watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 02:42 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3299 Lượt

đúng là mùi dấm bị ngâm lâu ngày!
– Bộ Tinh Bảo. – Nam Trạch Lễ hét lên.
– Chuyện gì thế? Nếu chua quá thì tôi có thể mua thêm cho cậu ít đường.
Ánh mặt trăng chiếu lên mặt Bộ Tinh Bảo, cô gái yếu đuối ấy lúc nào cũng có thể bị người ta bắt nạt. Chuyện ngày hôm nay, cậu không muốn xảy ra thêm một lần nữa.
– Không sao, muộn rồi, về nhà đi, tôi đưa cô về. – Bỗng dưng cậu nói nhỏ, hai tay đút túi áo, đi sánh vai với cô.
– Còn chìa khóa của cậu thì sao? Không tìm nữa hả?
– Ở đây này! – Cậu lấy ra một chùm chìa khóa trong túi áo, lắc lắc trước mặt Bộ Tinh Bảo.
– Cậu dám lừa tôi! – Bộ Tinh Bảo mặc dù chu môi lên nói, nhưng trong lòng bỗng có cảm giác rất ngọt ngào.
– Đâu có, đúng là bị cô ném mất rồi, nhưng tôi vừa tìm thấy bên vệ đường, chỉ là chưa nói cho cô biết thôi. – Haiz, việc gì mà mình phải giải thích lắm thế. Nam Trạch Lễ ngậm miệng lại, đi thẳng về phía trước.
– Có thể nói cho tôi biết tại sao cậu lại trở nên như thế không? – Bộ Tinh Bảo huých tay vào người Nam Trạch Lễ, bỗng dưng cô cảm thấy mình không những thích lo chuyện bao đồng mà còn thích hóng hớt chuyện của người khác.
– Tại sao? Chẳng tại sao cả. Làm con ngoan lâu quá rồi, chán. – Cậu nhìn lên trời, hai mắt bỗng thấy cay cay. Cậu đã làm một đứa con ngoan từ lâu quá rồi, lâu tới mức cậu sắp quên mất cảm giác được người ta khen ngợi.
– Nam Trạch Lễ. – Cô kéo kéo vạt áo cậu.
– Cái gì, tới nhà cô rồi hả?
– Không phải, tôi muốn nói là lát nữa về nhà tôi bảo mẹ là tôi dọn tới nhà cậu giúp cậu ôn bài, có được không? – Bộ Tinh Bảo rụt rè nói. Nam Trạch Lễ kinh ngạc tới mức suýt nữa thì cắn phải lưỡi.
– Trời ơi, cô nói lại lần nữa xem? Cô ở cùng với tôi? Cô, cô to gan thật! Còn to gan hơn cả Quang Tử! – Nam Trạch Lễ kinh ngạc véo mạnh tai mình, cậu không nghe nhầm chứ?
“Cộp”, Bộ Tinh Bảo cốc lên đầu cậu một cái, cười mắng:
– Ai thèm ở với cậu chứ, tôi muốn nói là giúp cậu ôn bài. Như vậy sẽ thuận tiện hơn nhiều, hơn nữa còn có thể ngăn cản cậu giao lưu với đám hư hỏng. Có phải tôi rất thông minh hay không? – Cô mỉm cười, làm gia vẻ ngoan ngoãn, nhưng lại bị Nam Trạch Lễ lạnh lùng vỗ mấy cái lên mặt.
– Định coi tôi là phạm nhân hả, cô đừng có mơ! Đi mau, không sợ về nhà bị dì đánh hả? – Nói rồi cậu kéo Bộ Tinh Bảo đi nhanh về phía nhà cô.
Họ như vậy có được coi là làm lành rồi không?
2.
Sáng sớm, Bộ Tinh Bảo ngái ngủ bước chân ra khỏi nhà.
– Nhớ về sớm đấy, còn nữa, đừng có nghĩ tới chuyện tới nhà người khác ở.
– Dạ, con biết rồi! – Cô phụng phịu xoa cục u mẹ vừa cốc lúc nãy trên trán, buồn rầu đi tới trường.
Những gốc cây cổ thụ um tùm, mùi hoa thơm thoang thoảng, từng tốp học sinh vui vẻ đi lại trên đường. Ở một góc không xa cổng trường, có ba đôi mắt đang nhìn chằm chằm vào Bộ Tinh Bảo.
– Đại ca, có phải cô ta không?
– Ngu quá, nói nhỏ thôi, đừng để cô ta nghe thấy. – Người được gọi là đại ca vỗ mạnh lên đầu gã đàn em của mình, ra hiệu bảo hắn nói nhỏ lại.
– Ban ngày trông cô ta còn xinh hơn cả buổi tối! – Gã đàn ông mặt chuột nuốt nước bọt nhìn Bộ Tinh Bảo đang chầm chậm đi trên đường.
– Đồ ngu, mau chặn cô ta lại. – Gã đại ca vừa ra lệnh, tiện tay ném một đồng tiền xu ra đường. Đồng tiền xu chầm chậm lăn ra giữa được, tỏa sáng lấp lánh dưới ánh nắng mặt trời. Bộ Tinh Bảo chẳng buồn ngẩng đầu lên, vẫn lầm lũi bước đi, lướt qua cả đồng xu mà không có phản ứng gì.
– Trời ơi, cô ta không động lòng khi thấy tiền sao! – Gã đại ca trợn trừng mắt, tiếp tục ném đồng xu thứ hai và thứ ba trong tay ra. Bộ Tinh Bảo vẫn cúi thấp đầu, bước từng bước về phía cổng trường.
– Làm thế nào bây giờ? Hết mất tiền xu rồi.
“Két” một tiếng, Nam Trạch Lễ dừng xe đạp ngay cạnh Bộ Tinh Bảo, nghiêng đầu lườm mấy cái bóng đang lén lén lút lút thập thò ở góc tường.
– Bộ Tinh Bảo!
– Á… – cô hét lên thất thanh cứ như thể nhìn thấy UFO, – Cậu, cậu tới lúc nào vậy, sao cậu lại đứng trước mặt tôi?
– Cô đang nghĩ cái gì vậy? Sao trông ủ rũ thế? Cúi đầu khi đi đường là dễ bị đâm vào gốc cây lắm đấy. Lên đây, tôi đèo vào trường. – Nam Trạch Lễ kéo mạnh cô lên yên sau xe, sau đó đèo cô đạp về phía trước.
– Haiz…. – Góc tường vang lên ba tiếng thở dài.
– Đại ca, chúng ta đành phải chờ cô ta tan học thôi.
– Ừ, thằng nhóc đó là ai? Có phải thằng nhóc tối hôm qua tự xưng là Nam Trạch Lễ không? – Gã đại ca như suy nghĩ vấn đề gì đó, bỗng dưng cất tiếng hỏi, vừa nói vừa đưa bàn tay béo múp míp lên xoa cằm. Cuối cùng hắn ra sức gật đầu, vỗ mạnh lên đầu tên đàn em bên cạnh, nói lớn. – Thằng nhãi ranh, hôm nay ông mày cho mày biết tay, dám làm tay ông bị thương. Ai da, đau quá! – Cánh tay bị quấn băng dày cộp không ngừng huơ đi huơ lại.
– Bộ Tinh Bảo! – Trước cổng trường huyên náo, Nam Trạch Lễ vẫy tay ra hiệu cho Bộ Tinh Bảo, ánh mặt trời hoàng hôn chiếu lên mặt cậu, khiến cậu trông đẹp như một bức tượng thần.
Bộ Tinh Bảo hơi mỉm cười, bỗng dưng nhớ tới hoàng tử Yul trong truyện “Hoàng Cung”.
– Bộ Tinh Bảo, ở đây, sao mà ngốc thế! – Nam Trạch Lễ lại ngoác miệng ra gọi, Bộ Tinh Bảo vẫn mỉm cười nhìn cậu, bất động.
– Tiểu Bộ, cậu làm gì mà ngơ ngẩn thế? – Vũ Đô Thần vỗ vai Bộ Tinh Bảo. Lúc này cô mới như tỉnh lại, vội vàng chạy về phía Nam Trạch Lễ.
– Thần, tớ còn có việc, đi trước đây.
– Tiểu Bộ… Sao Tiểu Bộ lại thế nhỉ? Bỏ mặc mình thế này? – Vũ Đô Thần vừa đẩy xe đạp vừa lẩm bẩm. – Mấy ngày nay cô nhóc này chẳng để ý đến ai, rốt cuộc là vì sao nhỉ?
– Nam Trạch Lễ, thực ra trông cậu cũng đẹp trai lắm! – Bộ Tinh Bảo nhìn chằm chằm vào Nam Trạch Lễ, quên cả chớp mắt, thật thà nói.
Hai gò má của Nam Trạch Lễ ửng đỏ, cậu xấu hổ lắc đầu:
– Đi thôi, tôi mời cô đi ăn cái gì đó.
– Được thôi, chỉ cần không tới những nơi như quán bar là được. – Bộ Tinh Bảo nhẹ nhàng ngồi lên yên sau.
Ánh mặt trời tỏa lan trên mặt biển, từng cơn gió nhẹ nhàng thổi qua khiến mặt biển lăn tăn những con sóng nhỏ màu vàng kim. Hai người đứng trên chiếc lan can dài không thấy đầu, bóng họ đổ dài trên mặt đất, sau lưng họ là mặt trời buổi hoàng hôn, khung cảnh đẹp như một bức tranh sơn dầu.
– Nam Trạch Lễ, tôi quên mất là phải đền xe cho cậu. – Bộ Tinh Bảo mỉm cười nói, ngón tay thon dài của cô vẽ một đường thật đẹp lên xe. Mái tóc dài của cô bị gió thổi bay, nhẹ nhàng khiêu vũ trong không trung.
– Chẳng phải nói là đền trong một tuần sao? Còn cả tiền viện phí của cô nữa, rồi tiền tôi chăm sóc cho cô, tính gộp lại luôn, về nhà tôi tính toán lại rồi mai bảo thư ký đưa tới cho cô. – Nam Trạch Lễ làm ra vẻ nghiêm túc, sau đó nghiêng đầu nhìn Bộ Tinh Bảo, không nhịn được bật cười.
– Được rồi, hóa đơn cứ đưa cho thư ký của tôi. – Cô ngẩng đầu lên nhìn cậu, ánh mắt cô thấp thoáng nụ cười, vầng trán trắng trẻo bị mặt trời bôi đỏ. Nhìn cô lúc này như một con búp bê thủy tinh, Nam Trạch Lễ thấy trái tim thoáng xao động.
– Bộ Tinh Bảo! – Bỗng dưng Nam Trạch Lễ tóm chặt vai cô, ghé sát mặt lại gần, hơi thở đều đặn của cậu phả lên mặt cô.
– Làm gì thế? Cậu kỳ lạ thật. – Cô lùi về sau hai bước, Nam Trạch Lễ lại tiến lên hai bước, cuối cùng cô lùi sát tới tận lan can, không còn đường lùi nữa. Sao thế này? Nam Trạch Lễ định làm gì?
Bộ Tinh Bảo căng thẳng nắm chặt tay, rồi hoảng sợ nhắm tịt mắt lại.
– Xì, đùa với cô thôi, việc gì mà phải sợ thế? – Nam Trạch Lễ đột ngột buông tay ra, quay người ra dựa vào lan can.
– Tôi… thế… thế thì tốt, tôi không muốn first kiss của mình bị một học sinh cá biệt cướp đi mất đâu. – Bộ Tinh Bảo cố ý nhấn mạnh mấy chữ “học sinh cá biệt” để thoát khỏi tình huống ngượng ngùng này. Rồi cô ngẩng đầu lên nhìn Nam Trạch Lễ. Lúc này, sắc mặt Nam Trạch Lễ vô cùng khó hiểu, khóe miệng khẽ giần giật mấy cái rồi bỗng dưng lạnh lùng bỏ đi.
– Đi về thôi! – Nam Trạch Lễ lên tiếng, không buồn quay đầu lại.
– Nhưng cậu bảo mời tôi đi ăn rồi mà… – Bộ Tinh Bảo chu miệng nói, không đoán nổi rốt cuộc cậu đang nghĩ cái gì. Vì sao mỗi lần cô nhắc tới học sinh cá biệt và những người bạn hư hỏng của cậu, cậu đều như biến thành một người khác vậy?
– Hôm khác đi, bỗng dưng tôi thấy tâm trạng không vui. – Nam Trạch Lễ bước nhanh, nhìn từ đằng sau, trông cậu thật cô độc.
– Không được, phải đi hôm nay, cậu đồng ý đưa tôi đi ăn rồi mà. – Bộ Tinh Bảo chặn trước đầu xe, sắc mặt cô vô cùng cương quyết, cô khẽ chu đôi môi như bông hoa hồng đang chúm chím nở.
Bỗng dưng Nam Trạch Lễ nghiêng người về đằng trước, đôi môi như hoa hồng của cô bị đóng dấu bởi một nụ hôn ngang ngược. Nhìn khuôn mặt sửng sốt của Bộ Tinh Bảo, cậu nở nụ cười đểu cáng:
– Thì ra cô không chịu về nhà là vì muốn hôn tôi hả? So với Quang Tử, cô cũng chẳng thua kém là bao.
Lời nói của cậu như một lưỡi dao sắc ben cứa vào tim cô, hình ảnh cậu hôn Quang Tử hôm ở quán bar lại ùa về, chiếm trọn đầu óc cô, Bộ Tinh Bảo đưa tay lên môi chùi mạnh.
– Sao hả, lại định đánh tôi sao? – Nam Trạch Lễ nắm chặt cánh tay cô, mỉm cười châm chọc, sau đó đẩy mạnh, Bộ Tinh Bảo mất đà lùi về sau mấy bước. – Hôm nay tôi có thể hôn cô, ngày mai cũng có

Trang: [<] 1, 8, 9, [10] ,11,12 ,25 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT