|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
đâm phải. Xe đổ kềnh, cô ngã sấp mặt xuống đất. Gã đó dừng lại, liếc nhìn cô rồi phóng xe đi thẳng. May thay, một người đàn ông trung niên đang ngồi đọc báo ở quán nước gần đó nhanh nhẹn tới giúp cô trong ánh nhìn tò mò của những người qua đường.
Cô đang định sang đường thì một chiếc xe máy phóng vụt tới, đỗ lại chỉ cách cô vài bước chân. Nhật Minh ném về phía Linh An chiếc mũ bảo hiểm rồi ra hiệu cho cô lên xe.
Ngồi sau Nhật Minh, Đan Nguyên cảm thấy huyết áp mình tăng đột ngột. Người ta nói xem cách bạn lái xe cũng có thể đoán được tính cách. Nếu vậy Linh An dám chắc Nhật Minh là người liều lĩnh nhất cô từng gặp.
– Anh chạy chậm thôi, tới ngã tư đằng kia là có cảnh sát đấy.
– Yên tâm, chúng ta không tới đó.
Nói dứt lời, chiếc xe đột ngột đổi hướng, rẽ vào một con đường hẹp mà thậm chí Linh An chưa từng đi qua. Một con kênh đen ngòm chạy dọc theo đường đất. Mùi hôi thối bốc lên. Thỉnh thoảng xuất hiện vài căn nhà phân nửa đã đổ nát như thể phần còn lại của một dự án giải tỏa
nào đó. Mặt đường lởm chờm những hố nhỏ và sâu. Nhật Minh giảm dần tốc độ rồi dừng hẳn. Anh ra hiệu cho Linh An ngồi yên trên xe rồi từ từ dắt bộ qua một lối đi hẹp.
– Anh đã mấy năm không gặp người bạn đó rồi?
– Khoảng 3 năm.
– Lần cuối anh đến nhà anh ta là khi nào? Anh có chắc anh ta vẫn ở đấy không?
– Nếu anh ta không chuyển đi trong đêm thì hôm nay vẫn còn ở đấy.
– Tức là hôm qua anh đến rồi? Vậy hôm nay còn tới làm gì?
Nhật Minh liếc nhìn chiếc túi lớn Linh An đang nhoài người ôm lấy.
– Để đưa mấy thứ này.
Nói tới đây, Nhật Minh đỗ xe, dựng chân chống đối diện với một ngôi nhà tạm bợ, phía trên che lại bằng vài mảnh tôn màu xanh cũ nát. Nhật Minh không vội vào, ngược lại lưỡng lự châm một điếu thuốc hút. Linh An liếc thấy phía dưới chân Nhật Minh rất nhiều những đầu lọc in rõ những dấu răng. Cô tò mò muốn biết rút cục điều gì khiến Nhật Minh chần chừ như vậy.
- Nửa tiếng rồi, rút cục trong nhà đấy có gì mà tới tận đây rồi anh cũng không chịu vào? Hay anh thích cô gái nào trong đấy?
Nhật Minh bật cười, vứt điếu thuốc hút dở xuống đất, di chân thật mạnh.
– Cách đây vài năm thì đúng đấy.
– Sao? Vậy là anh đưa tôi đến đây để tặng quà cho người yêu cũ?
Nhật Minh ngồi lên yên xe, sát gần Linh An.
– Tôi là con nhà khá giả, cô nghe rồi chứ.
– Tất nhiên. Nếu không làm sao anh sống ở nước ngoài chừng ấy năm được.
– Cuộc sống của tôi chẳng thiếu thốn thứ gì. Người ngoài nhìn vào thì coi đó là may mắn. Nhưng tôi thì xem là nhạt nhẽo. Vì thế tôi tự tạo thử thách cho nó. Tôi không lăng nhăng với hết cô này đến cô khác nhưng các cô gái cặp với tôi nhất định phải được giật từ tay của kẻ khác, càng thân thiết với tôi càng tốt.
– Giờ thì tôi hiểu vì sao trong lúc anh khó khăn không có lấy một người bạn giúp đỡ rồi. Vậy cô sống trong nhà này anh giật từ tay ai?
– Một người tôi biết từ hồi cấp 1. Hai chúng tôi cũng thân nhau từ lúc đó.
Linh An nhích sang bên, nhìn Nhật Minh, sửng sốt.
– Lúc trước nghe gia cảnh của anh, cả khoảng thời gian anh phải trốn chui trốn lủi thấy cũng có chút thương cảm. Giờ thì hết sạch rồi.
– Suốt 1 năm, tôi và cô ta cặp kè, tiền chi ra không ít. Thậm chí tôi còn mua cho cô ta một căn hộ. Nhưng vì ham mê cá độ, tôi thua sạch, thứ cuối cùng phải gán là chiếc xe máy tôi thích nhất. Nhưng điều thú vị là tôi phát hiện tất cả từ đầu đến cuối đều là cô ta và bạn trai bàn tính, đưa tôi vào tròng. Chiếc xe máy đó, tôi đổi được một vé tàu để đi trốn nợ. Còn cậu ta, dùng nó đua xe, gặp tai nạn, trấn thương sọ não, giờ nằm liệt giường, ú ớ như một đứa trẻ.
– Đúng là ngưu tầm ngưu mã tầm mã. Hai người bọn anh đều thảm, chỉ mình cô ta hưởng lợi.
– Sai rồi. Ba chúng tôi đều chẳng ai được hưởng lợi. Sau khi cậu ấy gặp tai nạn, cô ta phát hiện mình có thai, hơn nữa còn là thai đôi. Đám cưới diễn ra. Cô ta thừa hưởng một thẩm mỹ lớn từ mẹ chồng và vài cửa hàng quần áo. Cuộc sống rất dễ thở. Không ngờ cậu em chồng tiếp bước anh trai: cá độ, đua xe… Cả gia tài hết sạch trong chốc lát, thậm chí còn nợ nần khắp nơi. Giờ thì cả nhà họ sống ở đây.
– Anh thấy day dứt?
– Hôm qua tôi gặp lại bạn cũ nghe chuyện nên tìm đến đây. Tôi đứng cả buổi, hút hết một bao thuốc nhưng vẫn không vào. Kì lạ, tâm trạng tôi thay vì nặng nề lại thấy rất thoải mái.
– Kẻ thù của mình không cần đánh cũng gục ngã, thoải mái là phải rồi.
Nhật Minh nhún vai, ánh mắt vẫn không rời khỏi cánh cửa khép hờ. Bên trong tối om.
– Không biết nữa.
Linh An nhớ lại câu chuyện của chính mình. Trong khoảng thời gian tự nhốt mình trong nhà, cô đã tự nhủ với bản thân sẽ quên hết tất cả, làm theo lời người ta vẫn nói “cách trả thù tốt nhất là tha thứ”. Cô tưởng rằng bản thân có thể bao dung với những kẻ đã gây ra tổn thương cho mình nhưng khi cô biết họ đang phải trả giá cho việc làm đấy, cô mới thực sự cảm thấy tảng đá lớn trong lòng đã bị đẩy đi, vui vẻ tiếp nhận cuộc sống mới.
Với con người, ích kỉ là một phần không thể gỡ bỏ.
Đột nhiên tiếng hai đứa trẻ trêu đùa cắt đứt dòng suy nghĩ của Linh An. Nhật Minh gọi chúng lại, đưa cho chiếc túi lớn rồi ra hiệu cho chúng im lặng. Anh quay đầu xe, rời khỏi đó.
Chiếc xe hòa vào dòng xe cộ với vận tốc bình thường. Nhật Minh và Linh An như đều đang suy nghĩ điều gì đó.
Âm thanh ồn ã của thành phố đã trở lại.
Chương 24: giúp đỡ
Thứ hai – Tháng 4: Chuyển mùa. Mưa lạnh xen kẽ những đợt nắng nóng.
Vị đạo diễn dẫn dắt Diệp Anh vào nghề từng nói với cô: “Công việc viết lách chính là kết hôn với cảm xúc của bản thân. Thuận vợ thuận chồng, mọi chuyện đều xuôi chèo mát mái. Nhưng đôi khi không tránh khỏi mâu thuẫn. Cố mặt đối mặt trong lúc tức giận chỉ càng làm tổn thương nhau. Tốt nhất hãy ra ngoài, tụ tập bạn bè, làm một chén. Bình tĩnh rồi, mọi bế tắc đều có thể giải quyết.”
Nghĩ tới đây, ánh mắt Diệp Anh dần dịu lại. Cô rời khỏi chiếc ghế dài ngoài ban công, quyết định ra ngoài hít thở không khí trong lành thay vì cố nài ép bản thân nảy sinh cảm hứng cho phần tiếp theo của kịch bản.
Nhờ chạy bộ hằng ngày, đôi chân Diệp Anh trở nên dẻo dai. Cô có thể đi bộ hàng giờ trên những con phố dài nối tiếp nhau. Suy nghĩ miên man trôi theo dòng xe cộ. Đường phố chính là kho báu của cảm xúc. Một âm thanh, một giọng nói, một hình ảnh, đôi khi vô nghĩa với tất cả mọi người, nhưng lại giúp cô có được những ý tưởng tuyệt vời.
Bụng cô đột nhiên sôi lên. Khứu giác bị đánh thức bởi mùi thịt nướng phảng phất trong không khí. Cô nhìn quanh, phát hiện mình đã đứng trước cửa quán ăn của bố Khải Hưng từ bao giờ. Lưỡng lự, cô không biết nên chiều chuộng bản thân mình hay lánh qua quán ăn bên đường để gọi bữa trưa. Đang chần chừ, một giọng nói bất ngờ cất lên khiến cô giật bắn người, quay đầu lại.
– Cô không có tiền à?
– Dạ?
– Chỉ có những người không có tiền mới đứng trước quán ăn thất thần như vậy thôi.
– Dạ không…
Diệp Anh lùi lại sau. Người đàn ông đó tiến lại gần, vỗ mạnh vào vai Diệp Anh.
– Vậy thì vào đi! Quán của tôi không chê khách.
– Cháu…
– Cô ngửi thấy chứ. Mùi vịt nướng mật ong đấy. Tôi không cần nói nhiều chắc cô cũng đoán được nó tuyệt thế nào.
Diệp Anh mím môi lại, im lặng. Dịch vị tiết ra ngày càng nhiều. Cuối cùng, lí trí không thắng nổi cảm xúc, cô theo ông ta, bước vào quán.
Sâu trong quán có một nơi kín đáo nhìn ra vườn sau, duy chỉ có một thân cây lớn làm bàn và bốn tảng đá mài nhẵn làm ghế. Vịt được bày ra, Diệp Anh lưỡng lự nhìn người đàn ông đó ý như muốn hỏi tại sao ông ta còn chưa ngồi xuống.
– Tôi từng nhìn thấy tốc độ ăn của cô. Tôi vào bếp một lát, quay ra, chắc chúng ta có thể nói chuyện rồi.
– Dạ…vâng…
Mới gặp 3 lần nhưng lần nào Diệp Anh cũng cảm thấy người đàn ông này có rất nhiều chuyện muốn nói với cô. Nhưng những lời ông ta nói thường đi đường vòng, cuối cùng kết thúc ở ngõ cụt. Là không muốn nói hết hay còn nhiêu ẩn ý mà Diệp Anh chưa hiểu. Cô vừa ăn vừa suy nghĩ.
Trà vừa mang ra, ông ta đã xuất hiện, ra hiệu cho Diệp Anh cầm lấy tách, tiến về phía sân sau.
– Nếu tôi nói không đồng ý chuyện giữa cô và con trai tôi, cô nghĩ thế nào?
Lông mày Diệp Anh nhướn lên. Trà trong tách khẽ sánh.
– Cháu thấy ngạc nhiên và chạnh lòng.
– Ngắn gọn thế thôi sao? Nghe nói cô viết kịch bản phim. Tôi thấy trên phim mỗi khi bị phản đối, phụ nữ nào cũng cố gắng thuyết phục nhà chồng. Xem ra vì tôi không thể khiến con trai tôn trọng nên cũng không thể yêu cầu điều đó ở người khác.
– Vì cháu không có gì để thuyết phục bác. Cháu không phải người có gia thế, địa vị. Những nét hấp dẫn ở phụ nữ như dịu dàng, nữ tính, tề gia nội trợ cháu cũng không thể đáp ứng.
– Thay đổi thì sao?
– 27 năm, cháu chỉ mới thay đổi chút ít. Cháu nghĩ một lời nói không thể biến cháu thành con người hoàn toàn khác.
Người đàn ông đó thở dài.
– Quá cố chấp. Mỗi lần gặp cô lại làm tôi nhớ lại quãng thời gian trước đây.
Ông ta nhấp một ngụm
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




