watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:43 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10435 Lượt

hôm sau Trần Dĩnh dậy từ rất sớm, mẹ Trương Hoa vẫn đang ở trong nhà bếp nấu nướng, Trần Dĩnh vẫn gọi mẹ như bình thường, sau đó nói: “Con đi làm đây!” Mẹ Trương Hoa đứng ở trong bếp nhìn theo, định nói gì nhưng lại thôi. Đây là lần đầu tiên Trần Dĩnh không ăn sáng ở nhà mà đi làm luôn. Cô đến công ty từ rất sớm nhưng xin nghỉ một ngày, sau đó ra ngoài tìm phòng. Vì sắp tết nên rất nhiều người trả phòng thuê, vì vậy Trần Dĩnh nhanh chóng tìm được nhà.

Trần Dĩnh biết nhiều lắm cũng chỉ ở khoảng mười ngày là phải về quê. Nhưng tiền thuê trọ trả theo tháng, đành phải trả tiền thuê một tháng. Đợi làm xong thủ tục thuê nhà cũng đến chiều rồi.

Trần Dĩnh quay về nhà. Lúc về đến nhà chỉ có mẹ Trương Hoa ở nhà, bố Trương Hoa và Nhã Vận đều đã ra ngoài. Mẹ Trương Hoa nhìn thấy cô liền hỏi: “Sao về sớm thế?”

5.

Trần Dĩnh cố nặn ra một nụ cười, sau đó nói: “Con đã tìm được nhà ở bên ngoài rồi, con về lấy ít đồ ạ!”

Mẹ Trương Hoa chỉ ừ rồi không nói gì thêm, cũng không biết phải nói gì. Mẹ Trương Hoa hiểu bây giờ Trần Dĩnh đã không thể tiếp tục sống ở đây, bản thân bà cũng không có lí do gì để giữ cô lại, có giữ lại cũng chỉ gây khó xử cho cả hai.

Mẹ Trương Hoa ngồi trong phòng khách, còn Trần Dĩnh vào phòng thu dọn đồ đạc. Thực ra đồ đạc Trần Dĩnh đã thu dọn gần hết từ tối qua rồi, vì vậy chẳng mấy chốc đã mang đồ ra ngoài.

Mẹ Trương Hoa nhìn thấy Trần Dĩnh xách vali to vội đến giúp: “Bụng to thế này… để tôi giúp một tay!”

Trần Dĩnh mỉm cười: “Không sao ạ, bên ngoài có lái xe taxi rồi, con gọi anh ta đến giúp một tay!” nói rồi liền ra ngoài gọi lái xe vào.

Đợi lái xe xách đồ ra xe, Trần Dĩnh nhìn mẹ Trương Hoa một lát rồi nói: “Con xin lỗi đã làm phiền nhà ta bao lâu nay!” Mẹ Trương Hoa nhìn Trần Dĩnh, cũng chẳng biết nói gì. Trần Dĩnh đợi một lát rồi khẽ nói: “Thế thôi con đi đây ạ!” nói rồi liền quay người vội vã đi nhanh ra ngoài, sợ mẹ Trương Hoa nhìn thấy những giọt nước mắt của mình.

Mẹ Trương Hoa ngồi ngây ra trong phòng khách, nhìn Trần Dĩnh đi ra khỏi sân, trong lòng vô cùng khó chịu. Bà thực lòng không muốn tin Trần Dĩnh là loại con gái lăng nhăng như vậy, cho dù nhìn thế nào bà cũng thấy không giống, thế nhưng tất cả những chuyện này đều là sự thực.

Tối đó bố Trương Hoa và Nhã Vận về mới phát hiện Trần Dĩnh đã chuyển đi. Lúc ăn cơm, Nhã Vận nói: “Chuyển đi cũng tốt, nếu không cả nhà đều khó xử!” nhưng rõ ràng cả nhà giờ đã mất đi tiếng cười vui vẻ.

6.

Trần Dĩnh sắp xếp đồ đạc xong bèn đi siêu thị mua ít đồ. Sau khi làm xong mọi chuyện trời đã tối lắm rồi, lúc này cô mới thấy rất đói nên mới ra ngoài ăn chút gì rồi về. Nằm lên giường, cô đột nhiên cảm thấy căn phòng thật lạnh lẽo, yên tĩnh đến đáng sợ. Phòng trọ rất nhỏ, ngoài một chiếc giường và một cái tủ cũ kĩ ra, chẳng có bất cứ vật dụng gì.

Trần Dĩnh biết bây giờ cô phải thắt chặt chi tiêu của mình, qua tết không quay lại đồng nghĩa với việc cô phải mất một thời gian dài thất nghiệp. Khi sinh con, cô cũng cần phải dùng đến rất nhiều tiền.

Trần Dĩnh cũng cảm thấy bản thân mình kì quặc khi không khóc lóc vật vã. Có lẽ trải qua nhiều chuyện như vậy đã khiến cô trở nên kiên cường. Nhưng trong căn phòng quá mức yên tĩnh vẫn khiến cho cô cảm thấy bức bách. Lúc này cô thật mong có ai đó nói chuyện với mình, lại nghĩ sớm biết thế này đã tìm một căn phòng có tivi, ít nhất trong phòng cũng có chút âm thanh.

Trần Dĩnh đột nhiên muốn gọi điện cho Trương Hoa, nhưng lấy điện thọai ra rồi lại đặt xuống. Đây là lần đầu tiên trong suốt một thời gian dài cô đột nhiên có ý nghĩ rất muốn gọi cho Trương Hoa vào lúc đêm hôm thế này. Trần Dĩnh không hiểu tại sao khi cô sợ hãi và cô đơn, người đầu tiên cô nghĩ đến lại là Trương Hoa.

Trần Dĩnh lại nhớ đến Lưu Huệ Anh, nhưng rồi cô cũng quyết định không gọi vì cô không biết gọi rồi sẽ nói gì với Lưu Huệ Anh. Cuối cùng cô bật nhạc trong điện thọai lên mới cảm thấy dễ chịu đôi chút, nằm trên giường nghe nhạc và nghĩ ngợi vẩn vơ, sau đó Trần Dĩnh mơ màng ngủ lúc nào không biết.

7.

Ngày hôm sau Trương Hoa biết tin Trần Dĩnh chuyển khỏi nhà, là Nhã Vận gọi điện bảo với anh. Trương Hoa đặt điện thoại xuống, đầu tiên là cảm thấy vô cùng phẫn nộ vì Cổ Vân Vân lại làm như vậy.

Cho đến bây giờ Trương Hoa vẫn không hiểu tại sao mình lại cứ muốn giấu giếm chuyện của Trần Dĩnh, chẳng nhẽ chỉ bởi thể diện của một thằng đàn ông thôi sao? Hay là vì bảo vệ thanh danh cho Trần Dĩnh?

Thực ra trong tiềm thức của Trương Hoa vẫn có một chút kì vọng mà anh không thể phủ nhật, đó là có thể một ngày nào đó bản thân anh sẽ tha thứ cho Trần Dĩnh, nếu đúng là như thế mọi chuyện có thể quay lại từ đầu dễ dàng hơn. Nhưng có những chuyện một khi đã công khai rồi thì chẳng còn đường cứu vãn. Vì vậy Trương Hoa mới khổ công giữ gìn cái “tấm áo khoác” đẹp đẽ của Trần Dĩnh, nhưng thật chẳng ngờ Cổ Vân Vân bỗng chốc xé tan “tấm áo” ấy.

Trương Hoa đặt điện thọai xuống, hồi lâu sau mới gọi cho Cổ Vân Vân. Đây là lần đầu tiên anh nổi cáu với Cổ Vân Vân. Đợi Trương Hoa trút giận xong, Cổ Vân Vân mới nói: “Cậu có bao giờ nghĩ đến cảm nhận của tôi không?”
Trương Hoa lớn tiếng nói: “Tôi đã nói với cậu từ sớm rồi, chúng ta không thể, cậu không nói những chuyện này ra chúng ta đã không thể, cậu nói rồi chúng ta càng không thể!” nói rồi anh liền cúp máy ngay lập tức rồi ném phăng điện thoại xuống giường.

Anh cũng không biết mình đang giận ai nữa. Trương Hoa đi ra ngoài phòng khách, lấy thuốc lá ra hút. Rít liền mấy hơi, Trương Hoa lại tức tối đấm tay xuống mặt bàn. Cái gạt tàn trên bàn rung lên rồi lăn xuống đất, vỡ tan tành. Trương Hoa ngồi ngẩn ra nhìn cái gạt tàn>

8.

Đáng tiếc là Cổ Vân Vân không nhìn thấy những hành động này của Trương Hoa, nếu nhìn thấy những hành động này cô sẽ biết rằng nói ra những chuyện này là một hành động cực kì sai lầm của mình.

Cô không hiểu Trương Hoa, cô luôn nghĩ rằng chỉ cần Trần Dĩnh chịu biến mất khỏi cuộc đời Trương Hoa, Trương Hoa sẽ lựa chọn cô. Còn về cô gái mà cô nhìn thấy ở nhà Trương Hoa hôm ấy không thể nào trở thành nhân vật chính, nhiều lắm cũng chỉ là môt “khúc nhạc đêm”. Nhưng Trần Dĩnh thì khác, cô ta đang có con với Trương Hoa, hơn nữa cả nhà Trương Hoa đều đối xử tốt với cô ta.

Chính bởi điểm này, Cổ Vân Vân mới nhẫn tâm nói ra quá khứ không hay của Trần Dĩnh. Cổ Vân Vân tin rằng bố mẹ Trương Hoa một khi biết rõ chân tướng sự việc chắc chắn sẽ khó mà chấp nhận Trần Dĩnh. Nếu là như thế, Trần Dĩnh chỉ có thể ra đi, và cuối cùng là quay về quê.

Còn một điểm mà Cổ Vân Vân không nghĩ đến: Đàn ông, đặc biệt là kiểu người như Trương Hoa thường có tâm lý đồng cảm đối với phụ nữ, đặc biệt là với người vợ hay người mà anh ta từng yêu.

Trần Dĩnh đã rời khỏi nhà bố mẹ Trương Hoa khiến cho Trương Hoa càng thêm lo lắng cho Trần Dĩnh. Dù sao cô cũng đang mang đứa con của anh trong bụng, hơn nữa những băn khoăn này một khi càng nhiều sẽ càng trở thành dấu ấn rõ nét trong lòng Trương Hoa.

Đáng tiếc là Cổ Vân Vân không nghĩ đến những điều đó, mà trong lúc nóng nảy, cô hoàn tòan không cân nhắc đến những chuyện ấy. Vì vậy cô không biết Trương Hoa sau khi nổi cáu với mình xong bắt đầu nghĩ xem Trần Dĩnh chuyển đến đâu, liệu có xảy ra chuyện gì không?

CHƯƠNG 33

1.

Có một tuýp người, trong lòng biết rõ mình lo lắng hay quan tâm đến một ai đó nhưng chưa đến thời khắc then chốt tuyệt đối không thể hiện ra bằng ngôn ngữ hay hành động. Rõ ràng Trương Hoa và Trần Dĩnh đều thuộc tuýp người này.

Sở dĩ, trước đây Trần Dĩnh dám lớn gan thể hiện tình cảm trong lòng mình ra bởi vì đó không phải là tình yêu, mà là một dạng hâm mộ mù quáng của một cô gái trẻ còn non nớt chuyện đời. Khi bản thân thực sự thích một ai đó, người ta thường có xu hướng chôn chặt trong lòng, thậm chí không muốn thể hiện trước mặt đối phương rằng mình cần được đồng cảm hay quan tâm.

Trần Dĩnh đã trải qua một “hành trình” tình cảm khó quên đối với Lục Đào, nhưng chuyện tình cảm với Trương Hoa lại hoàn toàn khác biệt.

Cùng với thời gian, Trương Hoa cũng bắt đầu suy nghĩ đến những chuyện trước đây anh chưa từng nghĩ.

Bởi vì Trần Dĩnh là người phụ nữ đầu tiên của anh, vì vậy Trương Hoa luôn coi trọng vấn đề này. Trong lòng anh không thể chấp nhận chuyện vợ mình từng có quan hệ với người khác. Cũng có thể nói, với Trương Hoa, tình yêu là một điều gì đó rất thuần khiết và lãng mạn. Nhưng sau một thời gian lăn lộn ở thị trường ngoại ô, tham gia vào nhiều hoạt động vui chơi giải trí, anh mới phát hiện ngoài mình ra, dường như chẳng có ai coi chuyện tình dục phải gắn với một tình yêu thuần khiết cả.

Anh thậm chí còn nghĩ, nếu Cổ Vân Vân lấy người khác cũng không còn nguyên vẹn. Nếu như chồng tương lai của cô ấy biết cô ấy đã từng với anh, vậy thì chẳng phải Cổ Vân Vân cũng gặp phải kết cục hôn nhân tệ hại như vậy sao?

Rồi Trương Hoa lại nghĩ, giả sử mình chấp nhận Ngô Tĩnh, điều đó đồng nghĩa với việc anh chấp nhận người vợ tương lai của mình từng có quan hệ với người khác. Trừ phi, chỉ có một khả năng duy nhất, đấy là anh lấy Cổ Vân Vân, hơn nữa cần phải bảo đảm sau

Trang: [<] 1, 44, 45, [46] ,47,48 ,81 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT