watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 19:00 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7639 Lượt

còn trở ngại nào nếu anh lặp lại cái kết mà 2 năm trước anh đã dựng lên…Anh muốn…Phương Vy là của anh.
Chương 29: Bày tỏ trái tim. Phương Vy chuẩn bị ra sân bay, cô muốn đi du lịch ở Thái Lan vài tuần để thư giãn. Lúc này, chuyện tình cảm thật sự khiến cô thấy khó chịu lắm.
Hoàn tất xong thủ tục, Phương Vy bước về phía cửa, chuẩn bị phần kiểm tra hành lí thì…
– Pé Pi.
Phương Vy quay lại, cô bất ngờ khi thấy Hải Anh đang chạy lại phía mình.
– Hửm?
– Theo anh, nhanh lên.
Chưa vội vã, Phương Vy rút tay lại.
– Nhưng mà chuyện gì?
– Đừng hỏi.
Nói xong, cô bị Hải Anh kéo đi thật nhanh ra khỏi cửa kính, đến bên chiếc xe hơi màu bạc mới coóng.
Anh đẩy cô lên xe, đóng cửa lại, cất hành lý ra sau và ngồi vào tay lái.
– Anh đưa em về nhà. Chúng ta sẽ nói chuyện.
Mặt Hải Anh lạnh ngắt. Phương Vy thấy hơi lo lo, liệu có gì xảy ra không nhỉ?
….
Chung cư Paradise – tầng 19.
Phương Vy mở cửa, cô hỏi nhanh.
– Tại sao phải về nhà em? Có chuyện gì à?
Hải Anh đóng sầm cửa lại, anh hét lên.
– Em và Quốc Tuấn kết hôn sao?
Phương Vy ngớ mặt, cô ngờ nghệch:
– Anh nói gì?
– Em còn hỏi sao? Tin đồn đó đã lan đến công ty anh rồi đấy.
Phương Vy bật cười, cô ngã lăn ra sofa cùng sự thích thú.
– Có vậy thôi mà chạy ra tận sân bay, rồi đón em về đây. Haha…
Hải Anh nhận ra sự “ngớ ngẩn” của mình trong hành động. Anh lấp liếm bằng lời buộc tội.
– Em đã làm mọi chuyện xáo tung lên.
Phương Vy ngồi dậy, cô hỉnh mũi.
– Chuyện gì? Nếu em lấy anh ta…thì cũng chẳng ai chết hay sống thêm vài trăm năm đâu.
Hải Anh nóng mặt, anh kéo cô đứng dậy, hét to.
– Em thật sự không hiểu ý anh…hay muốn trêu ngươi anh hả?… Anh yêu em! Em hiểu không?
Phương Vy thấy đau, cô vùng vẫy yếu ớt.
– Anh buông tôi ra. Tôi chẳng hiểu cái cóc khô gì mà anh đang nói hết.
– Em nghĩ anh quan tâm đến em cách đây 2 năm là chuyện qua đường sao? Em cho rằng anh bảo vệ em, cố gắng bên cạnh em những lúc em gặp rắc rối là anh nghĩa hiệp à? Vớ vẩn!
Dù biết không phải thế, nhưng Phương Vy vẫn gật đầu.
– Thế thì sao? Chẳng phải ngày trước anh cũng nói…anh thích làm như vậy. Và tôi đã dán cho anh 1 cái “mác” người hùng, anh còn muốn gì nữa? Superman của nhân loại sao?
Hải Anh im lặng tức giận, anh xoay người đi nhanh ra cửa. Khóa ngoài rồi đóng lại, đồng thời cầm chìa khóa ra phía cửa sổ cuối hành lang.
Phương Vy nhận ra điều gì, cô chạy theo cản lại.
– Nè, anh làm cái trò gì vậy? Hải Anh!
Muộn rồi! Anh đã kịp quăng cái chìa khóa ra ngoài…thế là đời cô sắp tàn.
– Chết tiệt. Anh muốn tôi giết anh không? Vé máy bay còn ở kia, và chuyến bay của tôi chỉ còn 10’ nữa sẽ cất cánh. Anh giỡn mặt với tôi đấy à? Anh muốn cái gì, nói đi.
Hải Anh nhún vai.
– Cứ ở chung với nhau vài ngày, em sẽ hiểu anh muốn điều gì.
Nghe như sét đánh ngang tai vậy.
– Cái gì? Ở chung à? Anh bệnh không? Anh còn đi làm…tôi cũng thế. Giỡn sao?
Hải Anh bông lơn.

– Pé Pi nghĩ anh là con nít à? Anh biết em đã xin nghỉ phép 2 tháng không lương mà! Đừng biện hộ nữa.
Phương Vy chưa chịu thua.
– Còn anh, anh thì sao?
Hải Anh nhướng mắt vô tâm.
– Công ty không tệ đến mức phá sản nếu vắng giám đốc vài ngày, mà cả tuần cũng được đấy nhỉ?
Phương Vy trợn mắt.
– Anh…!
Cô không thèm đôi co với Hải Anh nữa mà nhìn về phía cái điện thoại treo trên tường. Muốn nhốt nhỏ này hả? Đâu có dễ vậy.
Như nghe được dòng suy nghĩ đó, Hải Anh liền chạy đến trước cô, kịp thời kéo mạnh sợi dây nối nguồn và bỏ túi.
– Trả đây? – Phương Vy chậm chân, hét lên.
– Nè. Em bướng quá đấy. Ở đây có đủ mọi thứ, không thiếu gì đâu.
Vừa nói, anh vừa nhìn xung quanh như muốn kiểm tra thật chắc chắn.
Phương Vy rít lên:
– Cái tôi cần là sự tự do…đưa sợi dây đây?
Hải Anh nham nhở:
– Hay em hôn anh 1 cái đi, anh sẽ trả…
– Anh…
Phương Vy không thèm đôi co nữa. Cô đá mạnh cái vali gần đó cho bõ tức rồi nằm lên giường, kéo chăn qua đầu.
Hải Anh cũng hết hứng tranh cãi. Anh ngồi xuống sofa, đốt thuốc…

Tiếng “bíp bíp” nho nhỏ phát ra từ Phương Vy, Hải Anh bật dậy, lật tung chăn và cướp cái điện thoại trên tay cô.
– Em cũng lém quá nhỉ? Không từ bỏ bất kì cơ hội nào hết.
Bị phát hiện ra kế hoạch, Phương Vy hoảng hơn là tức. Vì ngoài cái điện thoại di động là niềm hy vọng cuối cùng…cô chẳng còn cách nào hết.
– Anh sẽ tháo pin và quăng ra cửa sổ.
Nói là làm, Hải Anh hành động thật chuyên nghiệp trước khuôn mặt xanh như tàu lá chuối của Phương Vy. Thế là…xong!
Phương Vy chợt lạnh buốt sống lưng. Trời ơi! Chuyện gì đang xảy ra ở đây vậy? Cô đã bị nhốt trong chính căn hộ của mình sao? Hải Anh dám làm điều này với cô?
Cô giương đôi mắt nhìn anh, thầm thì trong uất ức.
– Anh đã ném chìa khóa, tháo pin, lấy dây điện thoại. Anh làm như thế để làm gì? Anh đã có âm mưu từ trước, phải không?
Hải Anh gật đầu:
– Ừ, anh xin lỗi. Anh không biết tại sao em lại né tránh anh, không chịu gặp anh, và đột nhiên đi du lịch cùng với tin đồn kết hôn với Quốc Tuấn. Anh không muốn nhìn sự việc xảy ra vô lí và dễ dàng như vậy.
– Anh định làm gì? – Phương Vy nghiến răng hỏi.
Dựa lưng vào tường, đối diện cô, anh lắc đầu mệt mỏi.
– Anh cũng không biết. Anh muốn chờ lời giải thích và sự thông cảm của em. Giờ thì anh không có tâm trí nghĩ đến chuyện khác.
Phương Vy nhăn mặt nhìn Hải Anh. Cô không tin những lời nói ủy mị như thế lại thốt ra từ miệng một con người xưa nay cao ngạo và coi trọng sự nghiệp như anh. Anh có phải đang đóng kịch một cách vụng về trước mặt cô không? Nhưng Anh đóng kịch như thế để làm gì cơ chứ? Anh còn Đoan Thụy…anh cần cô để làm gì? Cô hoang mang quá với những nhận định thật giả trong đầu.
Phương Vy quan sát điếu thuốc biếng nhác vừa cháy đỏ trên môi anh rồi lúng túng thở dài. Cô không biết mình phải làm gì với anh. Cơn giận vừa đến với cô lúc nãy như bay biến đi theo hình ảnh anh bây giờ.
Hải Anh khẽ tiến đến, anh vuốt gò má cô, dịu giọng:
– Đừng lo nghĩ gì cả, pé Pi. Đừng sợ anh…
Cô ngước nhìn anh. Không. Trước gương mặt trầm tĩnh nhưng tự chủ của anh, trước cái tình yêu mãnh liệt, cô không sợ điều gì cả, có chăng là sợ những giông bão mà thôi.
….
Chương 29: Bày tỏ trái tim (tt) Phương Vy bước ra khỏi bathroom, Hải Anh vẫn còn đứng dựa lưng vào tường cạnh đấy. Anh nhìn sang bộ đồ ngủ gợi cảm làm cô lúng túng.
– Tôi…
Thấy anh nhăn mặt, Phương Vy chợt đổi chất giọng của mình.
– Anh có vào không?… Em phải tắm thì mới ngủ được.
Hải Anh cười, nét hài lòng khi thấy cô ngoan ngoãn và ngọt ngào như vậy.
Phương Vy ngồi trên giường, dùng khăn lau khô tóc mình, lòng thắc mắc chuyện Hải Anh và cô dùng chung

một phòng thế này có tiện không? Rồi còn những rắc rối nào nữa sẽ xảy ra?Làm sao cô và anh ra ngoài khi chìa khóa không thể nhặt lên được?
Tiếng nước chảy róc rách sau lớp kính bathroom, Phương Vy tin là Hải Anh đang ở trong đó. Căn hộ này quá nhỏ, 1 gian dùng chung cho nhà

Trang: [<] 1, 19, 20, [21] ,22,23 ,41 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT