|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
tiếng nhạc êm dịu. Cuối cùng, Trần Dĩnh đặt sách xuống, nghe nhạc rồi từ từ chìm vào giấc ngủ. Lúc cô tỉnh lại, đèn trong phòng vẫn bật nhưng Trương Hoa đã tắt máy đi ngủ rồi.
Trần Dĩnh nhìn đồng hồ, đã là hơn bốn giờ sáng. Cô ngồi dậy tắt đèn, nhìn ra bên ngoài cửa sổ phủ trắng tuyết rồi lại chìm dần vào giấc ngủ. Sáng tỉnh dậy, Trương Hoa đang ngồi trong phòng khách xem ti vi, ngoảnh đầu lại nhìn cô nói : “Anh đã mua đồ ăn sáng rồi, em đánh răng rửa mặt rồi ra ăn nhé!”
Đến tận chiều hôm nghỉ phép cuối cùng của Trần Dĩnh, trời vẫn có tuyết rơi. Tivi cũng bắt đầu đưa tin, nói rằng năm nay gặp phải trận tuyết lớn, chủ yếu tập trung ở phía Nam, rất nhiều thành phố gặp phải vấn đề ách tắc giao thông rât nghiêm trọng.
5.
Trần Dĩnh nói: “Chiều nay em phải về rồi, ngày mai còn phải đi làm nữa!” Trương Hoa đến bên cửa sổ, nói “Trận tuyết này chẳng biết còn rơi đến bao giờ!”
Trần Dĩnh nói : “Không sao đâu, em sẽ chú ý một chút là được mà!”
“Em cũng đi làm vài hôm nữa là về nhà rồi, hay là thôi xin nghỉ luôn đi!”
“Không được, mấy hôm nay được nghỉ phép là vì em có giấy chứng nhận của bệnh viện, tiếp đó là nghỉ vì lí do cá nhân, hơn nữa em đã nộp đơn xin nghỉ việc rồi, có rất nhiều việc phải giải quyết cho xong!” sau đó Trần Dĩnh cười nói: “Đương nhiên chủ yếu là vì chưa thanh toán hết lương, nhỡ công ty không trả nốt tiền lương thì sao?”
Trương Hoa chẳng còn cách nào khác, đành phải đưa cô về. Lúc đưa Trần Dĩnh về căn phòng lạnh ngắt kia, Trương Hoa vẫn luôn miệng hỏi Trần Dĩnh ở một mình có được không. Trần Dĩnh nói: “Không sao, em sẽ cẩn thận hơn mà!”
Ngồi một lúc, Trương Hoa nói: “Tối nay anh định về nhà thăm bố mẹ, từ đây về cũng gần!”
Trần Dĩnh nói: “Thế anh đi đi, cũng sắp hết năm rồi, hỏi xem bố mẹ còn thiếu cái gì không?”
“Thế anh đi đây!”
“Anh đi đi, không cần lo cho em đâu!”
Lúc Trương Hoa ra đến cửa, Trần Dĩnh lại gọi anh, Trương Hoa ngẩng đầu lại, Trần Dĩnh nói: “Gặp bố mẹ rồi anh giúp em nói một tiếng xin lỗi, mấy hôm nữa là em về nhà rồi, em không đến chào từ biệt bố mẹ nữa!”
Trương Hoa gập đầu: “Ok!” sau đó dặn dò Trần Dĩnh phải chú ý một chút rồi đi. Lúc ngồi trên xe, , xem ra Trần Dĩnh còn kiên cường hơn nhiều so với tưởng tượng của anh. Rồi lại nghĩ, về nhà biết nói gì với bố mẹ đây, từ trước đến giờ anh luôn tìm cách giấu giếm chuyện của Trần Dĩnh.
6.
Trương Hoa về đến nhà mới biết những lo lắng ấy là thừa, bố mẹ anh hoàn toàn không nhắc đến chuyện của Trần Dĩnh, ngay cả Nhã Vận cũng không nói gì. Mặc dù anh cũng không nhắc đến chuyện đó nhưng Trương Hoa rõ ràng vẫn cảm thấy hơi áp lực. Lúc ăn cơm, ngay cả Nhã Vận vốn rất lắm mồm cũng trầm ngâm không nói.
Ăn cơm xong, lúc ngồi trong phòng khách, mẹ mới bắt đầu nói những chuyện này: “Sau này con định thế nào?” Trương Hoa tròn mắt ngạc nhiên: “Định cái gì hả mẹ?”
“Trần Dĩnh đã như thế rồi, ly hôn cũng đã ly hôn rồi, bố mẹ cũng không nói nhiều nữa, nhưng con cũng phải ăn nói làm sao với cái cô Cổ Vân Vân kia chứ!”
“Giữa con và cô ấy chẳng có gì cả, nếu mà có thì ngay từ thời học đại học đã có rồi!”
Mẹ Trương Hoa tức tối nói: “Người ta là con gái đã trao thân cho con rồi, con còn nói là không có gì được ư?”
Lúc này Trương Hoa mới hay ngay cả chuyện xảy ra hôm anh say rượu Cổ Vân Vân cũng nói ra rồi. Nhưng Trương Hoa không có cách nào giải thích cho mẹ được, chỉ biết trầm ngâm. Mẹ Trương Hoa nói tiếp: “Nghe nói cái ông tổng giám đốc trước đây của Trần Dĩnh tuổi tác đã cao rồi, lớn tuổi như thế nó còn theo, không biết trước đây có còn theo người đàn ông nào khác nữa không? Còn nữa, bồ bịch với một người đàn ông lớn tuổi như vậy có phải là vì tiền không ?”
Trương Hoa nhìn mẹ một lát rồi nói: “Mẹ à, không phải như vậy đâu, mẹ không hiểu rõ chuyện rồi!”
Mẹ Trương Hoa có vẻ bực tức: “Đến tận lúc này con còn nói đỡ cho nó à, chẳng trách giấu nhẹm bố mẹ chuyện này!”
Trương Hoa thực lòng không biết nói với mẹ thế nào, cuối cùng đành phải nói: “Mấy hôm nữa cô ấy sẽ về quê rồi không lên đây nữa đâu!”
7.
Mẹ nói: “Như thế cũng tốt. Đã như thế rồi còn mặt mũi nào mà quay lại!” sau đó nhìn Trương Hoa hỏi: “Nói thật với mẹ đi, đứa bé ấy có phải của con không?”
Câu hỏi này càng khiến cho Trương Hoa không thể trả lời. Trong thâm tâm, anh tin rằng đứa bé ấy là con mình, đặc biệt là dạo này thường xuyên ở bên cạnh Trần Dĩnh, anh càng xác nhận điều này. Giờ mẹ anh đột nhiên hỏi vậy khiến anh chẳng biết trả lời thế nào, bởi vì chẳng có bằng chứng gì chứng minh nó là con của anh cả.
Mẹ Trương Hoa thấy con trai do dự lại hiểu nhầm: “Con cũng nghĩ ngờ phải không?”
“Không phải nghi ngờ, là…”
Ngập ngừng một lát, Trương Hoa nói: “Là con không biết phải nói những chuyện này với mẹ thế nào nữa!”
“Sau này đứa bé ra đời, xác nhận đúng là con mình thì đón đứa bé về bố mẹ nuôi, nếu như không phải thì từ nay về sau cắt đứt hẳn quan hệ!”
Trương Hoa lúc này mới phát hiện ra tính nghiêm trọng của vấn đề, những chuyện mà trước đây anh lo lắng cuối cùng đã xảy ra rồi. Bố mẹ anh là mẫu người truyền thống, một khi đã biết những chuyện này của Trần Dĩnh chắc chắn sẽ thay đổi hoàn toàn cách nhìn nhận về cô, hay nói cách khác, mẹ anh mà biết chuyện của Trần Dĩnh, xét từ một phương diện nào đó thì hai người rất khó mà quay lại với nhau. Ít nhất thì muốn nhận được sự đồng ý của bố mẹ anh cũng là chuyện cực kì khó khăn.
Trương Hoa bỗng nhiên cảm thấy vô cùng căm hận Cổ Vân Vân. Nhưng lại nghĩ, chính anh trước đây thường xuyên nói với Lí Dương Uy rằng nhất quyết không phục hôn với Trần Dĩnh, vậy tại sao lại căm hận Cổ Vân Vân nói ra chuyện này? Điều kì quặc hơn nữa là, tại sao bản thân anh lại luôn bảo vệ Trần Dĩnh trước mặt mẹ mình?
8.
Buổi tối, mẹ Trương Hoa cứ một mực hỏi tình cảm của anh đối với Cổ Vân Vân: “Nếu như con không thích con bé ấy, tại sao lại ngủ với nó? Tại sao phải làm khổ người ta?” Trương Hoa thật không biết Cổ Vân Vân đã nói những gì với người nhà anh, nhưng anh có thể khẳng định, cô nói ra những chuyện này là để tranh thủ sự đồng tình của gia đình anh.
Trương Hoa chỉ biết cười như mếu, cũng chẳng thể phản bác mẹ anh, lại càng không thể giải thích. Cuối cùng anh bực mình đứng bật dậy: “Thôi bỏ đi, không thể nói rõ ràng với mẹ chuyện này được, tối nay con về thành phố đây!” rồi không đợi mẹ kịp nói gì, đã đi thẳng ra ngoài cửa.
Bên ngoài tuyết vẫn đang rơi, Trương Hoa cũng chẳng buồn mang theo ô. Anh châm một điếu thuốc, sau đó lững thững đi dưới trời tuyết, đi được một lúc mới nhớ ra phải gọi xe. Bởi vì trời đang có tuyết nên bắt xe rất khó, đến lúc người Trương Hoa sắp bị ướt hết mới thấy có một chiếc taxi ngang qua.
Xe đến gần chỗ công ty của Trần Dĩnh, Trương Hoa đột nhiên nói: “Bác tài, tôi không về thành phố nữa, cho tôi xuống xe ở chỗ trước mặt đi!”
Trần Dĩnh đang nằm trên giường đọc sách thì Trương Hoa gõ cửa. Trần Dĩnh nhìn thấy Trương Hoa, vừa ngạc nhiên vừa vui mừng: “Sao anh lại đến đây?”
Trương Hoa không nói gì mà đi thẳng vào trong. Trần Dĩnh đóng cửa lại: “Anh làm gì mà ướt hết cả người thế này? Mau cởi áo ra!”
Đợi Trương Hoa cởi áo ra rồi, Trần Dĩnh liền lấy cái áo khoác của mình ra đưa cho anh, nói: “Áo của em giờ rất to, anh khoác tạm kẻo lạnh!” sau đó lại hỏi: “Chẳng phải anh về thăm bố mẹ sao, sao lại chạy đến đây thế?”
Trương Hoa khoác áo lên, au đó cười bảo: “Anh không yên tâm em ở đây một mình, vì vậy mới qua xem thế nào!” Trương Hoa không muốn kể cho Trần Dĩnh nghe chuyện không vui giữa anh và mẹ.
CHƯƠNG 35
1.
Trương Hoa ngồi trên ghế một lát rồi nói: “Lạnh thế này tối ngủ thế nào được?”
Trần Dĩnh đã quay lại giường nằm, nói: “Không sao đâu, em lấy mấy cái áo khoác đắp ở bên ngoài là được!”
Trương Hoa lại ngồi thêm một lát, Trần Dĩnh nói: “Bao giờ anh đi, càng muộn càng khó về đấy!”
Trương Hoa đột nhiên cởi áo ra, Trần Dĩnh tròn mắt nhìn anh: “Anh làm gì thế?”
Trương Hoa không nói gì, nhanh chóng cởi áo ngoài và giày rồi lật chăn lên, nằm xuống giường. Trần Dĩnh nói: “Anh làm gì thế?”
Trương Hoa nói: “Sợ con bị lạnh!” đầu tiên Trần Dĩnh đẩy anh, một lát sau đành bỏ cuộc: “Anh không rửa mặt, rửa chân à?”
Trương Hoa gọn lỏn đáp: “Không rửa nữa!”
“Anh lười như thế từ khi nào vậy hả?”
Trương Hoa không buồn đoái hoài đến những gì cô nói. Một lát sau Trần Dĩnh nói: “Anh ôm chặt quá, đè vào bụng em rồi!” lúc này Trương Hoa mới ngẩng đầu lên: “Thực ra tại anh lạnh quá!”
Hai người trầm ngâm một lúc lâu, Trần Dĩnh đột nhiên khẽ gọi: “Trương Hoa”
Trương Hoa không động đậy, hỏi: “Chuyện gì thế?”
Trần Dĩnh khẽ nói: “Anh có hận em không?”
“Có, đương nhiên là có!”
Trần Dĩnh không nói gì, lại là sự im lặng. Một lúc lâu sau, Trần Dĩnh khẽ nói: “Đợi khi nào con lớn, em sẽ nói với nó, không phải là lỗi của bố!” Trương Hoa ậm ừ một tiếng rồi bảo: “Ngủ đi, mai em còn phải đi làm!”
Thực ra lúc này cả hai đều khó mà ngủ. Trương Hoa cũng không hiểu nỗi sao mình lại đột nhiên làm như thế này, vốn dĩ chỉ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




