|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
nên về nhà sớm một chút!”
6.
Chỉ còn mấy hôm nữa là đến tết Nguyên Đán, buổi tối trước tết Nguyên Đán, Trương Hoa lại chuẩn bị phải đi công tác để giám sát công việc ở các khu vực ngoại ô, anh quyết định sẽ về nhà một tối.
Trương Hoa nói với Cổ Vân Vân tối nay phải về nhà thăm bố mẹ, bởi vì tết Nguyên Đán chắc chắn không thể ở nhà với họ. Cổ Vân Vân hỏi có cần lấy xe của cô đi để tối về cho tiện không nhưng Trương Hoa nói không cần, Nhã Vận đang ở trường, anh có thể ngủ ở phòng của con bé.
Trương Hoa nói với Phùng Lâm Hàn sẽ về nhà bố mẹ một tối, buổi chiều xin nghỉ làm sớm, ngày mai cũng đi làm muộn một chút. Phùng Lâm Hàn nói: “Không thành vấn đề, ngày mai cứ ở nhà nghỉ ngơi một ngày đi!”
Trên xe buýt, Trương Hoa nhận được tin nhắn của Ngô Tĩnh, hỏi anh tối vẫn bận việc công ty à? Trương Hoa nhắn tin lại bảo hôm nay anh về nhà bố mẹ đẻ.
Lúc Trần Dĩnh hết giờ làm, vừa xuống cổng đã thấy Trương Hoa đứng đợi cô. Trần Dĩnh nhìn thấy anh, cảm giác hơi bất ngờ: “Sao anh lại đến đây?”
“Tết Nguyên Đán anh phải đi công tác nên hôm nay về thăm bố mẹ!”
“Anh đã nói với bố mẹ chưa?”
“Chưa”.
Trần Dĩnh cười nói: “Tạo bất ngờ cho bố mẹ phải không?” sau đó nói: “Chúng ta đi thôi, bây giờ cứ hết giờ làm em lại đi bộ một vài bến rồi mới ngồi xe, coi như tập thể dục!”
Trương Hoa nhìn Trần Dĩnh vác cái bụng to tướng, khệ nệ bước, đột nhiên hỏi: “Em có mệt không?”
Trần Dĩnh ngoảnh đầu lại nhìn anh, mỉm cười nói: “Anh nói xem?”
Trương Hoa nói: “Chúng ta đừng đi bộ nữa, bắt taxi về đi!”
Trên taxi, Trương Hoa nói: “Hay là chúng ta xuống mua chút đồ ăn đi!”
“Không cần đâu, thức ăn mẹ chuẩn bị cả rồi, chắc chắn là đủ ăn, ngoài ra cũng nhiều đồ ăn vặt lắm!”
7.
Nhìn thấy Trương Hoa và Trần Dĩnh cùng về, bố mẹ Trương Hoa rất bất ngờ, đặc biệt là mẹ Trương Hoa, bà vui lắm, vội vàng vào bếp chuẩn bị đồ ăn. Lúc ăn cơm, mẹ anh nói: “Tối nay đừng có giống như lần trước, nửa đêm còn bỏ về thành phố!”
“Lần trước là bạn học của con cãi nhau với bạn gái, đòi chia tay vì vậy con mới phải về!”
“Có chuyện gì thế?” – Mẹ Trương Hoa hỏi.
“Bọn họ chuẩn bị tết Nguyên Đán này làm đám cưới, kết quả là giờ hủy bỏ hôn lễ rồi!”
“Thanh niên bây giờ sao toàn như thế nhỉ? Hơi tí là đòi chia tay với ly hôn, thấy như thế thú vị lắm đúng không?”
Bố Trương Hoa thở dài: “Thật chẳng thể nào bì với thế hệ mình, thế hệ mình nào dám động tí đòi chia tay với ly hôn như thế?”
Mẹ Trương Hoa cũng phụ họa: “Tôi thấy chúng nó bây giờ tâm lý chưa trưởng thành, đợi đến khi già rồi mới biết hối hận!”
Trương Hoa biết bố mẹ đang ám chỉ mình, anh chỉ biết im lặng.
Trần Dĩnh nghĩ thầm, xem ra lần trước, người gọi cho Trương Hoa không phải là Cổ Vân Vân, trong lòng cô đột nhiên cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều, nên cũng chẳng nghĩ ngợi nhiều đến sự ám chỉ của bố mẹ Trương Hoa.
Trương Hoa nâng cốc lên n với bố: “Vậy con xin đại diện cho thế hệ sau không biết điều kính bố mẹ, các “chính trị gia” một ly ạ!”
Mẹ Trương Hoa bật cười, bảo con trai mồm mép lém lỉnh.
Trần Dĩnh cũng phì cười. Trương Hoa ngoảnh đầu lại nhìn cô, Trần Dĩnh lập tức im bặt, cúi đầu ăn cơm. Mẹ Trương Hoa nói: “Dĩnh à, không phải sợ nó, muốn cười thì cứ cười!”
Trần Dĩnh thấy mẹ Trương Hoa nói vậy liền không nhịn được cười.
8.
Trương Hoa nói vọng từ trong phòng Nhã Vận ra: “Sao máy tính của Nhã Vận lại đặt pass thế này?”
Trần Dĩnh ở trong phòng khách nói: “Em biết đấy!” nói rồi cô liền đi vào, Trương Hoa hỏi: “Mật mã là gì?”
“Không thể nói cho anh biết được!”
“Tại sao?”
“Em cũng không biết, Nhã Vận nói thế, hơn nữa còn bắt em nhất định phải hứa, nếu như anh muốn chơi thì để em nhập pass cho anh, nhưng không được nói cho anh biết!”
Trương Hoa nói: “Cái con nhóc này, làm trò quỷ gì thế không biết!”
“Anh đứng sang một bên đi!” – Trần Dĩnh nói: “Con bé nói rồi, không thể để anh nhìn thấy pass!”
“Thật phiền toái, sau này phải cho con bé này một trận mới được!” – Nói rồi anh liền đứng dậy đi sang một bên.
Trần Dĩnh đánh pass vào xong liền nói: “Không còn chuyện gì thì em ra ngoài đây!”
Trần Dĩnh xem ti vi một lúc rồi đi tắm và về phòng ngủ. Bố mẹ Trương Hoa cũng về phòng ngủ rồi. Trương Hoa nghĩ, đi tắm trước đã, tắm xong rồi chơi điện tử tiếp!
Trần Dĩnh đang nằm trên giường thì thấy Trương Hoa qua gõ cửa, hỏi: “Anh vào có được không?”
“Anh vào đi!”
Trương Hoa đẩy cửa bước vào, thấy Trần Dĩnh đang xem tạp chí, liền hỏi: “Em có thể ngồi dậy một lát không?”
“Có chuyện gì à?”
Trương Hoa tức tối nói: “Cái con ranh ấy, đã đặt pass thì chớ, lại còn đặt chế độ bảo vệ màn hình, anh tắm xong về phòng nó lại yêu cầu chế độ nhập mật mã, mà anh lại đang chơi dở chứ!”
Trần Dĩnh muốn cười nhưng không dám, lòng thầm nghĩ, con bé Nhã Vận này nói đúng thật. Lần ấy trước khi về trường, Nhã Vận nói với Trần Dĩnh: “Chị dâu, em nói mật mã máy tính cho chị, chị đừng nói mật mã cho anh ấy, như thế anh ấy muốn chơi nhất định phải tìm đến chị!”
CHƯƠNG 26
1.
Buổi sáng, khi Trần Dĩnh tỉnh giấc, mẹ Trương Hoa đang làm đồ ăn sáng. Trần Dĩnh vào bếp nói: “Mẹ, ngày nào mẹ cũng phải dậy sớm chuẩn bị đồ ăn sáng cho con, con ngại lắm!”
“Con nói vớ vẩn gì thế, con không có ở nhà thì mẹ với bố con cũng phải dậy sớm mà, hơn nữa có con ở đây bố mẹ cũng thấy đỡ cô đơn!”
“Bố lại đi tập thể dục rồi à mẹ?”
“Bố con đi với thằng Hoa rồi!”
Trần Dĩnh ngạc nhiên hỏi: “Anh ấy mà cũng dậy sớm thế ạ?”
“Ừ, trước đây lần nào về nhà cũng lười lắm, thế mà hôm nay lại dậy sớm thế!”
Bữa sáng dọn ra thì bố con Trương Hoa cũng về đến nhà. Ăn sáng xong, Trần Dĩnh chuẩn bị đi làm, Trương Hoa nói: “Anh đi với em nhé, anh cũng phải về>
Trên taxi, Trương Hoa hỏi: “Tết Nguyên Đán em có được nghỉ không?” Trần Dĩnh nói có được nghỉ, Trương Hoa liền hỏi tiếp: “Em có kế hoạch gì chưa?”
“Cả Nhã Vận và Huệ Anh đều được nghỉ, em đã nói với mẹ rồi, để Huệ Anh qua nhà mình ở mấy hôm, như thế ban ngày ba đứa bọn em có thể cùng đi dạo!”
Trương Hoa đột nhiên nhớ ra chuyện gì: “Sao Huệ Anh nghỉ tết lại chỉ có một mình, chẳng phải cô ấy đã có bạn trai rồi hay sao? Sao anh ta không ở bên cạnh cô ấy?”
Trần Dĩnh ngẫm nghĩ một lát rồi nói: “Anh nói thế khiến em cảm thấy hơi kì lạ, để sau này em hỏi cô ấy xem sao!”
Cả hai cùng xuống xe, Trương Hoa nói: “Em vào đi, anh phải về công ty luôn đây, ngày mai phải đi công tác rồi, sau tết mới về!”
“Anh ngồi xe buýt về thành phố à?”
“Đi một mình thì ngồi xe buýt cho tiện!”
2.
Buổi trưa, Trương Hoa nói với Cổ Vân Vân: “Trưa nay tôi mời cậu ăn cơm, chiều nay cũng có thể ngồi với cậu một lúc!”
Cổ Vân Vân ngạc nhiên hỏi: “Sao đột nhiên lại muốn ngồi với tôi thế?”
“Ngày mai tôi phải đi công tác rồi, sau tết mới về, vốn dĩ tối nay có thể ăn cơm với cậu, nhưng tối nay lại có việc, vì vậy đành phải đổi thành trưa và chiều nay”.
“Chiều nay cậu không có việc gì à?”
“Không, những thứ cần chuẩn bị đã chuẩn bị hết rồi!”
Hai người ăn xong đến quán cà phê ngồi.
Nói chuyện một lúc, Trương Hoa hỏi: “Bao nhiêu năm qua thật sự cậu không gặp gỡ với anh chàng nào sao?”
“Cậu nói thế ý gì?”< />
Trương Hoa vội vàng nói: “Ý của tôi là bố mẹ cậu không sốt ruột chuyện của cậu à? Theo lý mà nói, chắc chắn bố mẹ cậu phải để ý đến chuyện của cậu chứ?”
“Sao lại không sốt ruột? Mẹ tôi nhờ người làm mối nhiều lắm rồi, sau đó âm thầm chọn lựa, dạo này đã mấy lần nhắc với tôi rồi, bảo tôi đi gặp đối phương, nói rằng điều kiện của anh ta cũng tương đối”.
Trương Hoa cười hỏi: “Sao cậu không đi gặp? Ngộ nhỡ người ta thật sự rất tài giỏi thì có phải phí hoài không?”
Cổ Vân Vân lườm Trương Hoa: “Nếu muốn đi xem mắt thì tôi có phải chờ đến bây giờ không? Nếu muốn, tôi đã đi từ mấy năm trước rồi!”
Điện thoại của Cổ Vân Vân đột nhiên đổ chuông, là điện thoại của Kỉ Oanh, hỏi cô đang ở đâu. Cổ Vân Vân nói đang ngồi cà phê với Trương Hoa, Kỉ Oanh nói đang định đến tìm cô.
Trương Hoa hỏi: “Ai thế?”
Cổ Vân Vân lấy tay bịt ống nghe điện thoại nói là: “Kỉ Oanh, đang định đến tìm tôi!”
Trương Hoa liền nói: “Thế thì bảo cô ấy qua đây đi, ba người càng vui!”
3.
Cổ Vân Vân đặt điện thoại xuống, Trương Hoa nói: “Kỉ Oanh cũng giống cậu, khá tự do, trong giờ làm mà có thể tự ý chạy ra ngoài!”
“Đương nhiên rồi, công ty đó là của cậu Kỉ Oanh mà, nghe nói cậu Kỉ Oanh rất thương cậu ấy, vì vậy đi làm rất thoải mái. Chỉ có điều cậu ấy không giống như tôi, Kỉ Oanh còn có việc cụ thể mà làm, khi nào rảnh rỗi mới chạy ra ngoài, còn tôi thì chỉ để bày cho vui mắt thôi!”
Kỉ Oanh vừa đến đã hỏi Trương Hoa: “Dương Uy dạo này có khỏe không?”
Trương Hoa cười: “Có lẽ cậu biết rõ hơn tôi đấy! Chẳng phải ngày nào cậu cũng đến khách sạn tìm cậu ấy sao?”
“Ý tôi muốn hỏi là tâm trạng của ơ!”
“Tâm trạng thì khó nói lắm, tôi cũng không
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




