watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 01:00 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4210 Lượt

quát tháo om sòm_ ĐI RA HẾT CHO TÔI NGAY LẬP TỨC

6 thân xác to lù lù bị vứt ra ngoài một cách “tế nhị”

- Sao lại thế nhỉ?

- Ừ, kể cũng lạ. Nhạc rõ ràng là tôi đã ghi âm giọng hát của tôi rồi mà. Sao bây giờ lại là bài “Tạm biệt” đó chứ, nghe não nề chết đi được, tự nhiên tôi lại thấy buồn không rõ lí do

- Còn video nữa, tôi biết Linh San sợ ma nên bỏ phim kinh dị vào mà sao giwof lại thành hentai, ngại quá

- Lon nước tôi vừa mua ngoài siêu thị mà lại bị phụt mới hay chứ

- Không biết sao nữa, hoa toàn là mấy loài hoa tượng trưng cho sự chia ly. Tôi đi cửa hàng nào cũng chỉ có mấy loại hoa đấy. Cảm giác cứ sao sao ấy

Câu nói đó vừa thốt ra cũng là lúc những cái gật đầu tán dương làm việc hết công suất. Và màn đêm buông xuống, báo hiệu cho một bản nhạc buồn không lời…

Chương 25

Từng hàng cây, từng tán lá như vừa được gột rửa: tươi mới và kiêu sa đến lạ lùng. Nắng ấm áp chui rúc vào từng nụ hoa bé xinh, rồi lại ôm trọn lấy từng cơn gió nóng bức khó chịu. Chiếc lá rơi xuống, một cách rất nhanh và nhẹ nhàng như thể không còn thời gian. Đúng! Thời gian chính là tất cả. Là một thứ gì đó mơ hồ, ảo mộng như những cơn sương sớm, mờ mờ mà không nhìn rõ, ngay trước mắt mà không thể nắm bắt. Tương lai cũng vậy, mơ hồ và không thể nắm bắt…

- Chào cả lớp. Chủ nhật vừa rồi vui chứ?

- Tất nhiên rồi thầy.

- Có thể kể cho thầy nghe không?

- Bí mật!

- Kể đi mà.

- Để em gợi ý nha. Chủ nhật bọn em ra ngoại thành chơi rồi phá hết một ngày, cuối cùng tối bị tống ra ngoài không thương tiếc. Thế là lại thành mấy kẻ vô gia cư mới hay chứ! Giờ nghĩ lại đang còn tức.

- Thôi giờ thì học nào.

- Chuyện.

- Nhã Trúc Hy, lớp nay có vắng bạn nào không?

- Dạ, là Linh San thầy ạ! Bạn ý nghỉ học KHÔNG LÍ DO, KHÔNG GIẤY PHÉP. Thầy cứ phạt nặng vào để làm gương cho các bạn khác. Chậc, lớp phó học tập gì mà…

- Ơ… Các em không biết à?

Lòng lo sợ bỗng ập đến 20 gương mặt non nớt tựa thiên thần nhưng thực chất là cáo già kia.

- Biết?… Biết gì cơ ạ?

- Sao nhỉ? Có chuyện gì mà Linh San chuyển trường mà cũng không nói với các bạn một câu.

- Oát-đờ-heo???

- Chuyển… chuyển trường gì chớ?

- Linh San vừa rút học bạ sáng qua.

20 người nơi đây như mất hồn? Tại sao chứ? Linh San làm gì mà chuyển trường? Vội đến mấy thì cũng phải tạm biệt một câu chứ? Chẳng phải họ là bạn sao? À… đúng rồi… điện thoại.

“Tút…tút…tút”

Từng tiềng tút dài não nề vang lên, tựa như viên đá lạnh giữa trời đông buốt giá (mặc dù giờ đang nắng chói chang).

Không. Không thể mất hi vọng được. Vẫn còn cách, sẽ tìm ra Linh San sớm thôi.

3 giờ chiều. Cái nắng chói chang, gay gắt cứ thế không thương tiếc phả vào mặt tụi nó. Nhưng cái đó có là gì chứ? Có thể sánh bằng sự lo sợ đang trào dâng trong lòng tụi nó không?Nỗi lo sợ khi mất một người bạn thân, có ai hiểu? Nhất định, nhất định tụi nó sẽ tìm ra. Nhanh thôi mà.

“Kính coong…kính coong…kính coong”

Một lần nữa, mọi hoạt động như ngưng đọng, chỉ còn tụi nó với những cỗ lo sợ, với những giọt mồ hôi của tình bạn…

Linh San không có ở đây.

Chẳng phải đã nói sẽ luôn sát cánh bên nhau để còn thấy người kia đau như thế nào sao? Sao giờ lại thành bặt vô âm tín? Chẳng phải đã nói sẽ từng bước đi cùng nhau để còn đẩy người kia xuống vực thẳm hay sao? Sao giờ lại đi mất? Chẳng phải đã nói là sẽ nhìn nhau mỗi ngày để còn cười khi người kia khóc hay sao? Sao giờ chẳng thấy đâu? Chẳng phải đã nói sẽ luôn đấu đá nhau, bêu xấu nhau mỗi ngày sao? Sao giờ cũng chẳng dám tin? Chẳng phải đã nói sẽ luôn ở cùng nhau để còn bị tạt axit hay sao? Chẳng phải đã nói sẽ làm cho nhau chịu kiếp f.a cả đời hay sao? Chẳng phải đã nói sẽ luôn che cho nhau giở sách trong giờ kiểm tra hay sao? Chẳng phải đã nói sẽ luôn nói chuyện trong giờ học để cùng nhau vào sổ đầu bài hay sao? Chẳng phải đã nói sẽ cùng nhau ước cháy trường để khỏi phải đi học hay sao? Chẳng phải đã nói sẽ ngồi cùng nhau để giành bàn, chia bàn, ghế ngồi với nhau hay sao? Chẳng phải đã nói sẽ ngồi nghe đứa bạn thân kể bao nhiêu nỗi khổ của mình rồi nói câu “kệ mẹ mày” hay sao?…

Nhiều lắm, nhiều lời hứa mà còn chưa thực hiện lắm Linh San à? Giờ bà đang ở đâu chứ? Nói cho bọn tôi biết đi. Tất cả đều hướng lên bầu trời xanh trên cao kia. Có phải Linh San cũng đang nhìn chung bầu trời này với tụi nó không? Đúng vậy, dù có thế nào thì tụi nó vẫn luôn hướng về cùng một phía. Phải không, Linh San?

Chương 26

Cầu vồng 7 sắc thứ 26: Cầu vồng sau mưa

Một ngày nữa lại trôi qua, không biết là nên vui hay nên buồn nữa.

Sáng sớm, bầu trời xanh xanh, không một gợn mây. Quả là đẹp. Từng cánh chim ác là chao lượn trên nền trời ấy. Một ngày mới đẹp trời, bắt đầu…

Lớp ‘dê’ bây giờ vẫn cứ như lớp ‘dê’ hôm nào, vẫn cứ ‘chuyện ai người đó làm’, ‘điếc lâm sàng’ hoặc ‘mắt tạm thời không nhìn thấy’, vẫn ồn ào, vẫn huyên náo, vẫn vô tư, vẫn lạnh lùng đến nghẹt thở. Một thế giới quái đản…

Tụi nó cũng vậy, không quan tâm đến những việc xung quanh, xem mọi người như không khí và bồng bềnh trôi trong một mớ cảm xúc vớ vẩn. Nhưng hình như cá nhân như vậy nhưng tụi nó lại có một điểm chung là đều hướng ra ngoài cửa sổ, nơi có những con chim ác là bay lượn. Tụi nó đăm chiêu suy nghĩ, suy nghĩ về một thứ gì đó diệu kì như cây đũa thần của bà tiên trong truyện cổ tích.

Trúc Hy đến lớp. Không ai để ý. Nhỏ sôi máu, dám phớt lờ bản cô nương hả? Nhưng đôi mắt nảy lửa nhanh chóng biến mất. Chẳng phải là vừa mới…sao? Ừ, nhỏ sẽ không ích kỉ, phá rối mọi người nữa, sẽ để họ ‘phiêu bạt giang hồ’ thoải mái vậy.

1 tiết trôi qua. Nhỏ lớp trưởng đảo mắt, vẫn như vậy. 2 tiết, tình hình không thay đổi. 3 tiết, chẳng khá hơn là mấy…

Ngột ngạt, khó chịu. Đó là những gì Trúc Hy đang cảm thấy. Cô bạn vươn vai, hít một hơi thật sâu và tiếp theo đó là đi đến bàn của lũ quỷ khiến cô bạn rơi vào tình huống bế tắc như lúc này…

Vẫn y chang như lúc nãy… Dám không coi bổn cô nương ra gì hả? Được rồi, các ngươi sẽ phải trả giá trong nay mai. Sớm thôi. Quân tử trả thù bao lâu cũng được mà.

- Ê… này

- Ê… này

- Ê… này

- Cái gì vậy bà cố nội? Với lại muốn gọi ai thì cứ lôi tên ra, đừng có tự tiện đặt tên là “ê… này” nha bà._Minh Nhật

- Hừ hừ. Được lắm… CÓ BIẾT LÀ TÔI GỌI BAO NHIÊU LẦN RỒI KHÔNG HẢ?

- Ờ, mới có lần mà_Minh Nhật

- Cái kiểu trả lời đó là sao đây?

- Hơ hơ, sao nữa. Vậy thì giờ bà muốn thế nào? Sến sến hả?_Minh Nhật

-…*lườm lườm*

- Tiểu thư Trúc Hy xinh đẹp, mời tiểu thư sủa tiếp đi chứ.*yểu điệu* *sến sến* *ngọt hết cỡ*_Minh Nhật

“Bốp”

Vâng, hiện tại thì cậu bạn Minh Nhật của chúng ta, ôi thôi rồi. Và tất nhiên, có được kết quả như thế này là đều nhờ một tay vị cao thủ Trúc Hy xây dựng cùng với chiếc giày thể thao Tennis Wmns Nike Air Cage Court đắt tiền của mình.

Minh Nhật đầu u một cục, lồm cồm bò dậy sau cú ngã trời giáng. Đúng là hổ báo mà.

Trúc Hy lườm lườm cậu bạn Minh Nhật, ánh mắt tóe lửa, như chỉ trực chờ nhào zô mà uýnh.

Nhưng hình như từ nãy đến giờ, từ lúc Trúc Hy gọi Minh Nhật đến lúc oánh cậu bạn thì chỉ có trời biết, đất biết, hai người họ biết và…tác giả biết. Tụi kia vẫn không nhúc nhích, ngay cả một ánh mắt từ bi cũng nhất quyết không ban phát cho nhỏ lớp trưởng.

Nghẹt thở. Ừ, thì Linh San đi, nhỏ cũng buồn lắm chứ, có riêng gì tụi nó đâu. Lời hứa mà Linh San đã nói thì nhất định nhỏ sẽ làm. Nhỏ sẽ trở về. Vậy thì sao tụi nó cứ phải như vậy chứ?

Nhỏ muốn khóc…

Sợ không kìm được cảm xúc, nhỏ chạy nhanh ra ngoài và cứ thế, nước mắt lại rơi. Nhỏ không muốn cho người khác thấy nhỏ khóc, đơn giản vì nhỏ muốn mình mạnh mẽ…

Bước vào lớp (sau khi đã vào nhà vệ sinh nữ để rửa mặt), lần này, nhỏ sẽ không bỏ đi một cách dễ dàng vậy đâu.

- Đi canteen không?

- Ê, canteen đê.

- Thẳng tiến canteen nào.

- Mấy nhóc đi canteen với chị đi.

- CANTEEN KHÔNG?

- Oái, gì zậy trời?

- Tôi không muốn nhắc lại

- Thôi, bọn tôi không đi đâu?

- Sao không?

- Thì không hứng.

- Sao không hứng?

- Vì đang mắc công chuyện

- Sao mắc công chuyện

- Vì… mà sao bà hỏi nhiều vậy? Định ứng tuyển ngành thẩm phán à? Tôi ủng hộ đó nha.

- Này, quá đáng vừa thôi nha. Từ sáng đến giờ các ông bà bị đứt dây à? Chẳng còn biết đến trời đất gì nữa cả. Chuyện đó thì ai mà chẳng buồn, nhưng cũng phải có mức độ thôi chứ. Các ông bà có biết đến cảm nhận của tôi nữa không?

- Ha ha, bà cũng thế hả?

- “Thế” là thế nào?

- Là cái chuyện đó đấy

- Chuyện đó?

- Ừa, thì cái việc Linh San trốn nợ đấy

- Hả???

- Thì bọn tôi từ sáng đến giờ ngồi tính nợ của Linh San mà.

- Nhưng tính gì mà tính những 3 tiết liền.

- À, tính cả cách đòi nợ Linh San nữa chớ.

- ?!?!?!

Chương 27

Cầu vồng 7 sắc thứ 27: Kiểm tra

Qua một ngày, tức là qua một cơn ác mộng và ngày hôm sau, sóng gió sẽ nổi lên. Biết sao giờ, nhưng đã dám bước vào thì cũng phải dám đối mặt. Bao giờ cũng thế, vui

Trang: [<] 1, 13, 14, [15] ,16

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT