết để còn chuẩn bị chứ sao! -Thanh Ngân dậm dậm chân, nguýt dài – Bố mẹ muốn nhận cháu đó!

Trời…! Tuấn Dương ôm trán kêu than, thế này là hại anh rồi chứ giúp gì.Lấy cháu ở đâu ra trời hỡi? Chuyện này mà lộ, dám chắc bố mẹ sẽ từ mặtanh vĩnh viễn!
Đang mải miết với những kế sách khác, Tuấn Dương chợt giật bắn người bởi tiếng hét của nữ sinh nào đó.

– Phần còn lại, hai người tự lo nhé!

Sau vài giây định thần, Tuấn Dương mới biết em gái mình đã gây họa và bỏ chạy mất tăm…

***

Rời sân bay, quản gia Lâm đưa Hữu Phong tới thẳng nghĩa trang thăm mộmẹ. Anh vẫn giữ nguyên phong thái lãnh đạm, bình thản quì xuống theođúng lễ nghi, mắt lướt qua những dòng chữ khắc trên tấm bia.

Nếu như nhiều năm qua, từng có một người con luôn đeo khuôn mặt u buồn,đau thương mỗi lần tới đây thì lúc này, có một chàng trai mang tâm trạng rỗng không tựa tờ giấy trắng, ánh mắt thờ ờ và tĩnh lặng.

– Tôi thấy chóng mặt. Về thôi!

– Vâng. – Quản gia Lâm đáp ngắn gọn, bung ô che nắng chói gắt ban trưa.

– Mai, ông nhớ đưa tôi tới đây, okay? – Giọng Hữu Phong đượm buồn vì đến cả đấng sinh thành anh cũng không có chút ấn tượng.

– Hẳn rồi! – Quản gia Lâm cười mỉm, phủi phủi chút bụi vương trên áochàng thiếu niên – Tôi đưa cậu về nhà trước đã nhé! Nghỉ ngơi phải đượcưu tiên!

Hữu Phong lẳng lặng gật đầu rồi không nói gì thêmtrong suốt quãng đường dài. Anh tựa hẳn người lên ghế êm, mắt nhắm hờ vẻ mỏi mệt, đôi giày thể thao buông lỏng trên tấm thảm đen tuyền sangtrọng. Anh có cảm giác lạc lõng hệt như bản thân không thuộc về
thế giới này. Mỗi sớm mai thức giấc, mọi thứ quanh anh đều mới mẻ tới lạlẫm, lạ lẫm tới vô tình, vô tình tới thắt tim. Anh chơi vơi… Dường nhưtừng bước chân anh qua chưa hề lưu dấu, dường như cuộc sống của anhkhông bắt đầu mà đã chấm dứt thật chớp nhoáng. Rốt cuộc, anh là ai đây?
Kéttttt !

Tiếng phanh xe chói tai gấp gáp vang lên, đột ngộtcắt phăng dòng suy nghĩ của chàng trai trẻ. Anh cau mày, lười biếng hémắt quan sát xem thử cái quái gì khiến xe phải thắng khẩn cấp như thế!

-…

Chợt, Hữu Phong đánh rơi nhịp thở ngay tích tắc ấy. Nằm gọn trong đôimắt xám tro là cô gái nhỏ đang đứng chết trân trước mũi xe, vóc dángmảnh mai như trong suốt dưới vô vàn tinh thể nắng. Khuôn mặt thanh túđiểm nét sợ sệt, mái tóc rối bị gió hất tung che mất vầng trán nhỏ xinh…

– Phóng qua đi! – Quản gia Lâm run giọng ra lệnh cho tài xế kế bên, tim đập thật hỗn loạn.

Tài xế tuân lệnh đánh tay lái… Chiếc xe BMW chậm rãi lăn bánh, lướt qua cô gái nhỏ còn đứng lặng trên lòng đường tấp nập tựa một sinh linh tộinghiệp bị quẳng bên lề dòng đời hối hả, ngơ ngẩn nhìn theo BMW đang chạy sượt qua.

– Dừng-ngay-lại!

Hữu Phong đột nhiên gầm lên, mở vội cửa xe trong hai ánh nhìn kinh hoảng …
Đọc tiếp: Chiếc Ôm Từ Vệt Gió Quỉ – Chương 65

Chương 65: CHÀO!
Dùng bạo lực để tán tỉnh, không tồi nhỉ?

Như có ma lực xuikhiến Hữu Phong phải bước tới phía cô gái nhỏ đang đứng bất động dướinắng, xúi giục anh cất tiếng chào hời hợt:

– Chào!

– …… – Cô gái nhỏ nín thinh, sắc mặt tái nhợt đi trông thấy.

– Này!

– …… – Vẫn không hé nửa lời, hai tay thu lại trong túi áo hoodie. Làn môi nhợt nhạt mím thật chặt.

Hữu Phong khá khó hiểu trước sự im lặng ngoan cố cùng ánh nhìn trântrối từ cô nhóc, hẳn là nhóc ta sợ anh truy tội về vụ chặn xe. Đượcthôi, càng sợ càng phải dọa! Hữu Phong nheo mắt, thấp giọng:

– Vừa làm phiền tôi đấy, biết không?

Cô gái nhỏ gật đầu rồi lại lắc đầu ngay sau đó, lùi vài bước rồi độtngột sút mạnh vào chân người đối diện một cú đá dứt khoát. Hữu Phong đau điếng, nhíu mày kinh ngạc trong nửa tích tắc còn cô nhóc nắm khoảngngực áo của anh lôi xuống, nhón chân và khẽ thầm thì bên tai:

– Đừng hòng dọa nạt tôi, nhé!

Đừng hòng? Vừa đánh người vừa thách thức, sao nhóc này có thể láo lếuvới anh thế! Lại còn… cái nhếch miệng hiểm của nhóc ta trước khi bỏ chạy rất giống anh. Lạ thế!

– Cậu không sao chứ? – Quản gia Lâm vội xuống xe, mắt nhìn chăm chăm vào gấu quần dính dấu giày của Hữu Phong.

Chàng trai khoát tay, vẫn nhìn theo hướng cô gái nhỏ vừa chạy. Chợt bật ra câu nói rất ư khó đỡ:

– Dùng bạo lực để tán tỉnh, không tồi nhỉ?

***

– Bữa trước ghé bệnh viện, tớ thấy ai đó giống Đông Vy cực! Tiếc là đang khám nên không kiểm tra được.
Ôi! Dạo này sao nhiều bạn đồn ầm lên là gặp ai đó giống Đông Vy thế?

– Hoang đường! Đông Vy … ừm, đâu còn nữa. Nhìn nhầm là cái chắc!

– Chả nhẽ nhiều người nhầm vậy? Có khi nào Đông Vy còn sống không!

– Thế hóa ra thầy giám thị lừa tụi mình à? Vớ vẩn quá!

– Thôi thôi các cậu, nhìn ai kia kìa!

Cả nhóm cùng nhìn về phía cửa rồi đồng loạt nguýt dài và đồng thanh hứmột tiếng, tỏ ra rất ghét cô nữ sinh đang vào lớp. Không ai bảo ai tựchấm dứt cuộc bàn tán sôi nổi vừa nãy để tránh bị soi mói là gây ồn ào,kéo bè kéo cánh…Thật đáng ghét, nếu cô ta không lẻo mép mách với thầy cô thì lớp đã vui hơn nhiều rồi!

Tuệ Anh phớt lờ mọi ánh nhìn thù ghét, cô lẳng lặng bước

Trang: [<] 1, 60, 61, [62] ,63,64 ,102 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT