watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:43 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10428 Lượt

không nghĩ đến những chuyện này, chỉ muốn vui vẻ sinh đứa bé này ra, chuyện đau lòng đợi sinh nó ra xong sẽ nghĩ tiếp!”

Lưu Huệ Anh nhìn Trần Dĩnh, thở dài nói: “Nhiều lúc tớ cảm thấy cậu như một đứa trẻ con, chuyện gì cũng suy nghĩ rất đơn giản! Nhưng đơn giản cũng tốt, người sống đơn giản mới dễ cảm thấy vui vẻ!”

Bởi vì trước tết đến thị sát ở khu vực của Tần Hải Vận, vì vậy trong dịp tết, Trương Hoa đã chọn nơi này làm điểm đến cuối cùng. Kì nghỉ tết kết thúc, trước khi quay về thành phố, Trương Hoa vẫn hỏi giám đốc khu vực Lưu Vân Đông có muốn cùng về không. Lưu Vân Đông nó lắm không về công ty, vừa ra tết nên công việc cũng không nhiều, sẽ về cùng Trương Hoa.

Xe về đến thành phố thì trời đã tối, Trương Hoa hỏi Lưu Vân Đông ở đâu? Nếu tiện sẽ bắt taxi tiễn anh ta về. Lưu Vân Đông nói địa chỉ khiến Trương Hoa vô cùng kinh ngạc: “Hóa ra cậu ở gần chỗ tôi à?”

Trên taxi, Lưu Vân Đông một mực mời Trương Hoa ăn cơm, nói dù sao hai người cũng chưa ăn. Trương Hoa bảo không cần nhưng Lưu Vân Đông cứ nằn nì mãi, còn nói Trương Hoa đã giúp họ rất nhiều, cứ coi như là đi ăn để cám ơn. Cuối cùng Trương Hoa đành phải nhận lời.

Sau khi xuống xe, hai người vào một nhà hàng ở gần đấy. Vừa gọi món xong, Lưu Vân Đông đột nhiên nói: “Bạn gái tôi ở nhà, không biết đã ăn chưa nhỉ?”

Trương Hoa nói: “Vậy cậu thử hỏi xem, nếu chưa ăn thì bảo cô ấy đến đây cùng ăn!”. Lưu Vân Đông gọi điện xong liền đặt máy xuống, nói: “Cô ấy nói cô ấy vẫn chưa ăn, tôi bảo cô ấy qua đây có được không giám đốc Trương?”

Trương Hoa cười: “Có gì mà không được?” rồi nói thêm: “Cậu có bạn gái ở trong thành phố, thế mà vẫn còn chơi bời ở bên ngoài à?”

Lưu Vân Đông cười: “Đàn ông bây giờ toàn như vậy, chỉ có giám đốc Trương là ngoại lệ, nhiều lần như thế mà vẫn kiềm chế được!”

Trong đầu Trương Hoa lại hiện lên hình ảnh Ngô Tĩnh, lòng thầm nghĩ: “Nếu không phải nhờ cô ấy, có lẽ anh cũng thối nát từ lâu rồi!” Rồi đột nhiên Trương Hoa lại nhớ ra, hôm nay đi cùng Lưu Vân Đông cả ngày, anh quên chưa nhắn tin cho cô.

2.

Lúc Ngô Tĩnh đến, rõ ràng là cả cô và Trương

Hoa đều rất ngạc nhiên. Lưu Vân Đông không rõ tình hình, đứng dậy

kéo ghế cho Ngô Tĩnh, sau đó nói với Trương Hoa: “Giám đốc Trương, đây là bạn gái tôi, Ngô Tĩnh!” rồi quay sang Ngô Tĩnh nói: “Đây là giám đốc Trương mà anh đã kể với em rồi đấy!”

Trương Hoa chỉ ngạc nhiên trong chốc lát, lập tức đứng dậy nói: “Xin chào, mời em ngồi!” Ngô Tĩnh nghe vậy cũng định thần lại, ái ngại nhìn Lưu Vân Đông nói: “Sao anh không nói có sếp đi cùng?”

“Giám đốc Trương không phải người ngoài, vì vậy anh mới không nói trong điện thoại”.

Trương Hoa cũng nói: “Không sao đâu, chúng ta cùng ăn đi!”

Bữa cơm này khiến cho cả Trương Hoa và Ngô Tĩnh cùng ngại ngùng, hai người nói rất ít, phần lớn thời gian chủ yếu là Lưu Vân Đông nói chuyện.

Ra khỏi nhà hàng, Lưu Vân Đông đưa Ngô Tĩnh về, Trương Hoa châm một điếu thuốc, chậm rãi đi lang thang trên đường. Anh nghĩ mãi, nghĩ mãi, rồi đột nhiên cười chua xót, cô gái mà anh ngày ngày nhắn tin qua lại, thậm chí còn dẫn cô ấy về nhà ăn cơm lại chính là bạn gái của cấp dưới.

Khi anh dần xác định mối quan hệ này chính là “yêu đương” thì ai ngờ, kết quả thật trớ trêu. Điều khiến Trương Hoa nghĩ không thông là, Ngô Tĩnh rõ ràng là bạn gái của Lưu Vân Đông, tại sao vẫn cứ liên lạc với mình? Hơn nữa, ngoài mặt chẳng hề thể hiện ra rằng cô là bạn gái của người khác rồi? Chẳng nhẽ nội tâm của con gái phức tạp đến mức đáng sợ như thế sao?

Nghĩ mãi, nghĩ mãi, anh lại cảm thấy thương cho Ngô Tĩnh. Lưu Vân Đông ở bên ngoài chơi bời lăng nhăng, cô mà biết chuyện không biết sẽ thế nào? Chỉ có điều, anh lại nghĩ, nếu như Lưu Vân Đông biết bạn gái của mình có liên lạc thân thiết với một người đàn ông khác, không biết sẽ ra sao?

3.

Trương Hoa tắm xong, quyết định không nghĩ những chuyện rắc rối này nữa, anh bật máy tính lên chơi điện tử. Đúng lúc ấy Lí Dương Uy về, nhìn thấy Trương Hoa ở nhà liền nói: “Sao về mà không nói trước với tôi một tiếng?”

Trương Hoa cười: “Tôi đột ngột trở về để kiểm tra xem cậu có dẫn ai về nhà không?” Lí Dương Uy nói: “Nếu biết trước hôm nay tôi đã dẫn một cô gái về rồi!”

Đợi Lí Dương Uy tắm xong, lên giường đi ngủ, Trương Hoa mới hỏi: “Cậu định ở đây lâu dài thật đấy à?”

“Cậu nói thế là ý gì, mới ở có vài ngày mà đã định đuổi tôi đi rồi à?”

“Đừng nói là ở vài ngày, cho dù tôi có kết hôn đi nữa, cậu muốn ở lại đây cũng được. Cậu biết rõ tôi không có ý đó mà!”

“Tôi biết cậu không có ý đó, vậy nên tôi chỉ có thể nói tôi chưa nghĩ đến chuyện quay về”.

Trương Hoa dừng chơi điện tử, ngoảnh đầu lại hỏi Lí Dương Uy: “Kỉ Oanh dạo này thế nào?”

“Vẫn vậy thôi”.

Trương Hoa im lặng một lát rồi hỏi tiếp: “Giả sử có một cô gái có bạn trai rồi, nhưng vẫn thân mật với một người đàn ông khác, thế là thế nào?”

“Tôi chỉ tò mò thôi!” – Trương Hoa lấp liếm.

“Có thể chia thành mấy trường hợp, chỉ có điều tôi phân thành hai kiểu đơn giản nhất, một là bất mãn với bạn trai hiện tại, vừa hay gặp được một người tốt hơn bạn trai của mình; dạng tâm lý này cũng có thể chia thành hai tình huống, một là vì tình, hai là vì lợi”.

Ngừng một lát Lí Dương Uy tiếp tục nói: “Còn một kiểu khác chính là loại con gái không an phận mà chúng ta thường nói đến, bản tính thích chơi bời lăng nhăng”.

Trương Hoa nghe xong, bắt đầu cân nhắc xem Ngô Tĩnh thuộc dạng nào.

4.

Cổ Vân Vân vào văn phòng, nhìn thấy Trương Hoa đang ở đó liền kinh ngạc hỏi: “Chẳng phải kế hoạch công tác của cậu là phải mùng 10 mới về hay sao? Sao hôm nay mới có mùng 9 mà đã về thế?”

Trương Hoa cười cười: “Không có việc gì nên tôi về sớm, tiết kiệm chi phí công tác cho bố cậu!”

Cổ Vân Vân ngồi xuống bàn, sau đó nhìn Trương Hoa chằm chằm.

Cuối cùng Trương Hoa cũng ngẩng đầu lên: “Sao cứ nhìn tôi mãi thế?”

“Tôi đang phân tích xem trong đầu cậu rốt cuộc đang nghĩ cái gì? Trong thời gian đi công tác không bao giờ liên lạc với tôi, lần nào về cũng không thông báo với tôi một tiếng!”

Trương Hoa cười vẻ ái ngại, không biết phải rả lời ra sao, lại giả bộ cúi đầu đọc tài liệu. Cổ Vân Vân nói: “Nhiều lúc tôi cứ nghi ngờ có phải cậu luôn coi thường sự tồn tại của tôi không?”

Thấy Trương Hoa không nói gì, Cổ Vân Vân khẽ thở dài.

Trương Hoa nghe Cổ Vân Vân nói những lời này, trong lòng cũng bắt đầu nảy ra sự hồ nghi, có phải mình thật sự đã coi thường sự tồn tại của cô ấy không? Tại sao có thể dễ dàng liên lạc với một người xa lạ như Ngô Tĩnh, thậm chí nảy sinh một thiện cảm mơ hồ, thế mà lại khó khăn trong chuyện tình cảm với Cổ Vân Vân?

Đột nhiên, Trương Hoa lại nhớ đến chuyện xảy ra với Cổ Vân Vân vào lần anh say rượu, dù sao đó cũng là lần đầu tiên của Cổ Vân Vân. Rồi anh lại tự an ủi bản thân, nói thế nào thì nói, chuyện ấy xảy ra khi anh hoàn toàn mất đi kiểm soát bởi rượu.

Trương Hoa lại bắt đầu nghĩ, tại sao bản thân mình lại nhanh chóng nảy sinh một thứ tình cảm mơ hồ với Ngô Tĩnh như vậy? Rồi anh bắt đầu nhớ lại cảnh tượng lần đầu tiên anh và cô gặp nhau. Cuối cùng Trương Hoa phải đi đến một kết luận mà bản thân anh không chịu thừa nhận, ấn tượng ban đầu của anh về Ngô Tĩnh là bởi cô rất giống Trần Dĩnh.

5.

Vì Cổ Vân Vân nói thẳng rằng anh đã coi thường sự tồn tại của cô, Trương Hoa tự nhiên lại cảm thấy ở bên cạnh Cổ Vân Vân không thoải mái, cũng không được tự nhiên, càng không dám đi ăn cơm riêng với cô nữa.

Tâm lý này thật kì quặc, nếu như đôi bên không nói thẳng ra, ngoài mặt vẫn rất bình thường; một khi có một người thẳng thắn nói ra, kết cục sẽ lại khác.

Trương Hoa là như thế, anh hơi sợ đi riêng với Cổ Vân Vân, sợ không biết đi với nhau sẽ nói chuyện gì, hơn thế nữa, anh sợ Cổ Vân Vân trực tiếp hoặc khéo léo thổ lộ tình cảm.

Thế là suốt mấy ngày liền, Trương Hoa đều viện cớ thoái thác yêu cầu đi ăn cơm của Cổ Vân Vân, thậm chí ban ngày anh cũng ít ở trong văn phòng.

Chiều hôm nay, Trương Hoa đang đi một vòng quanh khu thương mại thì đột nhiên Ngô Tĩnh nhắn tin hỏi tối nay anh có thời gian không, hẹn ngồi nói chuyện một lát.< />Lúc này Trương Hoa mới nhớ ra Lưu Vân Đông mới đi công tác sáng nay. Đọc tin nhắn, Trương Hoa khẽ cười khẩy. Anh không nhắn lại mà nhét luôn điện thoại vào túi.

Buổi tối trước khi Trương Hoa về, Ngô Tĩnh gửi liền năm tin nhắn, nhưng Trương Hoa không nhắn lại. Anh ra ngoài mua ít đồ ăn và bia rồi về thẳng nhà.

Trương Hoa bật ti vi, vừa ăn vừa uống bia, đột nhiên có tiếng gõ cửa. Trương Hoa ra mở cửa mới biết là Ngô Tĩnh. Anh nhìn cô, lạnh lùng nói: “Sao em lại đến đây?”

“Em có thể vào không?”

Trương Hoa chưa kịp nói gì, Ngô Tĩnh đã đi vào trong. Nhìn đống đồ ăn và bia trên bàn. cô hỏi: “Tối nay anh ăn những thứ này à?”

6.

Trương Hoa không nói gì. Đóng cửa rồi đi thẳng vào trong nhà. Ngồi xuống ghế và tiếp tục uống bia. Hồi lâu sau mới hỏi: “Có chuyện gì à?”

“Sao anh không nhắn tin lại cho em thế?”

Trương Hoa hỏi vặn: “Em thấy có cần thiết không?” Ngô Tĩnh ngồi xuống ghế, sau đó mới

Trang: [<] 1, 36, 37, [38] ,39,40 ,81 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT