watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:43 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10431 Lượt

sự sợ hãi, phản ứng đầu tiên là lo lắng không biết đứa bé có sao không, cũng may là người lái xe tốt bụng ấy nhìn thấy, vội chạy đến hỏi em có thể liên lạc với ai không. Em liền nói cho anh ta số của anh, lại không tiện nói quan hệ khác nên đã…”

Trương Hoa không để đến những gì Trần Dĩnh nói: “Trời tuyết dày như thế này sao em không cẩn thận gì cả?” Trần Dĩnh cười ái ngại: “Chỗ ấy có nước đọng, sáng nay đóng thành băng, em bất cẩn giẫm vào…”

Trương Hoa nhìn căn phòng, sau đó nói: “Ở bệnh viện vài hôm có phải tốt hơn không, căn phòng lạnh thế này, lại chỉ có một mình!” Trần Dĩnh đáp: “Nằm viện tốn tiền lắm, bác sĩ đã bảo không sao rồi, cần gì phải phí tiền như thế!”

Rồi đột nhiên nhớ ra, cô nói: “Ban nãy mất bao nhiêu tiền, để em rút tiền trả anh!”

Trương Hoa nhìn Trần Dĩnh: “Giờ nói những chuyện này làm gì, điều quan trọng là mấy ngày này em ở một mình, biết làm thế nào?”

Trần Dĩnh nói: “Không sao đâu, em mỗi bữa làm thêm nhiều thức ăn một chút, rồi ăn dần cũng may là có chỗ nấu nướng!” rồi đột nhiên nói: “Em quên mất rồi, còn chưa xin nghỉ làm, không biết chừng bọn họ lại đánh dấu em là nghỉ không phép rồi cũng nên!”

8.

Đợi Trần Dĩnh gọi điện xin nghỉ xong, Trương Hoa lại hỏi: “Em vẫn chưa ăn đúng không?”, Trần Dĩnh ngại ngùng nói: “Thực ra từ sáng em cũng chưa ăn, định để đến công ty ăn luôn thể!”

“Sao không nói sớm, anh cũng chưa ăn, em ở nhà đợi một lát, anh ra ngoài mua một ít đồ ăn về!”

Trần Dĩnh nhìn theo Trương Hoa, nhớ lại bộ dạng lo lắng của anh lúc ở bệnh viện, bỗng thấy trong lòng vô cùng cảm động, nhất là lúc Trương Hoa cứ luôn miệng nhận sai trước cô y tá, nghĩ đến đó, cô lại khẽ mỉm cười.

Chợt nhớ lại lần trước mình bị viêm cổ tử cung, Trương Hoa cũng căng thẳng như thế. Nhớ đến lần đó, cô lại nghĩ đến Lục Đào, bởi lần bị đau đó là sau khi quan hệ với Lục Đào, Trần Dĩnh lại thấy đau đớn trong lòng, cảm giác có lỗi với Trương Hoa lại trào lên.

Trương Hoa chạy ra ngoài mua mấy món mang về, luôn miệng bảo Trần Dĩnh ăn nhiều vào, sau đó nói: “Bởi vì vội quá nếu không tự làm thì ngon hơn!” Trần Dĩnh mỉm cười nói: “Không sao, cũng ngon mà!”

Ăn cơm xong, Trương Hoa dọn dẹp sạch sẽ, sau đó hai người ngồi trầm ngâm trong phòng rất lâu. Trần Dĩnh lên tiếng trước: “Nếu anh có việc thì cứ về đi, em không sao

Trương Hoa cười: “Anh nghỉ việc ở nhà rồi, còn có việc gì nữa chứ?” sau đó lại trầm ngâm. Nhìn căn phòng chật hẹp, lạnh lẽo, Trương Hoa cứ định nói gì đó nhưng lại do dự.

Suốt cả buổi chiều, cả hai gần như im lặng. Cuối cùng, Trần Dĩnh giục Trương Hoa: “Anh mau về đi, trời tối đi không tiện đâu, lại đang có tuyết rơi nữa!” Trương Hoa gật đầu rồi chậm rãi đứng dậy. Anh đứng trước cửa ngập ngừng một lát rồi ngoảnh đầu lại nhìn Trần Dĩnh nằm trên giường, nói: “Hay là em về thành phố với anh đi, đợi vài hôm nữa thì quay lại!”

CHƯƠNG 34

1.

Trần Dĩnh không đồng ý theo Trương Hoa về thành phố, cô nghĩ anh làm vậy là vì thương

hại mình. Nhưng Trương Hoa nói: “Không phải anh lo cho

em, mà là lo cho đứa bé, sợ nó xảy ra chuyện gì!”

Trần Dĩnh không biết rõ rốt cuộc Trương Hoa lo cho mình hay là cho đứa bé, nhưng dù thế nào đi nữa cô đều thấy cảm động. Hơn nữa trong lòng cũng rất muốn về thành phố với Trương Hoa, dù sao một mình cô ở đây cũng không tiện, hơn nữa buổi tối quả thực là rất lạnh.

Thế nên Trần Dĩnh thu dọn đồ đạc rồi đi theo Trương Hoa. Trên đường đi Trần Dĩnh hỏi: “Bạn anh cũng ở đấy, em đến có bất tiện không?”

Trương Hoa cười: “Tối qua cậu ta về chỗ bạn gái rồi, chắc sẽ không đến ở nhờ nữa đâu!”

Sau đó Trương Hoa nhìn ra ngoài trời tuyết rơi, nói: “Xem ra một trận tuyết đột ngột cũng có cái lợi của nó!”

Trần Dĩnh cũng ngoảnh đầu nhìn ra ngoài cửa, sau đó khẽ nói: “Đúng thế, tuyết đẹp quá!”

Sau khi xuống xe, Trương Hoa đưa Trần Dĩnh lên tầng trước, bảo cô ở trong nhà đợi còn mình thì đi mua đồ ăn. Lúc Trương Hoa về, Trần Dĩnh đang dọn dẹp phòng bếp, thấy Trương Hoa mua thức ăn về, cô nói: “Có phải lâu lắm rồi anh không nấu nướng gì không?”

Trương Hoa nói: “Nảnh rỗi ngồi nhà thành ra lại không muốn làm, toàn ra ngoài ăn!”

“Chẳng trách, nhìn một cái là biết ngay lâu rồi không có người động vào bếp!”

“Em ra ngoài đi, để anh làm là được rồi!”

Trần Dĩnh nói: “Không sao, lúc ở nhà em cũng hay giúp mẹ rửa rau, thái rau mà!”

Trương Hoa nghe xong, vốn định hỏi sau khi biết chuyện của Trần Dĩnh, bố mẹ có phản ứng thế nào, nhưng cuối cùng lại thôi.

2.

Hai người đang chuẩn bị ăn cơm thì Lí Dương Uy về. Trương Hoa thấy Lí Dương Uy thì tỏ vẻ ngạc nhiên, vội hỏi: “Sao hôm nay về sớm thế?”

Lí Dương Uy nhìn thấy Trần Dĩnh cũng hơi kinh ngạc, vội nói: “Tôi chỉ về lấy ít đồ thôi!”

Trần Dĩnh nói với Lí Dương Uy: “Bọn em đang chuẩn bi ăn cơm, anh cùng ăn đi!”

“Thôi thôi, Kỉ Oanh đang ở nhà đợi tôi về cùng ăn rồi, tôi thấy trời tuyết rơi mãi nên về sớm một chút!”

Lí Dương Uy vào phòng lấy đồ, móc chìa khóa ra trả cho Trương Hoa rồi cười nói: “Trả cho cậu, ít ra thì tạm thời tôi không phải dùng đến!”

Đợi Lí Dương Uy đi rồi, Trương Hoa liền nói: “Con người thật kì lạ, mới đợt trước còn ra vẻ có chết cũng không quay lại, thế mà chỉ sau một đêm đã thay đổi hẳn!”

Trần Dĩnh cười: “Hận vốn dĩ chính là yêu, hận đến nhanh thì đi cũng nhanh!”

Trương Hoa không nói gì, đột nhiên hỏi: “Sao hôm nay không bật ti vi lên?”

Trần Dĩnh nói: “Chắc dạo này đã quen với việc không có ti vi nên em quên không bật!”

“Để anh bật!”

Trần Dĩnh lắc đầu: “Thôi anh ạ, yên tĩnh ăn cơm cũng tốt mà!”

Hai người gần như chẳng nói chuyện gì, chỉ lặng lẽ ăn cơm. Trương Hoa vừa ăn vừa có lẽ đây là lần đầu tiên hai người ăn cơm trong yên lặng như thế này. Anh ngẩng đầu nhìn Trần Dĩnh, chợt phát hiện trong mắt cô hình như đang ngân ngấn nước, vội hỏi: “Em sao thế?”

Trần Dĩnh cũng ngẩng đầu nhìn Trương Hoa, vội nói: “Không sao!”

Ăn xong cơm, Trương Hoa thu dọn trong bếp, xong xuôi đi ra, không nhìn thấy Trần Dĩnh trong phòng khách, anh liền vào phòng trong, thấy Trần Dĩnh đang đứng bần thần nhìn ra ngoài cửa sổ.

Trương Hoa cũng đến cạnh cô, nhìn ra bên ngoài. Trần Dĩnh nghe thấy tiếng bước chân Trương Hoa nhưng không ngoảnh đầu, khẽ nói: “Đẹp quá, thật muốn ra ngoài một chút!”

3.

Trương Hoa đứng bên cạnh không nói gì, cũng lặng ngắm màn tuyết bên ngoài cửa sổ. Trong kí ức của anh, dường như chưa bao giờ tuyết rơi nhiều đến thế, hơn nữa lại mấy ngày liên miên.

Trần Dĩnh lại khẽ nói: “Anh nói xem, tại sao bầu trời lại kì diệu như thế, có thể biến nước thành những bông tuyết tuyệt đẹp, giả sử mỗi lần thay vì mưa lại có tuyết rơi thì tốt biết bao!” Câu hỏi này có phần ngây thơ như trẻ con, nhưng Trương Hoa vẫn trả lời: “Nếu là như vậy thì mãi mãi là mùa đông!”

Trần Dĩnh chợt sực tỉnh, gật đầu: “Nói cũng phải!”

Lúc này, bố mẹ Trương Hoa và Nhã Vận đang ngồi xem ti vi. Mẹ Trương Hoa đột nhiên nói: “Tuyết rơi suốt cả ngày rồi, cũng không biết con bé giờ thế nào nữa?”

Bố Trương Hoa và Nhã Vận đều biết mẹ Trương Hoa đang nói về Trần Dĩnh. Nhã Vận rõ ràng vẫn còn giận: “Đấy cũng là chị ta tự chuốc lấy thôi!”

Mẹ Trương Hoa thở dài, sau đó nói: “Con bé vốn ngoan ngoãn là thế, còn tưởng đã tìm được một đứa con dâu ngoan hiền chứ!”

Bố Trương Hoa ngồi bên cạnh không nói năng gì. Nhã Vận lên tiếng: “Trước đây con tưởng chị ta tốt hơn chị Vân Vân nhiều, giờ mới thấy chị Vân Vân vẫn tốt hơn!”

Mẹ Trương Hoa lúc này mới sực nhớ: “Nếu đúng như những gì nó nói, ngoài anh con ra không có bất cứ người đàn ông nào khác thì cũng được coi là gái ngoan

Nhã Vận lại nói: “Chị Vân gọi điện cho con rồi, bảo con vào thành phố chơi, hay là chúng ta bảo chị Vân đến nhà mình chơi đi, như thế chúng ta sẽ biết chị ấy là người thế nào!”

Mẹ Trương Hoa thở dài: “Đám thanh niên bây giờ thật chẳng biết nói thế nào nữa!”

Bố Trương Hoa lúc này mới lên tiếng: “Chuyện của bọn chúng cứ để chúng tự giải quyết, đừng có bảo cái cô Vân Vân kia đến nhà, trừ phi anh con chịu dẫn nó về!”

4.

Trần Dĩnh đột nhiên ngoảnh đầu lại hỏi Trương Hoa: “Chỗ sách em mua chắc vẫn còn nhỉ?”

Trương Hoa gật đầu: “Vẫn còn, anh chưa hề động vào!”

“Thế thì tối nay em có cái để xem rồi!”

“Không xem ti vi à?”

Trần Dĩnh cười cười: “Không xem nữa, một khi xem phim truyền hình là phải xem liên tục, em sợ mệt ! Mà tí nữa em sang bên giường của Nhã Vận ngủ cũng được ! »

“Em ngủ bên này đi, giường rộng hơn một chút, anh ngủ ở trên giường Nhã Vận cũng được”.

Trần Dĩnh đi ngủ rất sớm, Trương Hoa xm tivi một lúc ở phòng khách rồi cũng vào phòng, nói với Trần Dĩnh đang nằm trên giường: “Anh chơi điện tử một lúc có được không?”

Trần Dĩnh nhìn Trương Hoa cười: “Anh chơi đi!”

Trần Dĩnh nằm đọc sách, bên ngoài trời vẫn có tuyết rơi, Trương Hoa ngồi bên cạnh chơi điện tử. Trong phòng, ngoài tiếng lách cách từ bàn phím ra, tất cả đều rất yên tĩnh, nhưng Trần Dĩnh nằm trên giường mà cảm thấy ấm áp vô cùng.

Đột nhiên, Trương Hoa bật nhạc trong máy tính lên, cả căn phòng chìm trong

Trang: [<] 1, 46, 47, [48] ,49,50 ,81 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT