|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
trở về Thụy Sỹ, quên đi những gì không thuộc về mình! Bẵng đi một thời gian, em gáiquản gia Lâm bỗng tiết lộ tác giả cái thai trong bụng mình là của mộtnam sinh khối trên. Hắn vừa là thiếu gia con nhà danh giá, vừa là nhânvật học hành cự phách nên hắn rất được mến mộ. Ít ai biết, bộ mặt thậtcủa hắn là một kẻ trăng hoa, chuyên gia chén những cô gái tự nguyện dâng hiến cho hắn vì quá yêu. Trong đó có … Đinh Hữu Tuệ – nữ sinh học bổng.
Federer tức tốc về Việt Nam, ông cần lôi Hữu Tuệ ra khỏi những yêu thương mù quáng. Ông
không thể làm ngơ khi người mình yêu phung phí tình cảm cho một kẻ đồi bại và tự hủy hoại bản thân.
Khi đó, Hữu Tuệ còn đang nhập viện vì muốn phá thai. May mắn, do sứckhoẻ yếu lẫn tinh thần suy sụp nên các bác sỹ không thực hiện ý muốn tội lỗi ấy. Cho tới lúc Federer về, ông đã nổi giận thật sự khi phát hiệnHữu Tuệ giấu việc mang trong mình cốt nhục của ông và khăng khăng đòivứt bỏ con ông.
Bất chấp tất cả, yêu hay không yêu, muốn haykhông muốn, Federer dứt khoát cưới Hữu Tuệ, đem bà sang Thụy Sỹ. Tấn bikịch bắt đầu từ hôm đó. Người phụ nữ Federer yêu thương nhất đã hoá điên ngay khi con trai ông ra đời …
Dù Federer không phải nguyênnhân chính khiến Hữu Tuệ chịu nhiều uất hận lúc còn sống nhưng nếu ôngkhông xuất hiện, có lẽ Hữu Tuệ chẳng cần tự kết liễu đời mình với quánhiều căm hận.
– Lâm, tôi đi rồi, ông nhớ đừng để Richard tổn thương tới Đông Vy quá nhiều.
– Vâng. Nếu tin tưởng tôi, xin Ngài đừng quá lo lắng! Về Thụy Sỹ rồi,Ngài nên nghỉ ngơi nhiều hơn. – quản gia Lâm rót thêm trà vào tách củaFederer, động tác khá ân cần mềm mại.
– Lâm, tôi từng bảo rất nhiều rồi. Đừng vì tôi quá như vậy. Ông có cuộc sống riêng của ông!
– Nếu Ngài cảm thấy nợ tôi, hãy để tôi bên Ngài!
– Lâm! Vì ông xem Richard như con ruột, vì ông gắn bó với gia đình tôinên tôi giao Richard cho ông chăm sóc. Nợ ông ngần ấy năm, tôi trả thếnào? – Federer thở dài, dù ông đã lấy em gái Lâm để nhưng có vẻ như,chút bù đắp ấy chẳng lấp nổi xíu xiu những hy sinh mà quản gia Lâm đã bỏ ra.
– Ngài đừng giận. Tôi biết tôi có cuộc sống riêng nhưngchẳng có gì ý nghĩa hơn là được thấy người mình yêu mỗi ngày cả! – quảngia Lâm chậm rãi nói, ánh nhìn của ông dành cho người đối diện chứanhững tia cảm xúc mơ hồ tựa sương mù giăng phủ vào mỗi sớm mai – Đó mớilà hạnh phúc của tôi! Ngài có thể đáp ứng chứ?
Federer im lặng, bình thản thưởng thức trà. Phải rồi, còn gì hạnh phúc hơn là ngày ngàyđược thấy người mình yêu, được chia sẻ mỗi điều nhỏ nhặt trong thế giớicủa người ấy. Phải rồi, tình yêu bất tử là vậy, nó sẽ không chết kể cảkhi nó đến từ một phía, nuôi dưỡng nó là những bất lực đau đớn, lớn cùng nó là những dày vò dai dẳng.
Federer ngăn quản gia Lâm rót thêm trà, ông nói như phả hơi vào không khí:
– Nếu có kiếp sau, đừng yêu tôi nữa Lâm ạ!
Chương 85: Máu, nước mắt.
Người mình yêu nhất và người mình thân nhất đột ngột bỏ rơi mình trong lúc khốn khó nhất. Vy trải qua chưa?
—
Ngay hôm ấy, Hữu Phong xuất viện. Anh đưa thẳng cô gái nhỏ tới nghĩa trang, ép cô quỳ rạp trước mộ mẹ anh.
Chưa khi nào Đông Vy kháng cự quyết liệt đến vậy! Cô giằng người khỏiGió Quỷ, nhất quyết không chịu hạ mình trước người phụ nữ đáng ghét kia! Vì bà ta, Hữu Phong phải hứng chịu nhiều cay độc. Tuổi thơ anh mất sạch sẽ! Anh tôn thờ, yêu thương mẹ là vậy nhưng bà ta lại nhẫn tâm gieo vào anh những thù oán cay độc. Đông Vy không tôn trọng bà ta!
Giằng co một lúc, Hữu Phong đột nhiên đá mạnh vào chân Đông Vy, liền sau đó ấn vai cô xuống. Nếu là lúc trước, anh sẽ rất thích thú với việc côgái nhỏ ương bướng, bất hợp tác nhưng bây giờ, điều ấy là chất xúc táclàm bùng nổ cơn điên của anh.
– Xin lỗi mẹ tôi đi!
– Vì cái gì?
– Ngoan một chút. Tôi không đủ kiên nhẫn!
– Hay thật. Đến anh còn chả biết người khác mắc lỗi gì với mẹ nữa là! – Đông Vy tuôn thẳng những gì đang chất trong đầu không chút e ngại -Nhắc đến tội lỗi, nó bắt nguồn từ mẹ anh mới đúng! Là mẹ anh biết bố emtrăng hoa, mê gái mà vẫn lao vào. Mẹ anh tự nguyện cơ mà!
Mộttiếng thở rất nhẹ chợt vang lên giữa nghĩa trang im ắng. Bàn tay lạnhlẽo như chiếc kìm kim loại, càng siết mạnh bờ vai gầy. Hữu Phong ngồixuống trước cô gái nhỏ, đôi mắt đen âm u hun thành ánh nhìn giết người.
– Vừa nói gì cơ? – Câu hỏi ngắn gọn nhưng hàm chứa cả ngàn rủi ro.
Đông Vy vẫn dùng sức đẩy anh ra, giọng điệu rót vào tai anh mịt mờ như chỉ tựa sương khói.
– Em không sai! Mẹ anh tự dấn thân là phải tự hứng hậu quả. Hận bố emlà đúng nhưng cớ gì trút lên anh? Một người mẹ không có tấm lòng cũngkhông có tư cách …
Bỗng, âm thanh khô khốc cắt ngang lời cô gái nhỏ. Bị dập mạnh đầu vàobia mộ, Đông Vy ngất xỉu ngay lập tức, từ mái tóc dày chầm chậm tràn rathứ chất lỏng màu đỏ.
Hữu Phong nhếch miệng, thản nhiên đếnđáng sợ. Cứ như, hành động dã man vừa rồi chỉ là cái hít thở. Có chănglà, người sống bằng khí oxi còn loài quỷ thì … rất thèm máu.
Vạt nắng cuối cùng rồi cũng tắt trong hoàng hôn tím, ngày rồi cũng trôitheo mặt trời, khuất dần sau núi cao. Chàng trai nhìn ngắm con dao gămsắc lẻm và ngửa lòng bàn tay, nơi vết sẹo dài vẫn luôn ngự trị bao nămtháng qua.
***
Thức giấc với chiếc đầu đau buốt, côgái nhỏ không buồn rời giường, mở to mắt nhìn trần nhà đăm đăm. Chẳngnghĩ gì cả, cũng chẳng cảm giác gì hết … đơn giản là chuyện kinh khủnghôm qua đã giúp cô tỉnh táo tới bình tĩnh, tinh thần vững vàng đến kỳlạ. Cứ như cây cỏ trải qua trận bão táp, rễ sẽ càng bám sâu vào lòngđất.
– Tỉnh rồi sao? – Chàng quý tộc ngồi duỗi chân trên bậucửa sổ, hứng nắng sớm đón bình minh. Trên tay anh là ly nước lọc cùngvài viên thuốc.
– Ừ, ngủ đủ rồi! – Đông Vy đáp nhát gừng.
Cô tỉnh bơ tếch thẳng vào nhà tắm đánh răng rửa mặt, thay đồng phục rồi ra ăn sáng cùng bố nuôi, kệ Hữu Phong đang thất thần trong căn phòngnhỏ. Để xem, đâu chỉ anh mới biết vô tình!
Thầy giám thị cũngvờ như không có gì xảy ra, vừa thay băng cứu thương trên trán cô gái nhỏ vừa kể về học viện trong mấy ngày qua. Vắng những nhân vật chủ chốt,Trung Anh buồn tẻ đến lạ. Không trách được các cậu ấm cô chiêu, bởi họđã thích nghi với ngôi trường đầy rẫy mùi kỳ dị, lúc nào cũng nơm nớp lo sợ Gió Quỷ nên khi anh vắng mặt, chút bình yên lại thành chán chường.Chưa kể việc không được ngắm Hữu Phong và Minh Quý đã là sự tra tấn kinh khủng với toàn bộ nữ sinh!
Đang chăm chú lắng nghe bố nuôi kể chuyện, cô gái nhỏ bỗng ghé sát tai thầy, thì thào:
– Bố yên tâm nhé, con sẽ ổn thôi! Hữu Phong chẳng là gì đâu!
– Suỵt! Bé miệng thôi!
– Thật đấy. Cho rằng con sẽ tức điên khi thấy anh ta cặp kè với Tuệ Anh ư? Trò cũ rích! – Đông Vy cố nói thật to cho chàng trai đứng phía saunghe thấy.
Không phải cố tình chọc tức Gió Quỷ, cô gái nhỏ là đang ấp ủ mưu mẹoriêng! Mới chỉ bắt gặp anh và cô bạn ôm ấp một chút,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




