watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:43 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10371 Lượt

siêu thị điện máy, đồng thời thu thập rất nhiều ý kiến của nhân viên kinh doanh và đề xuất một số sáng kiến và phương án có hiệu quả, ví dụ đánh giá mức độ chuyên cần của nhân viên kinh doanh, quản lí, chế độ nghỉ ngơi, sát hạch thành tích…

Đặc biệt ở phương án sát hạch thành tích, Trương Hoa đã đưa ra rất nhiều ý kiến có giá trị, giành được sự thừa nhận và tán đồng của các nhân viên kinh doanh, kích thích cạnh tranh và nhiệt tình của nhân viên trong công việc…

Trương Hoa nói: “Cậu tưởng quản lý công ty dễ thế sao? Nói thực lòng, những phương án đó của tôi đều do Phùng Lâm Hàn chỉnh lí và bổ sung đấy!”

Cổ Vân Vân ngạc nhiên: “Thế tại sao anh ta lại nói do một tay cậu làm hết?”

Trương Hoa cười hi hi: “Còn không phải vì cậu muốn nhanh chóng đẩy tôi lên hàng đầu sao? Chỉ có điều, ý kiến của các nhân viên thì quả thật là do tôi thu thập cho anh ta, bởi vì hiện nay các nhân viên quèn đều không biết tôi là ai, nhiều khi cũng hay phàn nàn này nọ với tôi như một nhân viên bình thường, đừng coi thường những kêu ca, phàn nàn này. Từ đó có thể nhìn ra rất nhiều vấn đề đấy! Đáng tiếc là rất nhiều lãnh đạo lại không thể nhìn thấy sự ca thán của nhân viên quèn!”

Trương Hoa bỏ ra rất nhiều thời gian và công sức để tìm hiểu, phân tích sự cạnh tranh giữa hai công ty điện tử Triết Đông và Kinh Thao. Gần như ở đâu có sản phẩm của Triết Đông thì ở đó có sản phẩm cùng loại của Kinh Thao. Ở trên bảng quảng cáo trong các khu thương mại, tại các quầy hàng… ở nơi nào, sản phẩm của Triết Đông và Kinh Thao cũng được bày ở vị trí bắt mắt nhất.

Theo như hiểu biết của anh, cả hai công ty đều có cách quản lí, đào tạo nhân viên cùng với mô hình kinh doanh na ná như nhau. Mỗi khi đến dịp lễ tết… là hai công ty lại thi nhau triển khai các kế hoạch cạnh tranh khốc liệt, kể từ việc tung ra hàng loạt sản phẩm đã dạng.

Kì nghỉ hè sắp hết, chuẩn bị đến ngày quốc khánh, mà đây lại chính là sự mở đầu cho gian đoạn cạnh tranh khốc liệt của hai công ty trong năm.

Một tháng của Trương Hoa đã hết. Bởi vì nhiều lần đề xuất những “phương án có hiệu quả” cho công ty, Phùng Lâm Hàn đã đường đường, chính chính đưa Trương Hoa về bên cạnh mình, trở thành “Trợ lí” tổng giám đốc.

Đương nhiên Trương Hoa không hề coi mình chỉ là một trợ lí trên danh nghĩa, anh muốn dựa vào khả năng của mình, để giáng một đòn công kích mạnh vào công ty điện tử Kinh Thao trong mùa tiêu thụ này.

CHƯƠNG 10

1.

Học sinh đã bắt đầu khai giảng, chỉ còn có một tháng nữa là đến quốc khánh1. Dạo này, cứ cuối tuần là Trương Hoa lại đến các siêu thị điện máy, các cửa hàng đồ điện lớn. Anh muốn thông qua những dịp cuối tuần, khi mà lưu lượng người đến đây tương đối đông để quan sát những biến đổi nho nhỏ giữa lưu lượng người và nguyên nhân tiêu thụ có thể xảy ra, ví dụ như: thời gian có lưu lượng người đến đông nhất, họ thường vào từ cửa nào, họ thường vào từ cửa nào, thói quen sau khi vào thường rẽ vào các gian hàng nào? Nguyên nhân khuyến mãi chủ yếu của các thương hiệu lớn là gì…

1. Quốc khánh Trung Quốc: Ngày 01/10

Cuối tuần, Trương Hoa đang vừa từ một siêu thị điện máy sang một khu thương mại tổng hợp thì bắt gặp Trần Dĩnh bước vào đại sảnh. Lúc này Trần Dĩnh đang vừa đi vừa nói cười với một cô gái ở trên cầu thang cuốn trên tầng hai.

Trương Hoa chưa từng gặp Lưu Huệ Anh, nhưng anh đoán được đây chính là người bạn học cấp ba của Trần Dĩnh. Khoảnh khắc nhìn thấy Trần Dĩnh, trong đầu Trương Hoa nghĩ đến rất nhiều vấn đề, tại sao cô ấy lại xuất hiện ở đây? Có phải quay lại đây để đi làm tiếp hay không? Hay chỉ đơn thuần quay lại để gặp bạn học? Bố mẹ anh và Nhã Vận có biết cô đã quay lại không? Nếu như họ biết tại sao không nói gì với anh?

Nghĩ mãi, nghĩ mãi, anh vô thức đi theo hai người. Trần Dĩnh và bạn cô đi qua tầng nào cũng dừng lại một lát>

Cuối cùng hai người họ đi qua tầng năm, nơi bán quần áo, đồ dùng trẻ con, và ở trong đó mấy tiếng đồng hồ.

2.

Suốt cả buổi chiều, Trương Hoa không đi đến tầng bán sản phẩm của mình, anh chỉ chú ý đến thời gian. Khoảng hai giờ chiều, Trần Dĩnh và bạn học đi lên tầng năm chỗ bán đồ dùng trẻ em, đến khoảng bốn rưỡi thì rời khỏi đó, chỉ có điều chẳng mua cái gì cả.

Sau khi ra ngoài, khoảng năm giờ thì hai người vào một hàng ăn, khoảng hơn một tiếng sau thì đi ra, đi bộ đến bến xe buýt. Nhưng cả hai không ngồi cùng một chuyến xe, Trần Dĩnh đi lên chuyến xe đi theo hướng về nhà bố mẹ anh.

Trương Hoa thầm nghĩ, chẳng nhẽ Trần Dĩnh quay lại đi làm tiếp và còn ở trong nhà anh? Rồi Trương Hoa lại nghĩ, thế tại sao bố mẹ không nói cho anh biết? Chẳng nhẽ sợ anh đuổi Trần Dĩnh đi? Lúc này Trương Hoa mới phát hiện kể từ lúc gây ra mâu thuẫn với bố mẹ đến giờ, đã lâu lắm rồi anh chưa về nhà, cũng không liên lạc với bố mẹ.

Tự nhiên trong lòng Trương Hoa lại thấy vui vui mà chẳng hiểu vì sao. Thực ra, tối nào anh cũng nghĩ không biết Trần Dĩnh dạo này thế nào? Mặc dù hoài nghi đứa bé trong bụng cô không phải là của mình, nhưng cũng có thể nó chính là con anh. Hôm ấy, trong lúc quá giận dữ và kích động, anh đã đuổi Trần Dĩnh về nhà cô, sau đó trong lòng anh luôn thấy nhức nhối.

Lúc này anh nghĩ, một khi Trần Dĩnh đã quay lại đây làm việc, lại ở trong nhà bố mẹ anh, điều đó chứng tỏ sau khi li hôn, Trần Dĩnh không hề liên lạc với Lục Đào, đứa bé ấy chắc chắn là con của anh. Nghĩ như vậy, anh lại thấy có thể tha thứ cho việc bố mẹ và Trần Dĩnh không nói với anh về chuyện này.

3.

Đang nhìn theo Trần Dĩnh và bạn cô rời đi thì Cổ Vân Vân gọi điện đến, bảo anh qua ăn cơm. Trương Hoa bảo Cổ Vân Vân mình đang có chuyện, tối nay không đi cùng cô được.

Đối với Cổ Vân Vân, Trương Hoa có một thứ tình cảm khó mà diễn tả được. Khi anh biết Cổ Vân Vân với mình là lần đầu tiên, anh cảm thấy áy náy, đồng thời cũng thay đổi cách nhìn nhậnCổ Vân Vân, ít nhất anh cảm thấy Cổ Vân Vân không phải loại con gái dễ dãi, tùy tiện.

Nhưng lần ấy anh quan hệ với Cổ Vân Vân trong tình trạng say khướt, chẳng có chút kí ức rõ ràng nào. Chính bởi điểm này, tình cảm của anh với Cổ Vân Vân càng khó có sự tiến triển.

Gần đây Cổ Vân Vân thường xuyên bảo anh đến nhà cô ăn cơm nhưng Trương Hoa đều từ chối. Anh biết nếu như đi đồng nghĩa với điều gì. Còn nữa, Cổ Vân Vân nhiều khi đưa anh về nhà còn bám theo anh lên nhà, ở lại rất khuya. Trương Hoa hiểu rõ những gì Cổ Vân Vân đang nghĩ, nhưng cuối cùng đều nghĩ cách để bảo cô về.

Sau khi từ chối Cổ Vân Vân, anh không vào khu thương mại nữa mà về thẳng nhà. Buổi tối, anh tự làm vài món và mua hai chai bia. Dạo này nếu không ra ngoài ăn đồ ăn nhanh một mình thì cũng đi ăn với Cổ Vân Vân, lâu lắm rồi không động tay nấu nướng.

Bật ti vi lên, vừa uống bia vừa xem ti vi, Trương Hoa bỗng cảm thấy dường như mình đang trở lại gian đoạn trước khi li hôn. Trần Dĩnh thích vừa ăn vừa xem ti vi, còn anh thì ngồi bên cạnh uống bia, ngắm cô chăm chú dõi mắt vào màn hình ti vi. Có lần Trần Dĩnh bê bát cơm, ngồi bất động rất lâu, nhìn kĩ anh mới thấy hóa ra cô đang khóc vì một bộ phim buồn trên ti vi, Vì chuyện này mà Trương Hoa đã cười cô rất nhiều lần.

4.

Trương Hoa ăn xong, dọn dẹp bếp núc, ngồi xuống ghế xem ti vi. Mắt mặc dù chăm chú nhìn lên màn hình nhưng đầu óc lại nghĩ đi đâu đâu. Bản thân anh luôn thích một cuộc sống bình dị và đơn giản, hồi đầu sống với Trần Dĩnh, gần như tối nào anh cũng ở nhà, cũng chẳng có hoạt động vui chơi giải trí nào, hết giờ làm là về nhà nấu cơm, ăn cơm, xem ti vi, thỉnh thoảng chơi điện tử trên máy tính, còn Trần Dĩnh thì tiếp tục xem ti vi. Anh cảm thấy cuộc sống như vậy thật tốt, rất bình yên và thanh thản.

Cuối tuần, cả hai cùng dọn dẹp phòng ốc, sau đó đi siêu thị gần đấy mua đồ, thỉnh thoảng đi hiệu sách. Trần Dĩnh nói mua vài cuốn về đọc nhưng Trương Hoa phát hiện ra sách của cô ngày một nhiều nhưng cô chẳng hề động đến. Hỏi cô vì sao mua sách mà không đọc, cô bảo để đó đọc dần. Trương Hoa cười bảo trừ phi trong nhà không có ti vi, hoặc đài truyền hình không phát mấy bộ phim tình cảm, thần tượng thì có lẽ cô mới có thời gian đọc sách.

Nhưng một câu nói của mẹ đã khiến Trương Hoa chìm vào mớ suy nghĩ rối bời. Mẹ anh nói trong điện thoại: “Con ít gọi về nhà cũng được, nhưng có thời gian thì gọi điện cho cái Dĩnh đi, hỏi xem tình hình gia đình nó thế nào, dù gì đứa bé cũng là con của con!”

5.

Câu nói này của mẹ đã gây cho Trương Hoa một cú sốc lớn, đồng thời cũng khiến cho một chút ít kí ức ấm áp mà anh vừa dựng lên lúc trước lại tan tành ngay tức khắc.

Anh đang nghĩ, Trần Dĩnh quay lại mà không nói với anh hay người nhà, có khi nào cô sẽ liên lạc với Lục Đào không? Lúc này trong đầu anh lại hiện lên hình ảnh Lục Đào xoa đầu cô ở trong quán cà phê. Nếu Trần Dĩnh không liên lạc với anh và gia đình mà liên lạc với Lục Đào; vậy thì đứa bé có phải con của Lục Đào không?

Hơn nữa bộ dạng cô ấy lúc chiều đi chơi với bạn chẳng thấy có chút bi lụy nào, hơn nữa sao chia tay với bạn học sớm thế? Sao buổi tối không đi với bạn? Chẳng nhẽ tối cô ấy còn đi đâu nữa?

Những “nghi kị”, “suy đoán” mãi mãi là căn bệnh lớn nhất của loài người, là khúc rẽ trong đời người, đặc biệt là giữa vợ

Trang: [<] 1, 11, 12, [13] ,14,15 ,81 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT