watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 02:49 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9005 Lượt

Diệp Anh đọc lại những gì vừa viết. Cô thở dài, ấn nút xóa. Trang viết trắng trơn. Cô quay lại phía giường, nhướn mắt nhìn Khải Hưng. Cô phân vân không biết có nên kéo anh về nhà để anh và đám thợ kia tạo nên bản hòa tấu. Cô chưa từng thấy người nào không ngại chỗ lạ, đặt lưng là ngủ say, hơn thế còn ngáy đến độ khiến câu chữ trong đầu cô bay biến.

Diệp Anh trở mình thức dậy sau giấc ngủ say. Lấy hai tay xoa mặt, cô giật mình lùi về sau khi phát hiện mình không còn nằm ở mép giường mà từ lúc nào đã tịnh tiến vào trong. Khải Hưng trâng trâng nhìn lên trần nhà, gương mặt bình thản. Thấy Diệp Anh đã thức dậy, anh nhanh chóng mở lời:
– Lần trước đủ hai chân, tôi cố lắm mới mang được cô lên giường. Giờ tôi thế này, chắc chắn đêm qua khiến cô trong tư thế đó không phải tôi.
Diệp Anh bình tĩnh hơn. Cô chắc đêm qua cơ thể mình đã để cho tâm trí điều khiến, xích lại gần hơn nơi nó cảm thấy ấm áp. Cô thở dài, gật đầu nhìn Khải Hưng.
– Không sao.
Diệp Anh xuống khỏi giường, đỡ lấy tay Khải Hưng, giúp anh ngồi thẳng dậy. Anh ghé sát vào tai cô, thì thầm.
– Nói thật cho cô biết. Hôm qua cô vốn chỉ nằm ở mép giường thôi. Là do tôi kéo cô lại gần. Cô khi ngủ rất biết nghe lời.
Diệp Anh nhướn mắt nhìn Khải Hưng, buông tay.

Cô kéo lê từ nhà Khải Hưng về đôi nạng gỗ và một chiếc túi du lịch, chỉ đồng ý cho anh ở lại cho tới khi bạn anh tới đón. Anh một mình xoay xở với việc vệ sinh cá nhân, cau mày thắc mắc tại sao nhà Diệp Anh chỗ nào cũng giống như một căn hầm, vừa thấp, vừa hẹp. Con Bob thích thú sủa lớn, vờn quanh một quả bóng sáng vừa rơi

xuống từ kệ sách của Diệp Anh. Còn bản thân cô đang chạy bộ, tích cực tận hưởng một buổi sáng trong lành, mát lạnh.

Chưa chạy được bao lâu, đột nhiên cô phát hiện phía trước đường bị chặn lại bởi một nhóm người. Từ tiếng máy bơm nặng trịch và mùi hôi thối nồng nặc bốc lên, cô đoán được họ đang hút thứ gì từ những đường ống chạy dài bên dưới. Cô ngó quanh, phát hiện một ngõ nhỏ bèn chạy vào, nhất thời không xác định được phương hướng.

Một ngôi làng giữa lòng thành phố. Diệp Anh trước đây có nghe nói nhưng chưa từng đi qua. Giờ được tận mắt chứng kiến, quả là nhộn nhịp. Cổng vào vẫn giữ nguyên lối kiến trúc cũ. Có lẽ vì đã cuối năm, vài người đang chăm chú quét vôi lại bức tường kế bên, xóa sạch những hàng chữ quảng cáo kín đặc. Đường hẹp, nhiều ngã rẽ, được người dân trưng dụng để họp chợ, mở cửa hàng. Diệp Anh bước chậm, lách qua ấm nước sôi và chiếc chảo nóng một quán cơm bình dân gần đó bày ra. Người mua, người bán, vừa sáng đã tấp nập, trái ngược không khí yên tĩnh trên con phố chính.

Tới cuối đường, một người đàn ông cực nhọc đẩy chiếc xe đạp cũ kĩ lên dốc. Ông ta liếc nhìn Diệp Anh, ra hiệu cho cô giúp đỡ. Cô nhoài người, cảm nhận sức nặng của đống hàng chất cao phía sau xe. Xong xuôi đây đấy, cô cúi nhìn đôi giầy chạy chẳng may giẫm phải vũng nước bẩn, lấm lem. Vừa ngẩng đầu nhìn lại, ông ta đã lên xe, đạp xa một quãng, luôn miệng hét: « Tránh ra! Tránh ra! » Diệp Anh cười trừ, loanh quanh tìm lối ra. Một con đường tắt, rút cục chỉ mất phân nửa thời gian đã tới được công viên, nơi cô vẫn thường chạy bộ.

Hai vòng chạy, Diệp Anh cuối cùng cũng thấm mệt, đứng thả lỏng dưới một gốc cây lớn. Suy nghĩ của cô đột nhiên quay vòng trở lại cuộc gặp gỡ cách đây vài ngày.

Hôm đó, khi Diệp Anh đang chờ Đan Nguyên trước một tiệm áo cưới thì tình cờ gặp lại chị Hồng, người làm cùng công ty với cô trước đây. Chị nói chị sắp kết hôn và người chị sẽ kết hôn không ai khác chính là gã trưởng phòng từng đuổi việc Diệp Anh. Chị nhận ra vẻ sửng sốt trong ánh mắt cô bèn khoác tay, kéo cô sang quán cà phê bên đường nói chuyện.

Chị nói chị biết mọi người vẫn nghĩ chị yếu đuối và bạc nhược nhưng vì không ở vị trí của chị, họ sẽ không thể hiểu. Chị xuất thân từ một vùng quê nghèo, ngoại hình bình thường, học thức chỉ vào loại trung bình khá, 3 lần thi vào công ty mới trúng tuyển. Lúc trẻ, nghĩ đi làm rồi cơ hội sẽ tốt hơn, nhiều lần trì hoãn chuyện yêu đương. Khi bước chân vào xã hội kiếm sống, con người càng lúc càng trở nên thực dụng. Người thấp không màng đến, người cao không với tới, cuối cùng chọn lấy người sẵn sàng dẫn mình đi đường tắt, không cần nhọc công, không cần tốn sức cũng có thể nhận được kết quả tối ưu.

Trước khi ra về, chị vỗ vai Diệp Anh dặn cô nhân lúc yêu đương còn chưa đòi hỏi gì ngoài tình cảm thì hãy thật lòng tiếp nhận một người. Đừng nghi ngại, đắn đo. Yêu cũng là một cách tận hưởng tuổi trẻ.

Diệp Anh trên đường về bật cười khi nhớ đến lời Đan nguyên. Cô nói hai người phải mau yêu đương trước khi từ hàng tồn kho trở thành hàng thanh lí, bị bày bán từng lố trên vỉa hè.

Có lẽ bản thân cô đã có câu trả lời. Không thể nói cô không bị Khải Hưng hấp dẫn. Nhưng cô chần chừ là vì nghĩ bản thân có thể đợi người thích hợp hơn. Không ngờ đến cuối cùng, người đàn ông thứ 2 cô chọn vẫn là một kẻ lăng nhăng.

Cô về nhà mang đồ ăn sáng vừa mua đặt lên bàn, lấy một phần đưa cho Khải Hưng. Anh đã cầm chặt chiếc bánh mì trên tay nhưng vì nhìn thấy nét mặt căng thẳng của Diệp Anh mà chần chừ, chưa đưa lên miệng. Lông mày cong lên, cô chăm chú nhai miếng bánh mì như thể ăn phải một miếng thịt bò dai.

- Bạn tôi vừa nhắn tin. Tôi có thể đi rồi.
– Vậy bảo bạn anh chờ thêm đi. Tôi có chuyện muốn nói.
Khải Hưng đặt miếng bánh mì xuống, xoay xoay chiếc nhẫn trên tay.
– Lần đầu tiên tôi liều lĩnh là khi lựa chọn nghề nghiệp. Xem ra tôi đã làm đúng. Lần này, tôi muốn thử một lần nữa xem sao.
– Nhưng cô muốn liều chuyện gì? Sao phải thảo luận với tôi?
– Chuyện hẹn hò. Tôi đồng ý.
Khải Hưng nhìn Diệp Anh, bật cười, cầm lại miếng bánh mì vừa đặt xuống chăm chú ăn.
– Không hiểu nên vui hay nên buồn nữa. Em đồng ý như thể đang ép bản thân đặt cước hết tài sản vào một số đề vậy.

Thứ 6 – Tháng 12: Chút mưa rét càng khiến người ta muốn ở gần nhau trong ngày lễ Giáng Sinh.

Giáng Sinh, công ty Đan Nguyên tổ chức một buổi liên hoan. Để làm vừa lòng tất cả mọi người, trưởng phòng chăm sóc khách hàng, người năng nổ nhất trong công ty chia bữa tiệc làm 3 phần: đi ăn, đi hát và đi nhảy.

Đan Nguyên vốn định tận hưởng ngày lễ này như mọi năm, cuộn tròn trong chăn bên cạnh hai cô bạn thân và xem một bộ phim nào đó. Nhưng hôm nay, đi được nửa đường, cô đột nhiên quyết định quay lại, tham dự bữa tiệc của công ty.

Đan Nguyên hiếu kì nhìn các nam nhân viên của quán karaoke mặc bộ quần áo bó sát màu đen và đội trên đầu một chiếc mũ len màu đỏ. Một người trong số họ sau khi hỏi tên người đặt phòng thì nhanh nhẹn ấn thang máy giúp Đan Nguyên.

Ngay sau đó, Quốc Dũng xuất hiện. Anh lộ vẻ ngạc nhiên khi nhìn thấy Đan Nguyên. Anh lưỡng lự nhưng cuối cùng cũng bước vào. Cánh cửa thang máy đóng lại. Đan Nguyên cảm thấy khoảng không gian phía trước cô đột nhiên bị hút kiệt, tù túng kì lạ.

- Tôi tưởng hôm nay cô có hẹn?
– Vâng. Lúc trước là thế. Nhưng cuộc hẹn vừa bị hủy rồi.
– Cô uống được chứ?
Đan Nguyên bối rối.
– Dạ? Cũng không tồi.
Đan Nguyên lúc này mới sực nhớ ra nhất định trong những buổi tụ tập thế này, rượu là thứ không thể thiếu. Nhưng nếu cô say, nói không chừng sáng hôm sau khi hết hơi men, cô sẽ nhận được thông báo cho thôi việc.

Quốc Dũng trước khi vào phòng, thì thầm vào tai Đan Nguyên:
– Ngồi xa tổng giám đốc một chút. Mọi việc sẽ ổn.
Nhưng Đan Nguyên chưa kịp hỏi vị nào là tổng giám đốc thì cửa phòng đã mở ra. Trong ánh đèn đỏ quạch và tiếng nhạc inh ỏi, Đan Nguyên và Quốc Dũng mỗi người bị kéo về một hướng. Trường phòng của Đan Nguyên đẩy cô ngồi vào chỗ trống phía cuối bàn, bên cạnh một người đàn ông to béo nhưng ù lì, chỉ chăm chú vỗ tay theo điệu nhạc.

Đột nhiên, có người đưa míc về phía ông ta, trịnh trọng:
– Tổng giám đốc! Anh cũng góp giọng một bài đi!
Ông ta cười trừ nhưng nhạc vừa nổi lên, ông ta lập tức bắt theo nhịp. Như tiếng người già bị mắc chứng ho khan, ông ta gằn lên từng tiếng. Mọi người nhìn nhau, lắc lư theo điệu nhạc và rầm rộ vỗ tay khi chiếc míc được đặt xuống rồi lặng lẽ chuyển qua cho một người khác.

Ông ta lảo đảo ngồi xuống ghế, nhìn Đan Nguyên chằm chằm. Cô bối rối nhích qua bên. Chai bia của ông ta đột nhiên gõ vào miệng cốc của Đan Nguyên. Ông ta hất hàm ra hiệu cho cô. Tức thì cô cầm cốc lên, tu một hơi, uống cạn.
– Cô có biết tôi rất thích rượu không?
– Dạ, biết.
– Thế nên tôi chỉ thích những người thích rượu như tôi thôi.
Đan Nguyên với lấy chai rượu trước mặt rót vào một chiếc li nhỏ định nâng lên miệng uống thì bị ông ta ngăn lại.
– Cái kia!
Ông ta chỉ vào những chai rượu nhỏ được bày la liệt ở góc bàn. Đan Nguyên nuốt nước bọt. Cô không biết khi chỗ men kia ngấm cả vào người thì liệu cô có nhảy lên bàn và hát một bài để góp giọng mua vui cho mọi người không. Cô dáo dác nhìn xung quanh. Khi chai rượu đã gần đưa tới miệng thì Quốc Dũng xuất hiện mang theo hai chai rượu lớn. Đan Nguyên tròn mắt nhìn anh.
– Tổng giám đốc, em kính anh một chai!
Ông ta từ từ đứng lên, xốc lại chiếc quần

Trang: [<] 1, 33, 34, [35] ,36,37 ,44 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT