|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
đỏ cuối cùng của trời chiều đã biến mất, cơn gió đêm mát mẻ thổi bay mái tóc dài của cô, mùi táo thoang thoảng bao vây lấy cô, nhưng Nam Trạch Lễ thì vẫn chưa xuất hiện.
“Phụp”, những ngọn đèn xung quanh đều sáng lên, những vì sao trên bầu trời cũng không ngừng nháy mắt, nhưng Nam Trạch Lễ vẫn chưa xuất hiện.
Tại sao Nam Trạch Lễ còn chưa tới? Lẽ nào chiều nay cậu không phải đi học sao?
Trên con đường đông đúc toàn người là người, tiếng còi xe nối tiếp nhau. Bộ Tinh Bảo bịt chặt hai tai, len lỏi giữa đám đông.
Bỗng dưng, một bóng người cao gầy đang cúi thấp đầu, chuẩn bị qua đường lọt vào mắt Bộ Tinh Bảo. Bộ Tinh Bảo sáng mắt lên, cô lập tức chạy tới, kéo mạnh cánh tay của người đó:
– Nam Trạch Lễ!
Quay đầu lại nhìn cô là một gương mặt xa lạ, anh ta nhướng mày nhìn Bộ Tinh Bảo. Bỗng dưng chàng trai này vỗ đầu, mỉm cười:
– Có phải chị Bộ Tinh Bảo không ạ? Chị tìm Trạch Lễ phải không? Em cũng đang định đi tìm cậu ấy đây.
Ánh đèn đường của buổi hoàng hôn chiếu lên mái tóc màu hạt dẻ để dài của chàng trai, khiến nó ánh lên tia sáng kỳ lạ.
– Cậu là…? – Bộ Tinh Bảo cố nhớ lại nhưng không thể nào nhớ ra người trước mặt mình là ai.
– Chị chắc là không nhớ em rồi, em là Mẫn Huyền Tân, là bạn thân của Vũ Đô Thần và Nam Trạch Lễ.
– Ồ, vậy hả? Vậy em có thể giúp chị tìm Nam Trạch Lễ được không? – Bộ Tinh Bảo vội hỏi. Trực giác mách bảo với cô rằng, người con trai này chắc chắn có thể giúp cô tìm ra Nam Trạch Lễ.
– Chị đi cùng em nào.
Trong quán rượu.
Tiếng nhạc ồn ào đập vào màng nhĩ mọi người, những ánh đèn đủ màu sắc nhanh chóng lướt qua từng góc của quán rượu, tất thảy mọi thứ ở đây đều giống như một đám thú nhún, không ngừng chuyển động. Bộ Tinh Bảo cảm thấy chóng mặt, hoa mắt.
– Trạch Lễ, tôi tới rồi! – Mẫn Huyền Tân bỗng dưng trở nên nhiệt tình hơn, ngồi xuống chiếc ghế ở giữa, cầm cốc nước trên bàn lên dốc vào miệng.
– Cậu tới là được rồi, còn đưa Hâm Hoạch tới làm gì. – Nam Trạch Lễ không vui nói. Cậu không buồn ngẩng đầu lên, tiếp tục chơi oẳn tù tì với cô gái trang điểm lòe loẹt bên cạnh.
– Này, Nam Trạch Lễ, ai là Hâm Hoạch. Nhìn cho rõ, tôi là Mẫn Huyền Tân, không phải Vũ Đô Thần, người đằng sau cũng không phải con nhóc Dương Hâm Hoạch mà là chị Bộ Tinh Bảo. – Mẫn Huyền Tân lườm lườm bạn.
Bộ Tinh Bảo? Nam Trạch Lễ không dám tin vào tai mình, ngẩng phắt đầu lên, nhìn về bóng người đang đứng cách cậu không xa. Chiếc áo phông màu xanh lục, chiếc váy màu trắng sữa, mái tóc dài, đôi mắt biết nói, không phải Bộ Tinh Bảo thì là ai?
– Thì ra là chị à, cùng lại đây chơi! – Cô gái bên cạnh quàng một tay lên vai Nam Trạch Lễ, yểu điệu nói với Bộ Tinh Bảo, tay còn lại không ngừng nghịch mấy sợi tóc của Nam Trạch Lễ.
Nam Trạch Lễ gạt tay cô gái đó ra, khiến cô ta sợ hãi ngửa người về sau, suýt chút nữa thì đập đầu vào thành ghế.
– Nào, chúng ta tiếp tục, tôi chọn Tài! – Nam Trạch Lễ đặt chai rượu lên chữ Đại.
Cô gái trang điểm lòe loẹt ban nãy lắc lắc cái hộp trong tay, sau đó úp cái hộp xuống bàn, hai con mắt nhìn xung quanh, chậm rãi nói:
– Nam Trạch Lễ, lần này mà không đoán trúng thì phải hôn đấy nhé.
– Mở! Mở! Mở! – Mấy đôi mắt ở xung quanh đổ dồn vào chiếc hộp trong tay cô ta. Chỉ thấy người con gái đó từ từ mở nắp hộp ra, bốn mặt “lục” màu đỏ hiện lên trước mắt mọi người, những người xung quanh đều hô lên.
– Tôi thắng rồi. Mời Quang Tử tới tiệm bánh ngọt của Lâm Phi Dương làm thuê nửa năm! – Nam Trạch Lễ lạnh lùng cười. Lúc liếc sang Bộ Tinh Bảo đang đứng bên cạnh, nụ cười trên mặt cậu bỗng dưng đông cứng lại, quay đầu sang nói với Quang Tử. – Để chúc mừng Quang Tử được đi làm thuê như ý nguyện, tôi mất nụ hôn của mình thì có đáng gì, mọi người cổ vũ đi nào!
Nam Trạch Lễ lại liếc Bộ Tinh Bảo một cái, thấy cô đang cắn môi, có vẻ nhưng định làm gì đó nhưng lại cố nén cơn giận của mình, hai chân như dán chặt xuống sàn nhà.
Nam Trạch Lễ bướng bỉnh quay đầu sang hôn nhẹ lên mặt Quang Tử.
– Lễ, thế còn em? Quang Tử thua mà anh cũng hôn cô ấy, thế còn em? – Một cô gái khác nũng nịu nói, trong đôi mắt cô là sự hy vọng.
Tinh Bảo nắm chặt tay, mắng nhỏ:
– Vô liêm sỉ.
Cô quay ngoắt đầu đi, không muốn chứng kiến cảnh tượng sắp xảy ra.
– Đừng làm phiền tôi, tránh ra chỗ khác. – Nam Trạch Lễ nghe thấy lời nói của Bộ Tinh Bảo, trong lòng thấy khó chịu. Vừa rồi hôn Quang Tử, thực ra ngay bản thân cậu cũng thấy khó chịu tới mức muốn nôn ra.
Bộ Tinh Bảo thấy Nam Trạch Lễ không đồng ý, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, lúc này mới phát hiện ra lòng bàn tay mình đã ướt đẫm, cái trán bị che bởi mái tóc dày cũng lấm tấm mồ hôi.
Ánh đèn màu xanh chiếu qua khuôn mặt của Bộ Tinh Bảo, khuôn mặt đáng yêu như thiên thần của cô lại hiện lên trong đêm, khiến người người đều ngây ngất.
Một đôi mắt trong bóng tối thi thoảng lại liếc nhìn cô, ngọn lửa lập lòe bị chủ nhân dụi vào trong cốc.
– Đại ca, anh định làm gì? – Một gã đàn ông hét lên.
– Muốn biết thì đi theo tao! – Người đàn ông phả hơi thở của mình lên mặt Bộ Tinh Bảo, khiến cô ho sặc sụa, nước mắt suýt trào ra.
– Ha ha, không thích mùi thuốc lá hả, không sao? Anh không hút nữa là được! – Người đàn ông lạ mặt đưa bàn tay béo núc ních lên sờ mặt Bộ Tinh Bảo, lúc gần sờ tới mặt cô thì bỗng dưng có một bàn tay đưa ra giữ chặt lấy cánh tay hắn.
Là Nam Trạch Lễ.
Nam Trạch Lễ vặn mạnh, “crắc”, gã béo như con lợn bị kéo ngã xuống đất, tiếng kêu the thé vang lên, hòa lẫn với tiếng nhạc trong quán rượu.
Bộ Tinh Bảo ngẩng đầu lên, nhìn vào mắt Nam Trạch Lễ. Cô nhận ra trong mắt Nam Trạch Lễ lúc này, ngoài sự phẫn nộ, không còn cái gì khác.
Bỗng dưng Nam Trạch Lễ tóm lấy cánh tay cô, bước nhanh ra ngoài.
– Này! Mày là ai mà lại dám động tới đại ca của bọn tao? – Sau lưng họ vang lên tiếng gọi, Nam Trạch Lễ chầm chậm quay đầu lại nhìn “con lợn béo” đang nằm lăn lộn dưới đất, bên cạnh còn mấy người nữa đang hét lên với cậu.
– Vân Thượng, Nam Trạch Lễ. – Cậu ung dung nói rồi quay người kéo Bộ Tinh Bảo lúc đó đang sửng sốt đi một mạch ra ngoài.
SỰ VIỆC ĐÁNG SỢ
1.
Ánh trăng dịu dàng chiếu sáng mặt đất, những đám mây trên bầu trời lững lờ trôi theo cơn gió, như những đám lông ngỗng mềm mại bị người ta kéo đi.
Nếu yêu thì hãy yêu; nếu không yêu, vậy xin hãy buông tay.
Một không khí khác thường, một tâm trạng khác thường.
Dưới ánh trăng, trên con đường không bóng người, hai cái bóng đổ dài một trước một sau, tay nắm tay, bước chầm chậm về phía trước.
Họ không có mục tiêu, không có phương hướng, chỉ vì muốn giải tỏa nỗi đau trong lòng mình.
– Nam Trạch Lễ! Rốt cuộc thì cậu định đưa tôi đi đâu? – Bộ Tinh Bảo bỗng dưng hất tay Nam Trạch Lễ ra, hét lớn, nước mắt cô rơi như mưa. Quả là xui xẻo, từ khi sinh ra tới giờ, cô chưa gặp phải chuyện gì xui xẻo như việc quen biết Nam Trạch Lễ.
– Đưa cô về nhà! – Nam Trạch Lễ ngạc nhiên nhìn cô, cứ như nhìn một quái vật từ Sao Hỏa tới.
– Cái gì? – Bộ Tinh Bảo mở lớn mắt, không nói được cái gì.
– Muộn thế này rồi, chẳng nhẽ cô còn chưa muốn về nhà sao?
Câu nói của Nam Trạch Lễ khiến lửa giận trong lòng Bộ Tinh Bảo bỗng chốc tiêu tan:
– Nhưng, nhưng…
– Được rồi, đừng có nhưng nữa. Đưa cô về nhà là việc nên làm mà, dù sao thì “chị” Bộ Tinh Bảo cũng vì “em” Nam Trạch Lễ nên mới tới quán rượu cả một đêm, vả lại suýt nữa còn bị một “con lợn béo” giở trò, tâm trạng không tốt đương nhiên là có thể hiểu được, nhưng nhà thì vẫn phải về.
Lúc ở quán rượu đi ra, tâm trạng của Nam Trạch Lễ rất tệ hại, nhưng khi bàn tay cậu nắm lấy bàn tay Bộ Tinh Bảo đi trên con đường này, bỗng dưng cậu thấy nhẹ nhàng hơn nhiều.
– Nam Trạch Lễ, sau này có thể đừng tới chỗ đó nữa được không? Còn nữa, không được hút thuốc. – Bộ Tinh Bảo tìm hết những chỗ có thể cất thuốc lá trên người Nam Trạch Lễ, vứt mọi thứ ra ngoài, cuối cùng ngay cả một chuỗi cái gì đó kêu leng keng cũng bị vứt xuống.
– Thế này được rồi chứ, chị hai? – Nam Trạch Lễ đút hai tay vào túi áo, nhìn chuỗi “cái gì đó” kêu leng keng biến mắt khỏi tầm mắt. – Chị hai, giờ thì chị vứt cả chìa khóa nhà của tôi đi rồi, chị định làm gì hả?
Nam Trạch Lễ cúi đầu tìm kiếm. Nhưng chỗ đó tối om, làm sao mà tìm thấy được?
– Xin lỗi, tôi hơi kích động quá. – Bộ Tinh Bảo lí nhí xin lỗi. Cô lấy chiếc ba lô trên lưng xuống, lôi ra một chiếc đèn pin. – Chết rồi, sao lại hết pin rồi? Lại đúng vào lúc này… – Cô vỗ mạnh vào chiếc đèn pin, nhưng vẫn không có tia sáng nào chiếu ra.
– Chết tiệt, vứt đi. – Nam Trạch Lễ còn chưa chờ cô nói hết đã ném cái đèn pin ra xa, lại cắm cúi tìm chìa khóa.
– Này, cậu thật là quá đáng! – Bộ Tinh Bảo giận dữ nhìn cậu.
– Vậy sao? Cô không cảm thấy có người còn quá đáng hơn sao? Đi khắp nơi khoe khoang là bạn gái của Thần. – Nam Trạch Lễ mỉa mai.
Bộ Tinh Bảo hít một hơi thật sâu, sau đó cúi đầu ngửi xung quanh người cậu, sau đó còn còn không ngừng đưa tay lên quẹt mũi. Cô khụt khịt mũi:
– Sao tôi cảm thấy hình như có cái gì bị đổ ra, mùi vị khó chịu thật, giống như mùi dưa thối. Không đúng, phải là mùi dấm mới đúng, đúng rồi,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




