|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
Đông Vy đã đau timrồi. Chẳng qua cô nói điêu để anh đừng tiếp tục diễn trò ấy nữa!
Tuy nhiên, chút tinh quáiấy đâu qua nổi mắt cáo, Hữu Phong biết tỏng ý đồ của cô gái nhỏ ngay từ khi nó hình thành trong cái đầu đần độn! Anhnhét thuốc vào tay Đông Vy, chưa để cô kịp ngạc nhiên đã đặt mạnh lynước xuống bàn.
– Thuốc giảm đau đấy!
– Thì sao? – Đông Vy tỉnh bơ.
– Nuốt đi!
Trước ánh nhìn lạnh băng cố hữu từ Gió Quỷ, Đông Vy bặm môi, cầm ly nước và … hất thẳng lên chàng quý tộc.
– Nực cười! Làm em đau là anh, giờ còn tỏ vẻ tốt đẹp với em! – ném luôn những viên thuốc vào gương mặt điển trai như trút hết mọi ấm ức từ lúcgặp anh đến giờ, cô gái nhỏ òa khóc, nước mắt vòng quanh bờ má trắngxanh – Anh quá đáng với em thế! Vì yêu anh, em quên mất ai là kẻ đã cướp mất những người thân của em. Vì yêu anh, em cố gắng chịu đựng tínhngang tàn của anh, còn anh chỉ thích làm em đau. Quá đáng thế sao?
Im lặng choán kín từng tích tắc đồng hồ, thời gian e dè lùa nhau đitrong bầu không khí căng thẳng. Hữu Phong lướt qua sàn nhà vương ***nước lẫn thuốc, đáy mắt sâu thẳm tựa đại dương mênh mông.
– Tôi đã dặn em lúc dùng bạo lực thì chừa mặt tôi ra!
Phản ứng nhẹ nhàng này nằm ngoài sức tưởng tượng của Đông Vy, cô cứnghĩ anh phải lồng lộn như hổ báo, dập luôn đầu cô vào bàn …
Thầy giám thị kín đáo thở phào, âm thầm dọn đồ ăn xuống bếp, nhường khoảng riêng cho hai con người đối lập.
– Như em có được không? Quên hết, sống lại từ đầu. Được không? – ĐôngVy nắm chặt tay Hữu Phong, tim đập nhanh khi nhận ra vết sẹo đang rỉmáu. Cô run giọng – Anh đau nhiều rồi, đừng tự hành hạ bản thân nữa,nhé?
– Vy không thể hiểu những gì mẹ tôi đã trải qua!
– Em không cần hiểu! Tại sao người sống như chúng ta phải khốn đốn vì một người chết? Anh nghe em này, đau đớn mà chúng ta hứng chịu đã đủ đền bù cho bà ấy từ lâu rồi.
Nhắc đến người mẹ đáng kính, phần quỷ lại lấn chiếm Hữu Phong, mắt anhhằn tia máu. Hương nước hoa sắc lạnh chợt tỏa ra mùi vị hắc ám.
– Mãi mãi không thể đủ! Tôi cho Vy hay, không chỉ người thân mà ngay cả em, có chết đi cũng chẳng đủ! – Hữu Phong rít lên. Nhanh như cắt, những ngón tay thon dài bỗng chộp lấy chiếc cổ mảnh khảnh như loài rắn độc vồ mồi – Bố em dám cợt mẹ tôi khi bà yêu ông ta đến điên dại. Còn mẹ em,sao dám phản bội bạn thân như thế? Mẹ tôi đã rất rất tin tưởng và quýtrọng mẹ em biết bao! Người mình yêu nhất và người mình thân nhất độtngột bỏ rơi mình trong lúc khốn khó nhất. Vy trải qua chưa?
Côgái nhỏ biến sắc, khuôn mặt trắng bệch như tượng sáp, ánh mắt ngập hoảng loạn vương màn nước lung linh. Đôi chân nhỏ bị nhấc hẳn khỏi mặt đất,giãy dụa với lực rất yếu. Mắt cô gái nhỏ mờ đi, hơi thở nhẹ đang tắt dần …
Chương 86: Vệt gió tàn
Hôm nay, ngày mai và về sau, gió ngừng thổi biển sẽ lặng, gió vắng đi bão sẽ tan, gió lan tràn lửa sẽ tắt.
Cứ xem anh là vệt gió quỷ quái lướt qua em, gieo bao thứ khốn kiếp chết tiệt! Anh sẽ cho vệt gió ấy lụi tàn, thôi lui tới vùng đất yên lành cóem.
***
—
Căn phòng tối tăm, mọi cánh cửa đều đóngkín mít. Chỉ có thứ ánh sáng duy nhất tỏa ra từ ngọn nến nhỏ, ánh vànghuyền ảo quết đều lên khoé miệng lạnh băng, nửa gương mặt chìm trongbóng tối u uất. Hữu Phong lặng lẽ đưa tay vuốt dọc bờ má xanh xao của cô gái nhỏ, đáy mắt anh chứa đọng nỗi đau thâm trầm. Bản tính tàn bạo nuôi dưỡng trong anh từ nhỏ, anh không thể kiềm chế những lúc nó bùng phát.Luôn có giọng nói vọng về từ xa xăm, xui thúc anh phải ra tay hành hạĐông Vy, đẩy cô xuống tận cùng của vực thẳm dù anh chẳng hề muốn thế!Mỗi khi tiếng nói ma quỷ kia vẳng bên tai, đó là lời mệnh lệnh buộc anhphải tuân theo!
Thực ra, Hữu Phong có thể buông tha cô gái nhỏ, thả cô về tự do, để cô tận hưởng những yên bình vui vẻ nhưng … thế giới đẹp đẽ của cô sẽ không có anh. Nếu phản bội lời hứa với mẹ, anh vĩnhviễn phải biến mất trên đời này.
“ Hãy mang những đau đớn baonăm nay mẹ chịu đựng trút lên con gái họ, bắt nó phải trải qua nhữngkhủng khiếp mẹ từng. Hứa với mẹ đi! ”
“ Hẳn rồi mẹ. Con hứa! ”
“ Vậy nếu con phản bội mẹ, sẽ thế nào Hữu Phong? ”
“ Thưa mẹ, con sẽ chết! ”
Cái chết chưa bao giờ đáng sợ với Hữu Phong như lúc này. Anh thèm đượcbên Đông Vy, yêu thương cô bé con từng giây từng phút, thi thoảng lạinghe cô la rầy thói hư tật xấu của anh hay bất chợt môi anh phải vàichiếc hôn láo lếu.
Giá như lúc biến mất, anh vẫn lôi theo đượcnhững ngọt ngào tinh khiết này. Giá như tình yêu anh có thể tồn tại màkhông nhuốm màu thù oán. Giá như … Chết tiệt! Từ lúc nào anh lại tuôn ra hai chữ thừa thãi này? Nếu mọi điều giá như đều biến thành sự thật, hẳn người ta đã không sinh ra từ hoang tưởng!
Chẳng ai có thể vừa sưởi nắng vừa ngắm trăng sao. Đứng trước sự lựa chọn, chỉ được phép chọn lựa!
Hữu Phong vén những lọn tóc bướng bỉnh vương trên vầng trán trắng muốt,ánh mắt phảng phất tia cười dịu dàng theo ngón tay trỏ di từng chút từng chút lên gương mặt đẹp thuần túy. Anh muốn khắc sâu vào tiềm thức hìnhảnh người anh yêu đang chìm trong giấc ngủ ngon lành.
“ Gửi Vy – bé con không còn say xỉn,
Hình như em xinh lên mỗi ngày. Là thật thế hay mắt anh có vấn đề, nhỉ?
Vy, em từ giờ hãy sống thật ngoan nhé! Nhớ, đừng ăn bánh mì đen, emgầy, ôm không thích chút nào! Mấy cuốn sách tình yêu vô duyên kia, emcũng đừng đọc. Nhảm nhí! Lúc ngủ đừng áp lưng vào tường, sẽ cảm lạnh. Gì nữa nhỉ? À, đúng rồi, tóc em ấy, thừa nhận là thơm thật, tay em nữa,nắm rất êm.
Nhưng này, nhiều lúc em đần độn tới phát bực! Anhđã tặng em bao nhiêu là thứ, sao em chẳng biết gì? Lần tới nếu còn gặpyêu râu xanh, cứ đá thẳng vào chỗ nhạy cảm của hắn! Thấy người qua đường bị cướp, cứ kệ đi, tin anh là em chẳng bắt được hắn đâu! Bị bạn bè côlập hay trêu chọc, em đừng thu mình, phải chứng tỏ, nhé!
Thật mỏi tay, sao nhím xù thiếu kỹ năng sống thế này!
Vy, người lạ đột nhập vào nhà mà em vui vẻ quá nhỉ? Nếu Richard không là anh, em chết chắc!
Được rồi …
Tha thứ cho anh, đã làm em đau quá nhiều. Tổn thương em là điều anh ghêtởm chính mình nhất. Anh đi rồi, em phải sống ngoan như anh đã dặn nhé!
Hôm nay, ngày mai và về sau, gió ngừng thổi biển sẽ lặng, gió vắng đi bão sẽ tan, gió lan tràn lửa sẽ tắt.
Cứ xem anh là vệt gió quỷ quái lướt qua em, gieo bao thứ khốn kiếp chết tiệt! Anh sẽ cho vệt gió ấy lụi tàn, thôi lui tới vùng đất yên lành cóem.
Em bình yên!
Richard, Hữu Phong, đồ tồi, đồ tồi tệ, … ”
Tấm thiệp xanh nhạt lặng lẽ đặt trên bàn, đôi giày thể thao sọc đenlặng lẽ rời khỏi căn phòng ủ ấm người con gái còn ngủ say.
Đứng bên bờ biển lộng gió, hít nhẹ lần cuối nhúm không khí mặn,mắtHữuPhong khẽ nhắm, tay kê khẩu súng ngắn vào ngay giữa thái dương, chầmchậm bóp cò …
Tiếng súng khô khốc vang lên giữa khuya thanhvắng, một bóng người cao lớn đổ gục xuống cát. Máu. Máu đỏ tươi vấy đầygương mặt hoàn mỹ, máu trào ra từ khóe miệng kiêu hãnh, lan thành dòngxuống cổ. Móng đỏ sẫm thấm đẫm một vùng cát, dậy lên mùi cát hòa vào mùi
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




