|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
sắp không che nổi chiếc bụng phệ, vỗ vào vai Quốc Dũng, gật đầu. Quốc Dũng cầm chai rượu lên nhưng không thể để cho đúng vào miệng. Rượu trong chai ộc ra ngoài, chảy cả vào áo.
– Chú em theo anh bao năm mà tửu lượng cũng chẳng khá hơn là mấy. Mới nhập cuộc đã say đến độ không đổ được rượu cho đúng chỗ. Nhìn đây!
Nói là làm, ông ta nâng chai rượu cao hơn. Mực chất lỏng màu vàng đậm thấp dần. Cuối cùng, phân nửa còn lại của chai rượu chảy lênh láng trên nền đất còn ông ta thì gục đầu xuống bàn, ngủ li bì. Quốc Dũng ra hiệu cho Đan Nguyên rời khỏi bữa tiệc.
Đan Nguyên kéo lại cho khít chiếc khăn trên cổ trước khi gió lạnh kịp lùa vào. Quốc Dũng yên lặng đút tay vào túi áo. Hai người đi bộ trên con phố đông đúc. Các quán ăn chật kín người, thậm chí nhiều nhóm nhỏ đang đứng trên vỉa hè chờ sắp chỗ. Tiếng cụng li, cười nói, la hét lấp đầy khoảng trống của một đêm mưa rét.
Từ xa có tiếng người nói qua loa, đột nhiên, mọi người xung quanh Đan Nguyên và Quốc Dũng đều ôm chầm lấy nhau. Những chùm bóng bay đầy màu sắc được thả, bay lên cao, kéo theo một tấm vải lớn “Free hugs for everyone”.
Đan Nguyên bối rối nhìn Quốc Dũng. Anh tiến lại gần cô, từ từ vòng tay ôm lấy cô. Nhẹ nhàng, ấm áp nhưng bằng cách nào đó đang nắm lấy, siết chặt trái tim cô. Quốc Dũng dần buông tay, Đan Nguyên liền ôm lấy anh. Đôi tay trần của cô bị gió lạnh làm cho tê cứng. Cô nói như đang phả khói vào không khí:
– Một chút nữa, được không?
Quốc Dũng ban đầu còn lưỡng lự. Nhưng sau đó đôi tay anh đã nâng dần lên, vỗ nhẹ vào lưng Đan Nguyên.
– Giáng Sinh vui vẻ!
Mưa bạt theo gió. Con phố chật kín những cái ôm giữa những người xa lạ. Đan Nguyên còn đứng đó, không muôn rời đi. Cô lo sợ ngày mai nắng lên, trận mưa đêm nay cũng chẳng còn dấu vết, con phố này lại trở lại với dáng vẻ thường ngày, ngập trong khói bụi.
Thứ 7 – Tháng 12: Qua đêm Giáng Sinh, mọi thứ lại trở nên bình lặng.
Phòng nghỉ của giáo viên, mọi người đã về hết, chỉ còn Linh An gục đầu xuống bàn, im lặng. Cơ thể cô đau ê ẩm sau một đêm tụ tập với đám bạn cấp 3. Diệp Anh bình thường không bao giờ tham gia nhưng lần này lại hăng hái hơn bao giờ hết. Không những không cản trở, cô còn cùng Linh An cuồng nhiệt theo điệu nhạc. Chút bia pha với đủ thứ nước màu mè không rõ lai lịch được đổ chung vào một chiếc bình lớn, mỗi người một hớp cho tới khi chỉ còn Linh An trụ vững trên mặt bàn. Cô xoay người, hăng hái nhảy. Lát sau, gót chân gần như sắp nứt ra, cô lảo đảo ngã xuống.
Cô không biết bằng cách nào Diệp Anh có thể đưa cô về tới cửa nhà. Nhưng sau đó hai người lại ngủ gục ngay trước hiên. Sáng sớm thức giấc, Diệp Anh và Linh An được lót dạ bằng một tô cháo nóng. Đầu óc váng vất, hai cô dìu nhau ra khỏi cửa trước khi mẹ Linh An tiếp tục cuộc nói chuyện thẳng thắn giữa những người phụ nữ trưởng thành.
Giờ Linh An ngồi đây, cố nhớ xem hôm qua rút cục mình đã bỏ quên điện thoại ở đâu.
– Quán karaoke? Quán vịt nướng? Taxi?, cô lẩm bẩm.
Đột nhiên cô nghe có tiếng người đẩy cửa bước vào. Cô ngẩng đầu nhìn, sửng sốt. Nhật Minh ở đó trong bộ quần áo chỉnh tề. Anh đẩy về phía Linh An một cốc cà phê.
– Sao anh lại ở đây?
– Tôi có chút chuyện. Cô say từ hôm qua đến bây giờ vẫn chưa tỉnh sao?
– Sao anh biết tôi say?
– Chính cô nói cho tôi biết.
– Gì chứ?
– Hôm qua, tôi gọi điện cho cô thì thấy cô nói như hét vào điện thoại. Nào là tôi say rồi, tôi ở quán karaoke gần nhà hàng anh đến đưa tôi về. Lúc tôi tới thì thấy cô và bạn cô đang lảo đảo lên taxi.
– À…
– À? Tôi bắt xe đuổi theo, thấy hai người về đến nhà rồi mà còn gục xuống, ôm nhau ngủ trên vỉa hè nên tôi phải bấm chuông.
Nhật Minh để lên bàn một chiếc điện thoại màu hồng nhạt, lủng lẳng một chuỗi hạt được kết từ vỏ sò.
– Cái này tôi thấy rơi ra từ trong túi của cô lúc mẹ cô đưa cô vào nhà.
– Vậy mẹ tôi có hỏi gì anh không?
– An tâm. Lúc đó, tôi lánh qua một góc. Cô con gái say xỉn ngủ trên vỉa hè đã đủ rắc rối rồi.
Linh An ôm lấy chiếc điện thoại, thở dài.
– Cám ơn… Nhưng hôm qua anh gọi tôi có chuyện gì?
– Để nói từ hôm nay chúng ta sẽ thành đồng nghiệp.
– Anh quay lại làm nhân viên phục vụ ở nhà hàng sao?
– Không. Tôi đến đây dạy tiếng Anh.
– Đến đâu? Đây á? Anh biết tiếng Anh?
– Tuy thời gian đi du học tôi chẳng học được gì hay. Nhưng khả năng tiếng Anh thì không tồi.
– Ngạc nhiên đấy!
– Chẳng phải cuộc sống bắt đầu khi ta bắt đầu sống sao? Mẹ tôi đã bỏ tiền ra để mua lại cuộc sống mới cho tôi, tôi cũng nên sống cho đàng hoàng một chút.
– Phải. Mẹ anh chắc hài lòng lắm.
Đột nhiên Linh An nhận thấy có cuộc gọi đến.
– Còn mẹ tôi thì không… Tôi phải về rồi… Nếu để mẹ tôi gọi tới lần thứ 2 thì muốn về cũng không thể về nữa…
– Tôi đưa cô về.
– Anh có xe sao?
– Mới sắm.
- Anh phóng chậm thôi!
– Vừa rồi cô nói đang rất gấp còn gì.
– Gấp cũng không cần phóng bạt mạng như vậy.
Mọi người trên đường đều ngoái đầu nhìn chiếc xe máy kì quặc. Màu đen xì, nó bé hơn nhiều lần so với thân hình của chủ nhân nhưng lại phóng với tốc độ cao, vượt qua mọi thứ chỉ trong nháy mắt. Tim Linh An như thể sắp nhảy ra khỏi lồng ngực nhưng cảm giác liều lĩnh này cũng làm cô hết sức hưng phấn. Cô siết chặt vòng ôm.
Gió bạt qua khiến đầu óc cô tỉnh táo. Chút men rượu sót lại đã không còn. Lại một năm nữa sắp qua, cô có nên cho bản thân một cơ hội, bắt đầu tình cảm mới, để cảm thấy mình còn tươi trẻ.
Chương 21: ngày dài
Chủ nhật – Tháng 1: Ngày Giáp Tết, tiết trời se lạnh.
Vì những tập cuối của serie phim Tết, Diệp Anh đã nhiều ngày không ngủ. Cô mở cửa bước ra ngoài với chiếc chăm trùm kín đầu, chỉ để lộ đôi mắt mệt mỏi. Một nụ hôn lướt nhẹ trên môi. Diệp Anh trừng mắt nhìn Khải Hưng. Anh nhăn mặt, cười trừ.
– Buổi sáng vui vẻ!
– Em nhớ tối qua chúng ta còn cãi nhau, mới vài tiếng đồng hồ, anh nói xem em có vui vẻ không?
– Nhìn này! Anh có cái này cho em!
Khải Hưng quay lại phía sau, kéo ra trước mặt Diệp Anh hai bọc lớn. Một đựng đầy những chai rượu còn mới. Bọc còn lại là khoảng hơn chục bao thuốc lá chưa bóc.
– Anh định bảo em dùng đỡ hay đem bán hộ anh?
– Chúng ta không gây nhau nữa, được không?
Diệp Anh khoanh tay lại trước ngực, nhướn mày
nhìn Khải Hưng.
– Được. Nếu anh không muốn vài năm nữa ở dưới mấy tầng đất và nhìn em vui vẻ bên người đàn ông khác.
Khải Hưng tiến lại gần, Diệp Anh liền lùi ra sau, đưa tay chỉ lên một vệt bầm tím phía góc trán.
– Lúc anh vào thì bấm chuông từ tốn. Lúc bỏ đi thì anh không nói không rằng, đóng sầm cửa.
– Nếu anh còn ở lại, nói không chừng em sẽ ném hết đồ đạc trong nhà vào anh.
Diệp Anh nhìn Khải Hưng, khẽ cười.
– Coi như anh hiểu em.
Khải Hưng đưa tay sờ nhẹ lên trán Diệp Anh.
– Em thay quần áo đi, anh đưa em đến chỗ này.
– Được. Nhưng vết bầm này không phải nói hết là hết đâu.
Khi đứng chờ Khải Hưng dắt xe vào chỗ gửi, trong một con ngõ vắng người, Diệp Anh nhìn thấy một người đàn ông đang vòng tay, ôm siết một phụ nữ trẻ. Nụ hôn sâu vội vã. Họ quay đầu, nhớn nhác nhìn quay rồi nhanh chóng rời đi. Diệp Anh đột nhiên thấy tim mình đập liên hồi.
Diệp Anh và Khải Hưng cùng nhau đi bộ qua 2 con phố. Diệp Anh bị câu hỏi của Khải Hưng chặn lại dòng suy nghĩ.
– Em có thấy đôi nào không nắm tay mà đi song song với nhau thế này không?
– Tay họ không có mồ hôi.
– Em đói à?
– Không. Vẫn chưa. Sao tự dưng anh hỏi thế?
– Thì lần trước em nói mỗi khi đói tay em lại đổ mồ hôi.
– À…khi em mệt cũng thế. Bao giờ mới tới nơi? Phố này dài quá!
– Tới rồi!
Khải Hưng dừng lại trước một nhà hàng phía trên treo biển hiệu “Việt”. Một nhà hàng truyền thống được thiết kế như một khu vườn thu nhỏ. Dọc lối vào, những thân cây lớn đỡ lấy chiếc mái vòm được làm từ các thanh tre uốn cong. Con đường phủ gạch và sỏi rẽ ngang vào những khoảng đất riêng biệt. Ở giữa, một bộ bàn ghế chạm khắc cầu kì được che phủ bởi một chiếc ô lớn màu trắng. Tiếng nước róc rách chảy qua những bụi cây nhỏ nở từng chùm hoa đỏ tươi, đổ vào một hồ lớn, trong vắt, bơi lội hàng ngàn con cá vàng nhỏ xíu.
Nhân viên đưa Khải Hưng và Diệp Anh tới một bàn phía bên trái quán. Sau khi gọi món, đồ ăn nhanh chóng được bày lên. Những món ăn quen thuộc như bánh xèo, nem lụi được khéo léo trang trí lạ mắt.
– Không ngờ anh cũng có khiếu thưởng thức như vậy.
Diệp Anh nhướn mày nhìn Khải Hưng, mỉm cười. Lúc này, nhân viên phục vụ đã bưng tô canh tới. Thay vì đặt ngay xuống bàn, cô ta sững lại, nhìn Khải Hưng chằm chằm.
– Anh!
Khải Hưng bối rối nhìn qua bên.
– Anh tưởng em làm việc trong bếp.
– Nhà hàng hơi đông nên em ra phụ một tay. Em còn tưởng hôm qua anh ở đó về ngủ một giấc. Không ngờ anh tỉnh táo nhanh vậy.
Khải Hưng cười trừ.
– Em cũng không tồi.
Cô ta ngay từ đầu đã nhìn thấy Diệp Anh nhưng cố ý lờ đi. Tô canh trên tay cũng chưa chịu đặt xuống. Diệp Anh đưa tay đón lấy tô canh. Cô ta đột
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




