watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 02:49 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9014 Lượt

làm gì mẹ không quản.
Bà khẽ vuốt nhẹ lên tóc Đan Nguyên rồi lặng lẽ rời khỏi phòng.

Kể từ đó đến nay, Đan Nguyên và anh chàng gà rán đã hẹn hò được gần 2 tháng. Gần không gần, xa không xa, Đan Nguyên luôn có cảm giác anh ta chỉ như người hàng xóm kế bên, thân thiết, tin cậy nhưng luôn tồn tại giữa hai người một ranh giới nhất định. Anh ta chủ động nhưng không vồn vã, sỗ sàng. Đan Nguyên hòa nhã, dịu dàng nhưng luôn e dè, thiếu nhiệt huyết. Vậy nên những lúc họ ở cạnh nhau, mọi thứ cứ nhàn nhạt trôi qua.

Linh An bước ra ban công, vỗ nhẹ vào vai Đan Nguyên rồi đưa cho cô một chiếc váy liền màu hồng phấn.
– Quà cưới sớm!
– Quà cưới gì chứ. Bọn mình hẹn hò chưa được 2 tháng, đã biết mấy về nhau đâu.
– Không biết có khi lại tốt hơn.
Diệp Anh lúc này mới uể oải vươn vai bước ra ngoài sau khi hoàn thành công việc.
– Nếu anh ta biết được mấy suy nghĩ vớ vẩn trong đầu cậu lúc này thì bọn mình chắc chắn sẽ mất cơ hội được đãi tiệc ở khách sạn đó.
Đột nhiên ba người nghe thấy ban công nhà bên có tiếng đổ vỡ. Diệp Anh quay sang thì thấy Khải Hưng vốn định bê chậu cẩm tú cầu đi đâu đó nhưng lại vô tình làm rơi nó, vỡ tan. Hai người mặt đối mặt, gật đầu chào nhau rồi lặng lẽ đưa mắt nhìn qua chỗ khác.

Khải Hưng đi rồi, Linh Anh mới thì thầm hỏi Diệp Anh.
– Cậu tiếc không?
– Tất nhiên. Đã lâu như vậy rồi mình mới lại rung động và không biết phải bao lâu nữa cảm giác đó mới trở lại.
Đan Nguyên nhìn gương mặt bình thản của Diệp Anh, chăm chú hỏi:
– Chẳng phải cậu từng nói nếu cậu thích ai đó một lần nữa thì cậu sẽ không để mất cơ hội cơ mà.
Diệp Anh thở dài.
– Chắc giờ mình già rồi. Dũng cảm cũng không còn. Chỉ là kẻ hèn nhát năm lần bảy lượt không dám đối diện với tình cảm của chính mình.

Đan Nguyên đột nhiên chạy vào nhà. Linh An gọi với theo:
– Này! Đi đâu đấy? Chẳng phải cậu bảo nấu món gì ngon ngon cho hai bọn mình sao?
– Hôm nay hai cậu đi ăn quán đi. Mình bận rồi. Mai gặp.
Đan Nguyên vừa nói dứt lời, cánh cửa đóng sầm. Diệp Anh nhướn mày nhìn Linh An.
– Túi của nó chẳng phải để trong phòng ngủ của mình sao? Chắc chắn quên mang theo. Bọn mình gọi đồ gì ngon ngon về ăn đi.
– Lần trước cậu bảo gần đây có quán miến trộn rất ngon. Có số điện thoại không?
– Tất nhiên. Mình là khách quen của tất cả các quán ăn xung quanh khu tập thể này.
Trong lúc hai cô bạn thân tận hưởng một buổi sáng cuối tuần đúng nghĩa thì Đan Nguyên vội vã phóng xe qua hai con phố đông đúc và đỗ lại trước một chiếc ghế đá trống trơn. Nửa tiếng sau, anh chàng gà rán xuất hiện. Đường phố xe cộ chen chúc nhau. Anh ta băng qua đường trong nháy mắt, vừa nói vừa thở hổn hển.
– Xin lỗi, anh đến trễ. Đường xá giờ này chạy nhanh hơn đi xe. Có chuyện gì mà em nói là rất gấp?
– Em không thể kết hôn với anh được.
Anh ta sững lại, nhìn Đan Nguyên rồi khẽ cười.
– Đúng, anh rất muốn kết hôn với em. Nhưng anh thấy em chưa sẵn sàng nên chưa nói ra. Chuyện đó không gấp. Sau này tính cũng được.
– Bây giờ cũng vậy. Sau này cũng vậy. Em không thể kết hôn với anh.
Anh ta ngẩng đầu nhìn Đan Nguyên. Dường như nhận ra điều gì đó trong ánh mắt và giọng nói quyết liệt của cô, anh ta từ từ ngồi xuống, thở hắt ra.
– Anh ta là ai vậy?
Đan Nguyên tròn mắt nhìn anh ta, lộ rõ vẻ ngạc nhiên. Anh ta mỉm cười với cô.
– Mới đây, anh từng từ chối cô gái khác vì em nên anh hiểu.
– Là người có rất nhiều điểm không bằng anh.
– Vậy càng đáng thất vọng. Em bỏ qua anh để chọn người kém hơn chắc chắn vì tình cảm với anh ta lớn hơn nhiều.
– Em xin lỗi, Đan Nguyên ngập ngừng.
Anh ta đứng lên, khẽ cười.
– Anh xin lỗi mới đúng. Anh sẽ không dừng lại. Nếu em chắc chắn về anh ta, em đã không hẹn hò với anh. Nguy cơ của anh ta sẽ là cơ hội với anh.
Anh ta vuốt nhẹ lên tóc Đan Nguyên rồi nhanh chóng rời đi.

Đan Nguyên còn ngồi lại. Tiếng xe cộ bao lấy cô. Cô cảm thấy tâm trí mình như đang đi lạc. Rút cục, cô còn muốn tiến tới đâu.

Chủ nhật – Tháng 9: Thu, lòng người luôn luyến tiếc điều gì đó vô hình.

Ngày cuối tuần, dòng xe cộ vẫn không hề thưa bớt. Nắng sắp tắt, người người vẫn nhích dần, nhích dần giữa đám khói bụi. Mỗi năm trôi qua, sự chật hẹp của những con phố trung tâm càng

lúc càng khiến người ta mất kiên nhẫn với chính mình, với những người xung quanh và thậm chí với vài giây đèn đỏ.

Linh An đi tắt qua một con ngõ nhỏ để tránh sự đông đúc. Phía trên cô, những dây phơi chăng kín quần áo, khẽ đung đưa. Một bà cụ ngồi trên chiếc ghế nhựa cũ kĩ, xõa dài mái tóc bạc để cho một cô gái trẻ chải đầu. Đột nhiên, Linh An dừng lại trước cửa một căn nhà có ban công lao ra, tùy tiện chiếm lấy khoảng không gian ít ỏi. Một, hai rồi vài cánh hồng đỏ từ đó rơi xuống, chạm khẽ mũi giầy cô. Linh An ngẩng đầu nhìn.

Cô tự hỏi: “Cái cây đó vẫn còn sống sao?”

Linh An từng nghĩ mối tình đầu của mình sẽ như cây hoa hồng đỏ, suốt bốn mùa nở hoa rực rỡ. Hương thơm nồng lưu lại trên thân thể khiến tâm trí cũng không thể rời bỏ. Nhưng tình cảm là thứ chỉ có thể cảm nhận, không cách nào nắm giữ. Đúng như người ta vẫn nói: “Hãy nói yêu thôi, đừng nói yêu mãi mãi”.

Linh An khẽ cười, nhanh chóng rời khỏi đó. Vừa đi cô vừa lần sờ trên cổ tay mình, vết sẹo vẫn còn ở đó. Khi cô bị một người phụ nữ giả vờ đánh ghen giật tóc, lôi đi, cô đã đau đến độ không thể chống cự, chỉ biết bám tay vào cạnh bàn. Cuối cùng, cô phát hiện không chỉ có cơ thể bầm giập mà tay cô cũng bị một mảnh nhựa cứa vào, rất sâu.

Vừa đi vừa nghĩ, không biết từ lúc nào, Linh An đã tới nơi. Nhật Minh đứng tựa vào một góc tường, yên lặng nhìn cô. Đôi lông mày rậm khẽ nhếch lên. Linh An vẫn bước về phía trước, ánh nhìn trống rỗng. Cô va đầu vào tường, may mắn có bàn tay Nhật Minh che chắn. Anh ẩn cô lùi lại phía sau.
– Nếu muốn nghĩ ngợi thì ngồi xuống mà nghĩ, đừng vừa đi vừa lẩm bẩm như thế.
– Tôi mà ngồi xuống nghĩ thì anh sẽ phải đợi đến đêm đấy!
Hai người sóng bước về phía trước.
– Cô từng tự tử à?, Nhật Minh chỉ vào vết sẹo trên cổ tay Linh An.
– Anh từng đọc về scandale của tôi trước đây chưa?
– Rồi. Tôi nhớ có tờ báo còn đăng tới 2 kì. Tôi đều đọc hết. Vì scandale đó mà cô cắt cổ tay à? Tôi từng nghe các nghệ sĩ thường rất dễ mắc chứng trầm uất.
– Đúng là do scandale đó nhưng không phải tôi cố ý cắt mà là vô tình bị cắt phải trong lúc lộn xộn.
– Thế nên cô muốn xăm hình để che vết sẹo đó?
Linh An gật đầu.
– Xăm ở chỗ lộ liễu như vậy, cô nên nghĩ cho kĩ. Người ta có thể dị nghị đấy.
– Họ chẳng cần tới hình xăm để dị nghị tôi. Đoạn clip quay lại cảnh tôi bị đánh vẫn còn trên mạng. Luôn có người nhận ra tôi. Họ thậm chí chưa từng gặp tôi nhưng có thể kể cả một câu truyện về tôi, về gia đình tôi…
Nhật Minh nhìn Linh An, khẽ cười.
– Khi nào có những đoạn clip khác, đáng tò mò hơn, họ sẽ quên cô ngay thôi. Thế cô muốn xăm hình gì lên vết sẹo đó?
Linh An lấy ra từ trong túi một mảnh giấy nhỏ. Bên trong là những hình dài được vẽ loằng ngoằng, giống kí tự hơn là chữ viết.
– Nó có nghĩa là gì?
– Cuộc sống bắt đầu khi ta bắt đầu sống.
Nhật Minh nheo mắt, lẩm bẩm nhắc lại: “Cuộc sống bắt đầu khi ta bắt đầu sống”.

Hai người bước đi, bỏ lại con ngõ nhỏ và những cánh hoa hồng theo gió rụng, héo úa. Bên ngoài, cuộc sống ồn ã chào đón họ bằng những âm thanh inh ỏi. Từng lượt xe gấp gáp vụt qua, rồi dừng lại sát vạch sơn trắng. Họ lặng lẽ bước qua đường. Góc phố đối diện, những ngôi nhà nhỏ im lìm kề sát cạnh nhau, tách biệt hẳn với khói bụi.

Cuộc sống là như vậy. Có phố lớn, có ngõ nhỏ. Có lúc dừng lại, có lúc vụt qua. Đôi khi lại nghỉ ngơi không lo nghĩ. Nếu ta không thể kết thúc sự sống thì phải học cách từ bỏ những thứ ngăn cản ta tiếp tục sống. Let it be!, có cụm từ như vậy.

Chương 19: thoát thân

Thứ 5 – Tháng 11: Một năm sắp qua. Khí lạnh tràn về.

Dạo gần đây, Diệp Anh thường xuyên mơ lại cơn ác mộng đó. Hồi ức lởn vởn quanh cô, không chịu rời đi. Cô có cảm giác như nó muốn nhắc nhở cô về một điều gì đó, rất mơ hồ.

Ngồi ngoài ban công, Diệp Anh cố mượn gió lạnh để làm mình bình tĩnh hơn. Đột nhiên cô ngửi thấy mùi khói bay sang từ nhà bên cạnh. Con Bob không ngừng sủa lớn. Cô ghé mắt nhìn sang, gọi nhưng không ai đáp lại. Không thể suy nghĩ được nhiều, cô bèn trèo qua khung sắt, nhảy xuống ban công nhà đối diện.

Khải Hưng nằm ngay ngưỡng cửa, bất tỉnh. Chân bị một chiếc tủ lớn đề lên. Đồ đạc trong nhà đang bắt đầu bắt lửa. Diệp Anh chắc rằng nếu gọi người tới giúp thì không chỉ nhà mà Khải Hưng cũng đã bị thiêu thành tro. Nghĩ tới đây, cô xua con Bob qua bên, đưa tay tát mạnh vào mặt Khải Hưng. Anh từ từ mở mắt. Những đốm đen lờ mờ xuất hiện.
– Tôi không nhìn thấy gì cả.
– Không cần nhìn. Chỉ cần nghe thôi. Giờ tôi đếm 1, 2, 3. Tới 3 thì anh cố nhích chân qua bên phải, hiểu không?
Khải Hưng khẽ gật đầu. Diệp Anh dùng hết sức nhấc chiếc tủ lên. Sức nặng của nó khiến tay cô run bần bật.
– 1, 2, 3. Nào!
Nhưng

Trang: [<] 1, 31, 32, [33] ,34,35 ,44 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT