|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
thái tử của Tập đoàn Anh Huy đâu phải là chuyện gì khó khăn lắm!
– Bộ Tinh Bảo, cô đừng có nói lảng. Có phải quản gia nói cho cô biết không? – Cậu hung dữ hỏi, lực trên bàn tay cậu bất giác lớn hơn. Khuôn mặt nhỏ nhắn của Bộ Tinh Bảo nhăn nhó, bàn tay nhỏ không ngừng đánh vào bàn tay đang nổi gân xanh của cậu.
– Đau, cậu có biết không hả, đau!
– Biết chứ, nếu thế thì đừng có xuất hiện trước mặt tôi. Cô là bạn gái của Thần, nếu để cậu ấy biết ngày nào cô cũng bám lấy tôi thì không hay đâu. – Trong đôi mắt có Nam Trạch Lễ có cái gì đó thất vọng và đau khổ, cô buông tay ra, quay lưng về phía cô.
Không khí dường như có gì đó khó chịu, Bộ Tinh Bảo suy nghĩ về lý do khiến cậu thay đổi. Lẽ nào Nam Trạch Lễ vì sợ mình tiếp cận cậu ta quá gần sẽ ảnh hưởng tới mối quan hệ giữa cậu ta và Thần sao?
– Nam Trạch Lễ! – Một lúc lâu sau, Bộ Tinh Bảo âm thầm quan sát cậu từ phía sau, cuối cùng ánh mắt cô dừng lại trên bàn tay phải bị băng bó của cậu. – Nam Trạch Lễ, cậu bị thương hả? Có phải vì hôm qua cứu tôi nên mới bị thương không?
Nam Trạch Lễ chầm chậm ngước đầu lên, lạnh nhạt nói:
– Tôi không bị thương vì cứu cô đâu. Nếu không phải vì xe đạp của tôi ở trong tay cô, tôi quan tâm tới cô làm gì. Cô về đi. – Nói xong, cậu quay người bỏ lên lầu.
– Này, Nam Trạch Lễ, tôi mua một ít đồ ăn, cậu ăn chút đi! – Bộ Tinh Bảo đuổi theo, nhét túi đồ vào tay Nam Trạch Lễ, Nam Trạch Lễ không chịu nhận, cô bèn ra sức ấn vào. Nam Trạch Lễ bực mình buông tay, ném túi đồ ra xa, đồ ăn trong đó vương vãi ra đầy mặt đất.
Canh bị đổ ra, bắn tung tóe lên chiếc váy màu xám, lên đôi tất trắng của Bộ Tinh Bảo, bắn lên cả bộ đồ ngủ trắng tinh của Nam Trạch Lễ.
Những giọt nước mắt yếu đuối âm thầm rơi xuống, nhỏ cả lên bàn tay trắng muốt của cô.
– Nhớ mang đống rác này đi nữa, đóng cửa cẩn thận vào. – Nam Trạch Lễ chỉ liếc cô một cái. Đôi vai run rẩy của Bộ Tinh Bảo, đôi bàn tay trắng muốt của cô, cả khuôn mặt giàn giụa nước mắt đều khiến cậu thấy nhói lòng. Lý trí nói với cậu rằng không nên bắt Bộ Tinh Bảo quét dọn đống rác trên đất, nhưng vừa mở miệng ra, cậu lại thốt ra những lời nói ngược lại.
“Bạn gái của Vũ Đô Thần”, mấy tiếng đó như hàng nghìn mũi kim đâm vào tim cậu.
Lúc Bộ Tinh Bảo đi ra khỏi nhà Nam Trạch Lễ đã là 11 giờ tối, cô tới với nụ cười và ra về cùng những giọt nước mắt. Cô không buồn vì tấm lòng của mình bị người ta chà đạp, cô chỉ buồn vì mảnh vải trắng quấn chặt trên tay Nam Trạch Lễ và cả sự cô đơn trong đôi mắt cậu, chúng khiến cô thấy rất buồn, buồn hơn cả những ấm ức mà mình phải chịu đựng.
Rốt cuộc thì cô nên làm thế nào? Nếu biết sớm thì mình không nên nhận lời của chú Nam và hiệu trưởng.
Nhưng nếu không nhận lời, cứ để Nam Trạch Lễ như vậy, cô lại càng thấy áy náy hơn.
Ngày trước lúc tát cậu một cái, cả lời xin lỗi mà cô chưa có cơ hội để nói ra lại làm cậu bị tổn thương như vậy… Nếu khi đó biết sự tình sẽ thành ra thế này, có chết cô cũng phải xin lỗi cậu.
Cơn gió lạnh buốt ve vuốt lên đôi mắt sưng đỏ của cô, cảm giác xấu hổ và tự trách như những nấm đấm, đấm mạnh vào tim cô.
– Nam Trạch Lễ, tôi sẽ không bỏ cuộc đâu, tôi sẽ không bỏ cuộc đâu. – Cô cắn nhẹ môi, lẩm bẩm nói.
SỰ THAY ĐỔI NHO NHỎ
1.
Từ sau hôm đó, Bộ Tinh Bảo không làm thế nào gặp được Nam Trạch Lễ, nếu có gặp được, cậu không thèm nhìn cô đã cúi đầu bỏ đi một mạch.
Hôm nay, Bộ Tinh Bảo ra khỏi nhà từ sớm, chờ dưới nhà Nam Trạch Lễ. Sau khi hối lộ Dương Hâm Hoạch, Bộ Tinh Bảo cuối cùng cũng thăm dò được Nam Trạch Lễ có thói quen chạy bộ buổi sáng.
Mặt trời bị đám mây đen che khuất, thời tiết vừa nãy vẫn còn rất đẹp, một lúc sau đã bắt đầu có tiếng sấm, sau mấy tiếng sấm ầm ù, bỗng dưng ông trời như dội cả chậu nước xuống mặt đất.
Trước tòa nhà không có mái hiên, Bộ Tinh Bảo lấy tay che đầu cũng chỉ tự an ủi mình một chút.
Mưa mỗi lúc một to hơn, chiếc áo mỏng của Bộ Tinh Bảo ngấm nước mưa, dính chặt vào người, mái tóc dài cũng bết trên mặt. Cô ngẩng đầu lên nhìn, rèm cửa sổ của Nam Trạch Lễ hình như thoáng lay động.
– Ngốc quá, không biết tìm chỗ nào để tránh mưa sao? – Nam Trạch Lễ mắng nhỏ, đôi lông mày rậm nhăn lại. Cậu kéo mạnh rèm cửa vào rồi chạy xuống lầu.
– Xịch… – Cánh cửa chống trộm mở ra, Nam Trạch Lễ hằm hằm đứng trong phòng, lạnh lùng nói. – Vào đây!
– Ừ! – Bộ Tinh Bảo mỉm cười, Nam Trạch Lễ quay người đi thẳng vào phòng.
Căn phòng khách ấm áp bị bao trùm bởi sự yên tĩnh đáng sợ. Những giọt nước trên người Bộ Tinh Bảo tí tách nhỏ xuống, vũng nước đọng trên thảm lan rộng ra, sự thấp thỏm của cô cũng lớn dần lên.
– Nam… Nam Trạch Lễ… – Bộ Tinh Bảo lắp bắp gọi tên cậu, cô không ngăn được, cả người lại run lên cầm cập, liên tục lấy tay xoa mạnh lên bắp tay. Đôi môi của cô tím tái, đầu cũng bắt đầu thấy đau.
Thấy Bộ Tinh Bảo không ngừng run rẩy và hắt xì hơi, Nam Trạch Lễ ấn nút mở điều hòa, điều chỉnh nhiệt độ trong phòng cao lên, sau đó im lặng đi vào phòng bếp, đóng sập cửa lại.
Thời gian trôi qua từng giây, Nam Trạch Lễ trốn trong phòng bếp, mặc cho Bộ Tinh Bảo ở ngoài gọi cậu mở cửa. Mưa bên ngoài vẫn rơi tầm tã, từng tia chớp thi thoảng lại rạch ngang bầu trời. Bộ Tinh Bảo đưa tay lên ấn vào hai bên thái dương lúc đó đang tê dại, cuối cùng không chịu đựng được nữa, ngã xuống salon.
– Bộ Tinh Bảo, dậy đi, uống ngụm nước gừng rồi nghỉ ngơi nào. – Nam Trạch Lễ dìu Bộ Tinh Bảo dậy, phát hiện ra nhiệt độ cơ thể cô không bình thường. Cậu đổ từng thìa nước gừng vào miệng cô, thấy lòng mình nhói đau. Bộ Tinh Bảo vô thức đẩy cậu ra.
– Ngoan nào, đừng có đẩy, uống nước đi. – Nam Trạch Lễ dịu dàng một cách khác thường, khiến ngay chính cậu cũng phải giật mình.
– Vũ… Vũ Đô Thần… – Bộ Tinh Bảo nhắm nghiền mắt, mơ màng gọi.
Lại đang nằm mơ sao? Đây không phải là lần đầu tiên cô mơ thấy chàng hoàng tử bạch mã Vũ Đô Thần dịu dàng đối xử với cô như vậy.
“Cạch”!, chiếc thìa trong tay Nam Trạch Lễ rơi xuống đất. Mặc dù giọng nói của cô rất nhỏ, nhưng Nam Trạch Lễ vẫn nghe thấy.
Hai tay Nam Trạch Lễ nắm chặt lại. Một lúc lâu sau, thấy Bộ Tinh Bảo đã hoàn toàn bất tỉnh nhân sự, cậu mới nhặt chiếc thìa lên. Cố nhịn một chút đi, giờ cô ấy đang bị bệnh.
– Thần… – Vài giây sau, Bộ Tinh Bảo lại lẩm bẩm gọi.
– Cút! – Nam Trạch Lễ không nhịn được nữa, cậu đẩy mạnh Bộ Tinh Bảo lúc đó đang dựa trên vai mình, hét lên. Gân xanh trên trán cậu nổi lên, cả người run rẩy vì giận dữ. Cậu thừa nhận, cậu đang đố kỵ.
Bộ Tinh Bảo nghe tiếng cậu hét giật mình tỉnh dậy. Nhìn thấy Nam Trạch Lễ giận dữ nghiến răng, một dự cảm không lành dâng lên trong lòng. Cô chỉ thấy cậu đang cúi lưng xuống, đưa tay ra, nhanh như cắt dựng mình dậy khỏi ghế salon.
– Ra ngoài! Ra ngoài đi tìm Thần của cô đi! – Nam Trạch Lễ đẩy cô ra ngoài như ném một con gà, sau đó đóng sầm cửa lại.
Đáng ghét…
Cô gọi một tiếng là được rồi, lại còn gọi liên tục hai lần… Đúng thật là, nếu cô đã thích Vũ Đô Thần như vậy, còn xuất hiện trước mặt cậu hết lần này tới lần khác làm gì?
Nhưng lúc bắt đầu chẳng phải là cô chọc cậu trước sao?
Ngày nào cô cũng chờ
cậu tan học rồi cùng về nhà là vì cái gì? Hay là chỉ vì…
Nhưng vào giây phút cửa đóng xịch lại, cậu thấy ân hận.
Hình như cô bị ốm rất nặng…
Sau
một hồi đấu tranh tư tưởng, Nam Trạch Lễ ngồi bật dậy khỏi ghế, mở cửa chạy ra ngoài.
Mưa rơi rất lớn, gần như che khuất tầm mắt của cậu. Bộ Tinh Bảo vẫn nằm trên mặt đất cách đó không xa, nước mưa rơi trên người cô, mái tóc dài xõa dưới đất. Nam Trạch Lễ lao tới, ôm chặt Bộ Tinh Bảo. Lúc này, hơi thở của cô rất gấp, người nóng khác thường.
– Này, tỉnh dậy đi, tỉnh mau đi, Bộ Tinh Bảo! – Cậu ra sức vỗ vào mặt cô, nhưng cô không hề có phản ứng gì. Nước mưa quất lên lưng Nam Trạch Lễ, chiếc áo sơ mi dính chặt vào cơ thể cậu. – Tôi đưa cô đi viện!
Nam Trạch Lễ sốc Bộ Tinh Bảo lên lưng, chạy thẳng tới bệnh viện.
2.
Mưa đã tạnh, mặt trời cũng ló ra khỏi những đám mây, ánh mặt trời rực rỡ soi vào mọi góc của căn phòng. Bộ Tinh Bảo nằm trên chiếc giường đệm trắng như tuyết, sắc mặt tái nhợt.
Hai hàng lông mi dày khẽ lay động, Bộ Tinh Bảo từ từ mở mắt, màu trắng xung quanh khiến cô giật mình. Cô chỉ nhớ là sau khi mình bị Nam Trạch Lễ đuổi ra ngoài, không có chỗ nào tránh mưa, đi mãi, đi mãi, cuối cùng không chịu được ngã xuống.
Có phải Nam Trạch Lễ đưa cô tới bệnh viện không? Chắc là không phải, cái gã lạnh lùng đấy…
– Không biết bây giờ là buổi trưa hay buổi chiều nhỉ? – Cô ngẩng đầu lên nhìn ra ngoài cửa sổ, lẩm bẩm, ánh mặt trời chói mắt tràn vào căn phòng qua tấm rèm cửa mỏng.
Cô nghiêng đầu nhìn quyển lịch ở đầu giường – ngày 15 tháng 9, mấy chữ này bỗng chốc khiến đầu óc cô trống rỗng. Nói như vậy nghĩa là cô đã nằm trong này một ngày rồi?
Bỗng dưng có tiếng người đi tới gần cửa, Bộ Tinh Bảo vội nằm xuống, nhắm mắt lại.
“Cạch”, cửa mở ra, Nam Trạch Lễ bước vào.
Mưa rơi suốt một ngày một đêm, cậu cũng ở đây trông Bộ Tinh Bảo suốt một ngày một đêm. Mặc dù cậu đã rất
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




