|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
một đứa trẻ cực kỳ xinh đẹp, nếu cụ chịu dùng một vạn thanh chocolate trao đổi, con có thể đưa cho cụ rất nhiều số điện thoại của các chị xinh đẹp đấy nhé…”
Cậu nhóc còn chưa nói xong, Hoa Ngữ Nông đã bạo lực thưởng cho mấy cái cốc đầu, lên giọng giáo huấn: “Con đang nói linh tinh cái gì vậy hả?”
“Oa oa oa…Đáng ghét, mẹ xấu xa, chỉ biết bắt nạt rẻ con, con không thèm nghe điện thoại nữa, oa oa oa…” Nói xong, Kính Huyên dúi điện thoại vào tay Hoa Ngữ Nông, chạy về phía Ninh Quân Hạo: “Ba xoa xoa…Kính Huyên đau quá…”
Đầu kia điện thoại, La Tố Dung nghe thấy Kính Huyên gọi ba, lập tức hỏi Hoa Ngữ Nông: “Tiểu Ngữ, vừa nãy có phải Kính Huyên đang gọi ba không? Đây là chuyện gì? Ba của nó là ai thế?”
Hoa Ngữ Nông nghe vậy, lập tức giải thích nói: “A, cha của thằng bé là Ninh Quân Hạo, bây giờ anh ấy đang ở đây. Mẹ, mẹ nói với ông nội, nếu như ông muốn gặp thằng bé, con có thể mang nó về nhà để gặp ông.”
“Được rồi, mẹ biết nên nói thế nào, để chờ ba con trở về, mẹ sẽ gọi điện thoại tiếp cho con.” La Tố Dung vừa nói chuyện, vừa không quên lén quan sát nét mặt của Hoa Thương Hải, phát hiện vẻ giận dữ trên mặt ông đã sớm biến mất, xem ra sức hút của thằng bé này thật đúng là không nhỏ.
CHƯƠNG 69: KHÁCH KHÔNG MỜI MÀ ĐẾN
Cúp điện thoại, cô quay đầu nhìn về phía Kính Huyên đang núp ở trong lòng Ninh Quân Hạo, phát hiện thằng bé đang cảnh giác nhìn mình.
“Mẹ đi xuống lầu nhìn xem bữa tối đã chuẩn bị xong chưa.” Hoa Ngữ Nông thở dài, xoay người rời khỏi phòng.
Kính Huyên quay cái đầu nhỏ, nhìn về phía Ninh Quân Hạo nói: “Ba, ba có thể tặng con ảnh chụp có chữ kí của nữ diễn viên Tuệ Na trong ‘siêu nhân ánh sáng’ được không? Con muốn…cái đó lắm.”
“Chuyện này…” Ninh Quân Hạo nghe vậy liền do dự. Anh lớn bằng từng này nhưng chưa từng đi theo đuôi minh tinh nào hết, nếu để người ta biết được anh đi tìm nữ minh tinh nhờ kí tên, khó tránh khỏi bị đám phóng viên viết linh tinh một trận.
“Trên TV nói, ba là người vĩ đại nhất trên thế giới này, không gì không làm được, có thể giúp trẻ nhỏ đạt được mọi điều ước đấy…” Kính Huyên liều mạng nịnh nọt, tâng bốc anh.
“Được rồi, ba sẽ nhờ người chuẩn bị cho con.” Ninh Quân Hạo hết cách với thằng bé, đành phải đáp ứng.
“Tốt quá tốt quá, nếu như có thể tiện tay mang cả số điện thoại qua thì không còn gì tốt hơn.” Kính Huyên vui vẻ khoa tay múa chân nói.
“Cái thằng nhóc này, thật đúng là tham lam…” Ninh Quân Hạo bật cười, vỗ nhẹ mông cậu bé, sau đó ôm con đi xuống dưới lầu.
Một nhà ba người dùng cơm dưới lầu xong đã là sáu giờ rưỡi, Kính Huyên lo không đến kịp giờ mở màn, vội vàng gào thét ầm ĩ nói muốn đi. Hoa Ngữ Nông lại cảm giác thân thể không thoải mái, cho nên muốn ở nhà nghỉ ngơi.
Ninh Quân Hạo cũng không định miễn cưỡng bắt cô đi cùng, thấy cô không muốn ra khỏi nhà liền tự mình mang Kính Huyên đi chơi.
Hoa Ngữ Nông ngồi ở phòng khách dưới lầu vài phút, sau đó cô lên gác, muốn tắm rửa sạch sẽ rồi đi ngủ sớm.
Chờ cô tắm rửa, thay quần áo xong xuôi chuẩn bị nằm xuống thì người hầu lại đến gõ cửa phòng.
“Có chuyện gì vậy?” Hoa Ngữ Nông có chút mệt mỏi cất tiếng.
“Phu nhân, có cô Trần tới nhà, nói là bạn cũ muốn tới thăm cô.” Người hầu đứng ở cửa thông báo.
“Cô Trần? Chẳng lẽ là Trần Nhược Hồng?” Hoa Ngữ Nông nghĩ vậy, lập tức ngồi dậy, cài lại áo ngủ, sau đó đi xuống lầu.
Khi cô xuống đến nơi liền nhìn thấy người đang ngồi trên ghế salon trong phòng khách chờ mình chính là Trần Nhược Hồng.
Trần Nhược Hồng nhìn thấy Hoa Ngữ Nông từ trên lầu đi xuống, lập tức đứng dậy khỏi chỗ ngồi.
“Xin chào, cô Trần…” Hoa Ngữ Nông đi đến bên người cô ta, gật đầu chào hỏi.
“Ngữ Nông, ngại quá, đã quấy rầy cô nghỉ ngơi rồi.” Trần Nhược Hồng tỏ vẻ xin lỗi trên mặt, ái ngại nói. Thật ra sở dĩ cô ta xuất hiện ở trong này, hoàn toàn là bởi vì hôm nay nghe bác Trương nói Ninh Quân Hạo không về nhà cùng cha mình mở tiệc mời khách từ phương xa, cô ta đoán Ninh Quân Hạo nhất định tìm đến chỗ Hoa Ngữ Nông, cho nên mới tìm đến chỗ này muốn phá hủy cơ hội ở chung của hai người. Nhưng lúc cô ta đến đây lại không nhìn thấy Ninh Quân Hạo nên không tránh khỏi có chút ngoài ý muốn.
“Không quấy rầy đâu, tôi cũng chưa đi ngủ mà. Cô đến tìm tôi có chuyện gì không?” Hoa Ngữ Nông lắc đầu, thái độ ôn hòa nói. Đối với Trần Nhược Hồng, trong nội tâm cô vẫn luôn mang theo vài phần áy náy.
“Tôi…tôi đến là muốn giải thích với cô, chuyện lần trước ở công ty nhìn thấy cô, thái độ của tôi không thật sự tốt, hy vọng cô có thể tha thứ…” Trên mặt Trần Nhược Hồng lóe ra chút tươi cười miễn cưỡng, có thể cảm giác được câu giải thích này của của cô ta nghĩ một đằng nói một nẻo đến cỡ nào.
Hoa Ngữ Nông cũng không ngờ cô ta sẽ đến giải thích với mình, vì vậy nhanh chóng nói: “Cô đừng nói như vậy, thật ra nói đến cùng, vấn đề vẫn ở trên người tôi. Tôi mong cô có thể tha thứ cho lần xuất hiện đột ngột này, thật sự là tôi …không còn cách khác…”
“Không còn cách nào? Vì sao cô lại nói như vậy? Lần này cô trở về, là vì có chuyện gì sao?” Trần Nhược Hồng nắm bắt được ít đầu mối từ lời của Hoa Ngữ Nông, lập tức cao giọng truy vấn.
“Cô Trần, thật xin lỗi, tôi biết cô rất yêu Quân Hạo, nhưng xin lỗi, vì con, tôi không thể nào lùi bước được nữa, xin cô hãy tha thứ cho tôi…”
“Cái…cái gì? Con…cô…có con của Quân Hạo? Điều này sao có thể? Hai người như thế nào mà…” Trần Nhược Hồng hiển nhiên không ngờ rằng lần này Hoa Ngữ Nông trở về lại mang theo tin tức quan trọng như thế, vẻ mặt của cô ta trở nên rất khó tin.
“Đúng vậy, thật ra năm đó lúc tôi rời đi cũng đã có mang rồi, mấy năm nay tôi ở nước ngoài cùng đứa bé, vốn định một mình nuôi lớn con, thế nhưng…con trai tôi mắc bệnh, là bệnh máu trắng, tôi phải tiếp tục mang bầu mới có thể cứu nó, cho nên…”
“Cho nên đây chính là lý do cô trở về lần này?” Trần Nhược Hồng cắt đứt lời của cô, lạnh lùng hỏi.
“Phải, là một người mẹ, tôi muốn ích kỷ một lần, tôi muốn cho bọn trẻ một gia đình đầy đủ. Tôi biết chuyện này mình có lỗi với cô, cho nên cũng đành mặc cô hận tôi, trách tôi ra sao, tôi đều nhận hết, nếu có thể, tôi nguyện ý làm bất cứ chuyện gì để có thể đổi lấy sự tha thứ của cô.” Hoa Ngữ Nông nói xong những lời từ đáy lòng mình, vẻ mặt thật sự chân thành.
Thế nhưng Trần Nhược Hồng lại cười lạnh, biểu cảm phẫn nộ nhìn Hoa Ngữ Nông nói : “Cô cho là dùng con làm lợi thế liền có thể trở lại bên người Quân Hạo hay sao? Tôi cho cô biết, bác Ninh đã sớm coi tôi là người tốt nhất cho vị trí con dâu của mình, vài ngày nữa đến bữa tiệc sinh nhật của Quân Hạo, tôi sẽ dùng thân phận bạn gái của anh ấy để xuất hiện, đến lúc đó, mọi người đều sẽ biết đến địa vị của tôi ở trong nhà họ Ninh, cô nghĩ là cô còn có cơ hội hay không?”
Hoa Ngữ Nông nghe vậy, sắc mặt liền trở nên tái nhợt, lời nói của Trần Nhược Hồng giống như mũi dao găm vào trái tim cô.
Đúng vậy, sao cô có thể quên được chứ? Bảy năm qua, tuy Trần Nhược Hồng không hề gả cho Ninh Quân Hạo, nhưng nếu bọn họ vẫn không ngừng nỗ lực thì bây giờ cũng chính là lúc thu hoạch. Như thế nào cô có thể khờ dại nghĩ rằng, mình có thể xen vào giữa bọn họ đây?
Có điều, nếu là như thế, sao đêm qua Ninh Quân Hạo vẫn nói cô có thể nghĩ đến chuyện phục hôn cùng anh? Anh đang cố ý đùa giỡn, trêu chọc cô ư? Vì sao anh phải làm như vậy? Vì sao mỗi lần họ đối mặt với nhau, vẻ mặt của anh luôn tràn ngập phẫn nộ? Rốt cuộc anh tức giận vì điều gì cơ chứ?
Trần Nhược Hồng thấy Hoa Ngữ Nông không nói lời nào một lúc lâu, biết những lời mình nói đã có tác dụng, vì thế cô ta liền cao ngạo ngẩng đầu nhìn Hoa Ngữ Nông nói: “Nếu cô biết thức thời thì hãy mau chóng biến đi, bằng không chờ lúc sinh con xong, bị Quân Hạo vứt bỏ thì không khác gì bị chồng ruồng rẫy hết, sẽ bị người người nhạo báng.”
Đọc truyện: Chồng Cũ, Anh Nợ Em Một Đứa Con – Chương 70-72
CHƯƠNG 70: ANH MUỐN ĐƯA CÔ ĐI DỰ TIỆC
Đối với những lời cảnh cáo và nhục nhã của Trần Nhược Hồng, Hoa Ngữ Nông không thể phản bác. Nhưng dù thế, lòng của cô vẫn chưa từng dao động. Bởi vì cô biết, bây giờ mọi việc cô làm đều vì con, cho nên mặc kệ người khác nhìn mình thế nào, hận mình ra sao, cô đều phải kiên trì đến cùng.
“Được rồi, những gì muốn nói tôi đều đã nói hết, hy vọng chính cô tự biết thu xếp ổn thỏa cho mình, dù sao, tôi cũng tuyệt đối không cho phép bất cứ người phụ nữ nào mơ tưởng Quân Hạo hết, đời này anh ấy chỉ có thể thuộc về tôi, chỉ có thể làm chồng của tôi mà thôi!” Cuối cùng, Trần Nhược Hồng lớn tiếng tuyên bố quyền sở hữu của mình với Ninh Quân Hạo, sau đó giận dữ rời đi.
Hoa Ngữ Nông nhìn theo bóng lưng rời đi của cô ta, hai tay nắm thật chặt thành quyền, răng nanh dùng sức cắn mạnh vào môi dưới.
Cô thật không ngờ khi một người phụ nữ quyết tâm muốn bảo vệ tình yêu của mình, vẻ mặt có thể trở nên dữ tợn đến thế, nhớ lại dáng vẻ tạm nhân nhượng vì lợi ích toàn cục bảy năm trước của Trần Nhược Hồng, người trước mặt giống như đã hoàn toàn thay đổi.
Rốt cuộc cô ta thay đổi là bởi vì bảy năm ròng chờ đợi, hay đó vốn chính là bản tính tự nhiên,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




