watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:28 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7311 Lượt

thằng bé tên là Kính Huyên, nếu mẹ có thời gian có thể tới tìm con, nhìn mặt thằng bé một chút.” Nói xong, cô lại nhìn về phía Hoa Thương Hải vẫn còn đang ngồi một bên tức giận. “Ông nội, ông đừng nóng, ông không muốn cháu trở về, cháu không đến đây nữa là được. Ông nhất định phải giữ gìn sức khỏe thật tốt, nếu ngày nào đó ông hết giận rồi, cháu sẽ lại đến thăm ông…”
Nói xong, cô liền gạt nước mắt đi về phía cửa.
“Ngữ nhi… Ngữ nhi…” La Tố Dung luyến tiếc con gái, chỉ còn cánh nhìn theo bóng lưng, gọi tên con.
Hoa Ngữ Nông cũng không dám quay đầu lại, giờ phút này nước mắt cô đã muốn tràn mi, cô thật không ngờ cảm giác có nhà không thể về lại đau lòng đến vậy.
Năm đó lúc cô khư khư cố chấp rời đi cũng chẳng có bao nhiêu tiếc nuối, chỉ cảm thấy rời khỏi nơi này sẽ thoải mái hơn thôi. Giờ cô muốn trở về, nơi này lại vẫn chưa chuẩn bị tốt để chào đón cô quay lại.
Vú Dương đưa Hoa Ngữ Nông đến cửa, nhẹ giọng khuyên can: “Cô chủ, cô đừng quá đau lòng, thật ra lão gia cũng không còn giận cô nữa, chẳng qua lúc trước chính miệng ông ấy nói sau này cô không còn là con cháu nhà họ Hoa nữa, giờ muốn ông ấy rút lại lời khi đó, ít nhiều gì lão gia cũng sẽ khó chịu, chờ mấy ngày nữa, lão gia nghĩ thông suốt rồi, chúng tôi sẽ cố gắng khuyên nhủ, nói không chừng ông ấy sẽ tha thứ cho cô thôi.”
“Vú Dương, cám ơn bà, chỗ ông nội đành nhờ bà chăm sóc, đây là số di động của cháu, vú đưa cho mẹ giúp cháu, để có gì mẹ tiện liên lạc.” Nói xong, Hoa Ngữ Nông đưa tờ giấy viết số điện thoại mà cô đã chuẩn bị trước đó vào tay vú Dương, rồi xoay người đi về phía ven đường.
Vú Dương cất kỹ tờ giấy, nhìn theo bóng lưng cô lên xe taxi rồi mới khép cửa lại.
Trên xe taxi, Hoa Ngữ Nông khóc nức nở giống như người được làm bằng nước mắt, có trời mới biết mấy năm nay sống ở nước ngoài, cô nhớ cha mẹ và người thân của mình biết bao, thế nhưng hiện giờ họ ở ngay gần trong gang tấc, cô lại không có cách nào được ngồi bên cạnh họ trò chuyện như xưa.
Ngay cả trong mơ cô cũng luôn hy vọng ông nội có thể tha thứ cho mình, chẳng qua cô không hề nghĩ tới…nhiều năm đã qua như vậy, ông nội vẫn còn giận như thế, điều này khiến cô không khỏi thương tâm.
… …
Trở lại biệt thự Nam Hồ, Kính Huyên đã sớm tỉnh, Ninh Quân Hạo cũng không biết đến đây từ lúc nào, hai cha con đang chơi đùa cùng nhau trong phòng khách.
“Không được nhúc nhích, ngươi đã bị bắt,

giơ tay lên, ngươi bị phán bỏ tù với thời hạn một trăm vạn năm, hoãn thi hành hình phạt trong một triệu năm, nghiêm túc chấp hành, tuy nhiên nếu ngươi chịu giao một trăm thanh chocolate cho ta, thì hình phạt có thể miễn giảm…” Kính Huyên cầm súng đồ chơi, chỉ vào ngực Ninh Quân Hạo, cao giọng tuyên bố.
“Một trăm thanh chocolate, con ăn hết được sao?” Ninh Quân Hạo bật cười vì điều kiện ngây thơ của thằng bé.
“Một vạn cái ta cũng có thể làm thịt được…” Nói xong, hai cánh tay nhỏ bé của Kính Huyên vẽ một vòng tròn thật lớn, để hình dung một vạn thanh chocolate.
Hoa Ngữ Nông đi vào phòng khách, cũng không định quấy rầy hai cha con, bởi vì cô vừa mới khóc nên ánh mắt và mũi vẫn còn hồng, lúc này cô chỉ muốn đi lên phòng ngủ trên lầu mà thôi.
Lúc đi ngang qua phòng khách, Kính Huyên nhìn thấy cô, thế là lập tức kêu lên: “Mẹ, mẹ trở về rồi à?”
“Ừ, mẹ đi lên lầu nghỉ ngơi một chút.” Hoa Ngữ Nông ậm ừ lên tiếng, sau đó quay người chạy lên lầu, cũng không hề chào hỏi với Ninh Quân Hạo.
Kính Huyên nhìn theo bóng lưng của Hoa Ngữ Nông, nhún vai nói với Ninh Quân Hạo: “Hôm nay mẹ thật là kỳ quái, không để cho con chạy qua hôn nhẹ gì cả…”
P/S: Ba vạn, rốt cục cũng viết xong, tôi chạy qua một bên phun máu đã nhé. Lời phản hồi sao dạo này ít vậy? Mọi người không muốn trò chuyện với tôi sao? Để tôi biết thật ra đang có rất nhiều người đọc cuốn sách này á!!!
Momo said: Lời tâm tình hiếm hoi của tác giả, cũng là tiếng lòng của Momo
CHƯƠNG 68: SAO LÚC TRƯỚC LẠI LÀM NHƯ VẬY?
Ninh Quân Hạo cũng nhìn thấy dấu vết đã khóc trên mặt Hoa Ngữ Nông, anh để Kính Huyên chơi cùng với bảo mẫu trong nhà, còn mình thì bước lên lầu.
Bên trong phòng, Hoa Ngữ Nông vào nhà tắm giặt khăn mặt, sau đó ngồi trên xích đu ở ban công, hai mắt lẳng lặng nhìn về phía Nam Hồ cách đó không xa, suy nghĩ đã bay tới nơi nảo nơi nào.
Ninh Quân Hạo đi vào phòng, thấy Hoa Ngữ Nông ngồi đó không nói lời gì, anh chậm rãi đi tới bên cạnh, đưa mắt nhìn về phía cô nói: “Sao lại khóc?”
Lúc này mặt trời đang dần ngả xuống, ánh sáng màu đỏ mờ ảo chiếu lên khắp nơi trên mặt đất, đồng thời cũng chiếu xuống gương mặt của Hoa Ngữ Nông. Ánh mắt cô hơi híp lại, mày nhíu vào cùng một chỗ với nhau, ngẩng đầu nhìn về phía ánh sáng đang phản quang lên gương mặt anh: “Em đi về nhà.”
Ninh Quân Hạo lập tức hiểu chuyện gì đã xảy ra, anh nhìn cô, thấy trong ánh mắt ấy có sự yếu ớt và bất lực, giống như lần đầu tiên họ gặp nhau, cô cũng có dáng vẻ nhút nhát và e sợ như vậy.
“Ông nội không chịu tha thứ cho em, không cho em tiến vào cửa lớn của nhà họ Hoa…” Nói rồi, nước mắt cô lại rơi.
“Sớm biết có ngày hôm nay, sao lúc trước lại còn làm vậy?” Dáng vẻ đáng thương của cô không hề khiến cho Ninh Quân Hạo động lòng trắc ẩn, trái lại, anh còn bỏ đá xuống giếng, hừ lạnh nói.
“Lúc trước?” Hoa Ngữ Nông nghe vậy, nở nụ cười khổ: “Phải rồi, sớm biết dù em có rời đi cũng không thể thành toàn cho tình yêu của anh, em cần gì phải làm như vậy?”
“Em đang nói cái gì? Thành toàn cho tình yêu của tôi?” Ninh Quân Hạo nghe thấy những lời cô nói, cảm thấy có chút kỳ quái.
Hoa Ngữ Nông vừa chuẩn bị mở miệng nói mình đã biết chuyện giữa anh và Trần Nhược Hồng thì lại nghe thấy có tiếng bước chân truyền đến, vì thế những lời đã đến bên môi liền nuốt lại, đưa mắt nhìn về phía cửa.
“Mẹ, có một bác nào đó gọi điện thoại đến tìm mẹ này.” Người đứng ở cửa là Kính Huyên, trên tay cậu bé đang cầm điện thoại của Hoa Ngữ Nông, không ngừng vung vẩy.
Nghe vậy, Hoa Ngữ Nông lập tức chạy đến trước mặt Hoa Ngữ Nông, cầm điện thoại lên “Alo” một tiếng.
Điện thoại là do La Tố Dung gọi tới, bà thăm hỏi tình hình của Hoa Ngữ Nông một chút, rồi cẩn thận hỏi về chuyện của Kính Huyên, sau đó yêu cầu được trò chuyện cùng thằng bé.
Vì vậy Hoa Ngữ Nông lại đưa điện thoại cho Kính Huyên, nói: “Bà ngoại gọi điện cho con kìa, con mau gọi bà ngoại đi.”
Kính Huyên cầm điện thoại liền thanh thúy hô lên với đầu bên kia: “Bà ngoại, cháu là Kính Huyên, đứa trẻ xinh đẹp nhất vũ trụ…”
La Tố Dung ở bên kia nghe thấy tiếng của Kính Huyên, kích động thiếu chút nữa bật khóc, bà liên tục nói: “Kính Huyên, bảo bối của bà, gọi vài tiếng bà ngoại nữa đi cháu…”
“Bà ngoại, bà ngoại, bà ngoại, bà ngoại…” Kính Huyên nghe lời lại gọi thêm vài tiếng, sau đó, cậu bé giống như nhớ ra cái gì, lập tức nói : “Bà ngoại, bà ở chỗ nào vậy? Trong nhà bà có bánh chocolate không? Bà mời cháu sang nhà làm khách, sau đó dùng bánh chocolate chiêu đãi cháu đi.”
“Được, được, được, chỉ cần Kính Huyên của bà thích, mặc kệ cháu muốn gì, bà ngoại đều chuẩn bị cho.” La Tố Dung liên tục đáp ứng, sau đó bà còn muốn nói tiếp, lại nhìn thấy vú Dương đang đỡ Hoa Thương Hải đi về phía này, vì thế bà lập tức nói với Kính Huyên: “Kính Huyên, cháu ngoan, nói vài câu với cụ ông được không?”
“Cụ ông? Đó là vật gì?” Kính Huyên ở bên này có chút không hiểu hỏi lại.
Hoa Ngữ Nông nghe vậy, lập tức bịt chặt cái miệng nhỏ của Kính Huyên, sau đó ghé vào lỗ tai thằng bé nhỏ giọng dặn dò: “Bảo bối, cụ ông chính là ông nội của mẹ, con ngoan, mau nói vài lời ngọt ngào, chúc cụ khỏe mạnh, trong nhà cụ có rất nhiều chocolate đấy, nếu con làm cụ thích mình, sau này sẽ có bánh chocolate ăn cả đời không hết.”
“Uhm…Thật thế sao?” Kính Huyên nghe thế, hai mắt liền tỏa sáng, lập tức gạt tay Hoa Ngữ Nông ra, lớn tiếng hô lên với đầu bên kia điện thoại: “Cụ ông, cụ ông đẹp trai nhất vũ trụ, cụ có khỏe không, cháu là Kính Huyên, rất vui được biết cụ, sau này xin chỉ giáo thêm.”
Bên này La Tố Dung đưa điện thoại tới trước mặt Hoa Thương Hải, muốn ông nghe giọng của Kính Huyên một chút, tuy rằng vẻ mặt Hoa Thương Hải rất mất hứng, nhưng cũng không đẩy ra. Khi ông nghe thấy Kính Huyên nói đến câu “rất vui được biết cụ, sau này xin chỉ giáo thêm”, gương mặt cau có bỗng thả lỏng đi vài phần, lông mi cũng cong cong, tỏ vẻ mình khá hài lòng với thằng chắt nhỏ này.
Sau khi Kính Huyên nói xong, không nghe thấy đầu kia điện thoại có tiếng truyền đến, liền kỳ quái nhìn Hoa Ngữ Nông: “Lạ thật, sao cụ không trả lời con? Hay là cụ bị tiếng nói duyên dáng của con làm cho dính chặt rồi?”
“Là mê hoặc, không phải dính chặt.” Hoa Ngữ Nông thấy thằng bé lại dùng từ linh tinh, không nhịn được lên tiếng cải chính. Nhưng rất nhanh sau đó cô liền cảm thấy lời này có chút kỳ quặc, vì thế nói tiếp: “Cái gì mà mê hoặc? Có thể là vì cụ không nghe thấy tiếng của con, con nói thêm vài câu nữa đi…”
Kính Huyên nghe vậy, lắc đầu cảm thán: “Thật là hết cách với mẹ, được rồi, vậy con đành cố nói thêm vài câu nữa vậy.”
Nói xong, cậu bé lại hắng giọng, hô lên với đầu kia điện thoại: “Cụ ông ở bên kia nghe cho kỹ nè, con là Kính Huyên chắt của cụ, năm nay con sáu tuổi, là

Trang: [<] 1, 29, 30, [31] ,32,33 ,39 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT