watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 02:49 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9002 Lượt

nhiên trợn mắt nhìn Diệp Anh.
– Chị…
Gương mặt Diệp Anh bình thản. Cử động rất khẽ nhưng không ai biết cô đã dùng bao nhiêu lực để ghì chặt tay cô ta áp sát tô canh nóng.
– Xin lỗi. Tay chị hơi trơn. Phải nắm chặt một chút.
Tô canh đặt xuống. Cô ta hậm hực bỏ đi. Diệp Anh lặng lẽ múc một ít vào chiếc bát nhỏ trước mặt, nếm thử.
– Hồi nhỏ, Đan Nguyên và Linh An hè nào cũng cùng tới một trung tâm thiếu nhi. Đứa học đàn. Đứa học vẽ. Em ghen tị nên cũng đòi đến. Nhưng sau khi đến rồi mới phát hiện bản thân chẳng có năng khiếu gì, đành tham gia lớp học võ. 2 năm trước đi du học, em mới ngừng tập. Nếu vừa rồi cô ta không gọi em một tiếng chị, em nhất định khiến cô ta không nhấc được tay ra khỏi tô canh này.
Khải Hưng ngập ngừng.
– Anh và cô ấy quen biết từ lâu. Tối qua bực bội lại tình cờ gặp cô ấy ở quán bia của bạn anh nên nán lại nói chuyện.
– Anh làm gì lúc đó em không biết, cũng không muốn biết. Chỉ có điều đừng để người phụ nữ khác nhìn em một cách đáng thương là được.
– Chúng ta năm ngày bảy trận. Vậy làm sao có thể lâu dài được.
– Anh nói xem em có nên tính chuyện lâu dài với người chỉ vừa cãi nhau đã bỏ ra ngoài say xỉn bên cạnh cô gái khác không?
– Em có tận mắt nhìn thấy không?
– Vậy lần này cãi nhau, anh làm cho em thấy tận mắt là được.
Diệp Anh vừa dứt lời, Khải Hưng liền đứng dậy, bỏ ra ngoài. Diệp Anh còn ngồi lại, yên lặng ăn hết bát cơm đã chan canh nóng. Khi cô chuẩn bị đứng dậy ra về, đột nhiên một người đàn ông lạ mặt tiến lại gần, tự nhiên kéo ghế, ngồi đối diện với cô. Ông ta cẩn trọng đặt xuống trước mặt cô một tách trà nóng.
– Trà gọi ra rồi. Uống rồi hẵng đi.
– Tôi đâu có gọi.
– Tôi gọi.
– Xin lỗi, nhưng ông là ai?
– Cô đoán xem.
– Nhìn bộ quần áo ông mặc, tôi đoán ông là đầu bếp. Hơn nữa, phong thái như vậy, chắc chắn là bếp trưởng.
– Đúng nhưng thiếu.
– Tôi còn là chủ nhà hàng này và là bố của người đàn ông vừa rời khỏi đây.
Diệp Anh sửng sốt, đứng bật dậy, khẽ cúi đầu chào.
– Cháu chào bác.
– Tốt. Chào hỏi rồi thì ngồi xuống nói chuyện đi.
Diệp Anh từ từ ngồi xuống.
– Đồ ăn ngon chứ?
– Vâng rất ngon. Mùi vị rất giống các món cháu từng ăn trước đây.
– Nó từng nấu cho cô ăn sao?
– Dạ?
– Mùi vị này chỉ mình tôi và nó có thể làm được. Tôi nhớ đây là lần đầu cô tới quán.
– Vâng, anh ấy đã nấu cho cháu ăn.
– Vậy sao?
Ông ta nhìn Diệp Anh. Ánh nhìn có chút gì đó tò mò.
– Trà thế nào?
– Cũng rất ngon ạ.
– Vậy cô cầm một ít về đi.
Ông ta đưa cho Diệp Anh một bọc giấy màu vàng nhạt, tỏa ra một mùi hương nhẹ.
– Cháu…, Diệp Anh ngập ngừng.
Ông ta nhìn Diệp Anh, ánh mắt nghiêm nghị thoáng qua nét trầm tư.
– Vợ tôi khi còn sống rất thích uống trà do tự tay tôi xao tẩm. Mỗi năm nó chỉ tới đây gặp tôi một lần vào ngày giỗ của bà ấy để lấy trà.
Ông ấy đứng lên, trước khi đi không quên dặn Diệp Anh:
– Cô tới đó chỉ cần thả một viên nhỏ vào nước sôi, nó sẽ tự bung ra.

Diệp Anh chạy ra tới cửa đã thấy Khải Hưng đứng đó, từ từ gập ví lại.
– Sao anh quay lại?
– Ví của em còn để trong cốp xe.
– Không phải vì cái này sao?
Diệp Anh giơ về phía Khải Hưng bọc giấy màu vàng nhạt, nhướn mày. Khải Hưng khẽ thở dài. Diệp Anh níu tay Khải Hưng, hôn nhẹ lên má anh. Cô không biết anh đang cảm thấy thế nào nhưng cô tin, chút ấm áp có thể khiến anh nhẹ nhõm hơn. Khải Hưng bất ngờ nhích đầu sang bên để nụ hôn đó chạm tới môi mình.
– Á!, Khải Hưng đưa tay sờ lên vành môi rớm máu.
– Em là biên kịch. Mấy hành động đó em đều viết ra được. Đừng cố thể hiện với em.

Họ đi qua những con phố cũ, trở về chỗ gửi xe. Hai bàn tay vẫn không hề nắm lấy, Nhưng giữa hàng ngàn người trong thành phố đông đúc này, họ có thể bước sát cạnh nhau, cùng tới một nơi, đó cũng là duyên phận.

Thứ 5 – Tháng 1: Không khí ấm áp nhanh chóng rời đi khi hai tuần nghỉ Tết kết thúc.

Tết vừa hết, bàn làm việc của Đan Nguyên đã dán kín những mẩu giấy nhớ ghi các cuộc hẹn với khách hàng. Cô vội vã chạy đi chạy lại khắp nơi để lo những thứ nhỏ nhặt nhất như một tấm hình còn thiếu hay khăn trải bàn quá sẫm màu so với váy cô dâu.

Hôm nay, trong lúc đang chạy về công ty cho kịp buổi họp thì giầy của cô đột nhiên bật gót. Cô ngã sóng soài trên nền đất. Cô nhăn mặt, từ từ đứng dậy, nhặt lại những tờ giấy vừa rơi ra từ tập tài liệu mang theo. Bất giác nhìn lên, cô nhận ra phía trên ai đó đang nhìn mình. Cô nheo mắt, lẩm bẩm đếm số tầng. Bóng người biến mất sau ô kính.

Cuộc họp diễn ra như một phiên chất vấn. Mọi người uể oải trước các tin nhắn khiếu nại và thắc mắc dàn trải trên trang web của công ty. Một đám cưới, không phải chỉ có cô dâu, chú rể mà 2 bên gia đình cũng nhiệt tình góp sức. Nhưng nếu cố gắng làm vừa ý tất cả mọi người, sẽ khiến buổi lễ trở nên diêm dúa, hỗn tạp. Những người không được lưu tâm đến ý kiến đều để lại vài dòng nhắc nhở, nhưng họ không biết vì thế mà hơn chục người 3 ngày một lần lại phải tập trung, ngồi đối diện nhau trong một gian phòng hẹp, tự kiểm điểm.

Màn hình máy tính hiện lên vài dòng chữ. Đan Nguyên liếc nhìn Quốc Dũng. Quả thật anh đang nhìn cô, chăm chú. Nhưng ngay khi đèn vừa bật sáng, ánh mắt anh liền trở nên nghiêm nghị.

Đan Nguyên vì biểu hiện lạ lùng này của anh mà bối rối suốt buổi họp. Trong đầu cô liên tục xuất hiện những tưởng tượng không đâu rồi tự tay đập tan hết tất cả bằng cái lắc đầu thật mạnh. Cô cứ thơ thẩn như vậy cho tới khi theo dòng người ra khỏi thang máy, bước tới cổng công ty, kết thúc giờ làm việc.

Mỗi khi trong lòng bức bách, Đan Nguyên lại phóng xe thật nhanh. Đi đâu và đi tới bao giờ, cô không hề nghĩ tới. Khi bình tĩnh lại, Đan Nguyên sửng sốt nhận ra mình đã đi được bao xa. Cô thậm chí đã ra khỏi thành phố. Biệt thự bằng gỗ đang ở ngay trước cô, chỉ cách vài bước chân. Cô thở dài, chăm chú nhìn thẳng vào nó như thế thứ vô tri đó sẽ trả lời bất cứ câu hỏi nào của cô.

Khi Đan Nguyên định quay đầu xe rời khỏi thì bị một chiếc ôtô màu ghi sáng chắn đường. Nó rẽ sang bên, tiến về phía trước rồi dừng lại. Quốc Dũng mở cửa bước xuống, nói với Đan Nguyên khi cô còn chưa kịp định thần.
– Ở công ty, tôi thấy cô phóng bạt mạng như vậy còn tưởng cô có chuyện gì rất gấp.
– À…vâng…chuyện gấp…Có một người…
– Cô xong việc rồi chứ?
– Vâng…
– Đến tận đây rồi, tôi mời cô một tách phê, được chứ?

Cánh cổng từ từ mở ra. Đan Nguyên dắt xe vào trong. Khác xa với cảm giác mới lạ khi lần đầu tới đây, cô giờ không còn tâm trí để thích ngú ngắm nhìn những họa tiết tinh tế được khắc lên những thớ gỗ nhẵn mịn. Cô cẩn trọng bước theo sau Quốc Dũng.

Cà phê được bưng ra. Hai người yên lặng đứng trong vườn, thưởng thức. Bọt kem vương lại trên đầu lưỡi Đan Nguyên, mềm mịn, bông xốp. Những cánh hoa màu trắng lả tả rơi. Một thứ hoa có mùi thơm rất nhẹ, gần như tan loãng trong không khí, theo gió chạm tới cánh tay Đan Nguyên. Quốc Dũng vẫn ở đó, quay lưng lại phía cô, không nói một lời. Khoảng cách giữa họ là gần hay xa, Đan Nguyên không thể đoán biết.

Đột nhiên anh cất tiếng hỏi cô:
– Cà phê được chứ?
– Vâng.
Quốc Dũng ôn tồn:
– Năm nay cô bao nhiêu tuổi?
– Tôi 27.
– 10 năm trước. Khi tôi bằng tuổi cô bây giờ, tôi mới vào làm trong công ty. Công việc đầu tiên của tôi là pha trà và cà phê cho tất cả mọi người. Ngày nào cũng chạy đi chạy lại giữa các tầng, tôi mệt mỏi tới độ sợ phải ngửi thấy mùi của 2 thức uống đó. Vì thế tôi nghĩ sau này khi trở thành sếp, tôi sẽ dành thời gian tán dóc để đứng lên tự pha theo đúng khẩu vị của mình thay vì hạch sách người khác. Nhưng khi tôi thực sự ngồi vào vị trí đó, tôi thậm chí không biết cà phê để ở đâu. Tất cả đều do thư kí của tôi chuẩn bị.
Quốc Dũng khẽ thở dài.
– Khi còn trẻ, người ta có thể hậm hực với khó khăn, thử thách nhưng rồi sẽ cố gắng vượt qua vì tràn trề sức lực và hi vọng. Nhưng khi về già, ai cũng cho mình quyền được lười biếng.
Đan Nguyên tiến lên trước, đứng ngang bằng với Quốc Dũng.
– Có thể chỉ là…những việc trong quá khứ khiến họ ngần ngại và thận trọng hơn.
Hai người nâng tách cà phê của mình lên. Những giọt cuối cùng rơi qua khóe miệng.

Trời từ sáng chuyển qua tối, gió thổi mạnh hơn. Những cánh hoa mong manh cố níu cành nhưng cuối cùng cũng rơi xuống, lẫn trong đám cỏ.

Chương 22: Ghen

Thứ bảy – Tháng 2: Xuân, mưa nhẹ thấm đẫm đám cỏ non.

Diệp Anh vui vẻ bước những bước dài lên cầu thang, tay phe phẩy chiếc phong bì. Tiền nhuận bút nhiều hơn cô nghĩ, bộ phim mới phát sóng cũng nhận được phản hồi khá tốt. Mưa lâm thâm, tiết trời cô ghét nhất, vì thế mà đột nhiên trở nên dịu nhẹ, tươi mát trong sắc xanh của chồi non mới nhú.

Gần tới nhà, Diệp Anh sững lại vì nhìn thấy một người đàn ông, theo sau là một người phụ nữ . Cả hai người cô đều đã gặp qua nhưng cô không nghĩ sẽ gặp lại họ, ngay tại đây.

Người đàn ông chỉnh lại cho

Trang: [<] 1, 35, 36, [37] ,38,39 ,44 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT