watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 02:49 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8985 Lượt

cậu sẽ được ngủ một giấc thiên thu sao? Giờ thì tận hưởng cuộc sống đi.
– Đối với mình, tận hưởng cuộc sống chính là ngủ. Cậu có biết mấy hôm rồi mình phải thức trắng để viết kịch bản không?
Trong khi Diệp Anh và Linh An đang trò chuyện, Nhật Minh bưng nước tới. Đột nhiên, anh trượt tay, cốc nước cam đổ ụp vào ngực áo Linh An. Cô luống cuống. Nhật Minh đứng bên cạnh, yên lặng giơ về phía Linh An một chiếc khăn lau màu trắng, bình thản, không một lời xin lỗi.
– Mắt anh để đâu thế?, Linh An lớn giọng.
Nhật Minh vẫn đứng yên, hai tay chắp sau lưng rồi điềm tĩnh chỉ vào hai con mắt đang mở to. Linh An đứng bật dậy, nhìn Nhật Minh chòng chọc. Đúng lúc đấy, Diệp Anh kéo tay Linh An rồi ra hiệu cho Nhật Minh quay vào trong.

Diệp Anh quay sang thì thầm vào tai Linh An.
– Ngồi xuống đi. Bên kia có nhà báo đấy.
Linh An hậm hực ngồi xuống. Nhật Minh đặt chiếc khăn lên bàn rồi lẳng lặng bỏ đi.
– Cậu không nhìn thấy mắt anh ta trừng lên nhìn mình sao?
– Thế cậu có nhìn thấy hình xăm trên cánh tay anh ta không? Bắp tay nữa. Không vừa đâu.
– Thế thì sao? Gã đó sẽ bẻ cổ mình ngay trước đám đông chắc.
Diệp Anh nhìn về phía bàn đối diện rồi nháy mắt với Linh An.
– Này! Nhìn ai kìa!
– Ai?
– Xem ra sau khi gạt được cậu ra, cô ta đã trở thành miếng mồi ngon của báo chí rồi.
Linh An nhìn Diệp Anh tỏ ý không hiểu.
– Chẳng phải sự nổi tiếng chính là miếng mồi của dư luận sao?
Linh An nhìn sang bàn đối diện. Trong lòng thoáng qua cảm giác nuối tiếc. Cô đã từng ở đó, vị trí của cô ta, thảnh thơi và kiêu kì, rồi từ đó trượt xuống dốc, xây xẩm.

Diệp Anh lại nháy mắt với Linh An, tinh quái.
– Giờ thì mình hiểu vì sao cô ta xuất hiện nhiều trên tạp chí hơn là các buổi biểu diễn. Nhìn móng tay cô ta xem. Thế kia thì gãi ngứa cũng sợ hỏng móng ý chứ. Làm sao mà đánh đàn được.
Linh An cười trừ.
– Thôi. Mình gọi điện rồi qua chỗ Đan Nguyên đi. Ngồi đây mình cảm thấy bất tiện.
Sau khi thanh toán, hai cô gái nhanh chóng rời khỏi quán. Trước khi đi, Diệp Anh không quên chỉ cho Linh An dưới gầm bàn có bốn bàn chân đang xoắn lấy nhau mặc cho hai chủ nhân của chúng, gương mắt vẫn hết sức điềm tĩnh trả lời phỏng vấn.

Chương 4: Xích Mích

Chủ nhật – Tháng 8: Sau một tuần nắng gắt, cơn mưa đêm xối xả đã khiến không khí xung quanh bớt ngột ngạt.

Giữa đêm, Diệp Anh đột nhiên bật dậy bởi một mùi khen khét. Cô nhìn quanh nhà thì phát hiện chiếc quạt đầu giường đang bốc khói đen, rít lên một tiếng rồi gục xuống, tắt lịm. Rút cục, chiếc quạt già yếu cũng đuối sức sau nhiều ngày phải chạy hết công suất. Cô nhanh chóng rút phích cắm rồi mở cửa ban công. Nước đang trút xuống như thể lâu ngày dồn ứ. Chỉ cần nghe tiếng cũng khiến Diệp Anh cảm thấy khoan khoái. Cô tựa đầu vào cửa rồi cứ đứng như vậy cho tới khi trời sáng.

Cánh mũi Diệp Anh khẽ cử động. Quán nước bên dưới, vài học sinh đang tụ tập. Điếu thuốc hút dở di vội dưới chân, áo sơ mi nhàu nhĩ dắt nhanh vào cạp quần. Phía đối diện, dãy cửa sắt hoen gỉ lần lượt mở ra. Vài gương mặt uể oải lay nhau gượng dậy khỏi tấm phản đặt giữa lối đi hẹp, xung quanh chất đầy hàng hóa. Những đứa trẻ chưa hết tuổi đến trường lặng lẽ, mỗi người một góc, mắt nhắm nghiền vẫn có thể thành thục công việc chúng đã làm nhiều năm. Nước da đen thô ráp từ nơi quanh năm nắng cháy da cháy thịt dần trở nên nhợt nhạt khi cả ngày bị bao kín trong bốn bức tường của gian hàng nhỏ lúc nào cũng chật ních người ra vào.

Diệp Anh nhớ lại một lần cô tới đây để chọn mua chặn giấy nhưng không ngờ chưa mua được đã vô tình làm vỡ hai chiếc cốc trên kệ kế bên. Nhân viên bán hàng ở đó, mặt mày tím tái, nhuần nhuyễn thốt ra miệng những từ ngữ cô chưa từng nghe qua. Cô chăm chú nhìn vào gương mặt nhỏ hơn em trai mình vài tuổi, rồi mở ví rút tiền đền cho chủ cửa hàng, lặng lẽ rời khỏi đó.

Cánh cửa dẫn ra ban công đã đóng lại, Diệp Anh vẫn tò mò muốn biết rút cục thành phố đông đúc này đã mang lại cho những đứa trẻ đó những gì.

Thay vì tiêu tốn một ngày chủ nhật mát mẻ trên chiếc giường cũ kĩ, Diệp Anh quyết định đi bộ qua hai con phố để tới hiệu sách quen, một hiệu sách nhỏ nằm lọt thỏm giữa những cửa hàng thời trang bắt mắt. Nếu dùng một từ để miêu tả nơi này thì đó là sách, sách và sách. Ba kệ lớn cao tới trần nhà chất đầy những sách. Thậm chí sàn nhà cũng la liệt những chồng sách cũ được bó lại với nhau bằng dây dù. Ở nơi khác có sách gì, nhất định ở đây cũng có. Sách gì ở đây có, chưa chắc nơi khác đã có. Ông chủ là một người nhỏ bé, mới ngoài 30 nhưng trông như một ông lão bất hạnh gần đất xa trời, lúc nào cũng ngồi một góc, nghiền ngẫm từng trang sách, chẳng màng tới mọi việc xung quanh. Nhưng hễ khách nói tới tên cuốn sách nào thì anh ta liền bê thang tới, với lấy cuốn đó và đặt vào tay khách trước khi họ kịp định thần.

Hiệu sách này khiến Diệp Anh nhớ đến ông nội. Ông cô rất thích đọc sách. Khi ông ốm, không thể đi lại nhiều, ngày ngày ngồi yên lặng trên chiếc ghế bành ngoài ban công, Diệp Anh vì cố làm ông vui bèn tìm mua những cuốn sách hay rồi đọc cho ông nghe. Dần dần, cô phát hiện sách cũng giống như phim ảnh, có thể bằng cách riêng, nuôi dưỡng trí tưởng tượng và trải nghiệm của mỗi người. Thực sự rất thú vị. Sau khi ông nội qua đời, đọc sách với cô đã trở thành thói quen. Hiệu sách này kể từ ngày đó cô vẫn thường xuyên lui tới.

Diệp Anh đẩy cửa bước vào, nán lại hồi lâu trước kệ sách đầu tiên để tận hưởng mùi của những cuốn sách cũ. Một thứ mùi đặc biệt. Mùi của giấy, bụi, thậm chí là mùi của ẩm mốc, mối mọt nhưng nó luôn làm tinh thần cô hưng phấn. Kệ tiếp theo chất đầy những cuốn sách đang được nhiều người tìm mua. Diệp Anh lướt ngón tay qua lượt gáy sách đầu tiên và dừng lại ở cuốn cuối cùng với tiêu đề: “Please love me”.

“Bạn nghĩ thế nào nếu kí ức biến thành đồ vật. Tôi, tất nhiên, sẽ cần một chiếc hộp lớn để ném nó vào đó, khóa kín lại. Nhưng tiếc rằng bản thân trong tay lại luôn cầm chìa khóa.”

Một phụ nữ bên cạnh đọc thành tiếng dòng mở đầu cuốn sách. Diệp Anh khẽ mỉm cười.

Cô vừa rút cuốn sách ra khỏi kệ đã bị một giọng nói làm cho giật mình.
– Cô định mua cuốn đấy à?
Từ lúc nào, Khải Hưng đã đứng sát cạnh cô. Thân hình cao lớn của anh có vẻ khó khăn khi phải di chuyển trong một nơi chật chội như thế này.
– Tôi chưa quyết định.
– Thế thì đừng mua.
Nói rồi Khải Hưng cầm cuốn sách trên tay Diệp Anh đặt trở lại kệ trước ánh mắt ngỡ ngàng của cô.
– Không hay à?
– Chẳng có gì thú vị. Nó chỉ đầu độc tâm trí cô thôi.
– Hiệu sách này đâu có bán truyện sex?
– Được thế thì đã tốt.
– Tức là còn không bằng?
– Ít nhất truyện đấy còn có kiến thức thực tế. Còn thể loại này chỉ nhồi nhét vào đầu cô ảo tưởng. Tác giả chắc chắn đã quá lứa lỡ thì, kiếm sống bằng loạt tác phẩm na ná nhau lan tràn trên mạng.
Diệp Anh mỉm cười. Cô cảm thấy cách nhìn nhận của Khải Hưng cũng có phần đúng, thậm chí không thể phủ nhận.
– Đây, để xem tôi nói có đúng không.
Khải Hưng lật mặt sau để xem phần giới thiệu về tác giả. Đột nhiên, anh dừng lại, yên lặng trong giây lát.
– Nhưng ảnh ở đây trông giống cô đấy.
– Tất nhiên. Là ảnh tôi chụp một năm trước.
Khải Hưng sửng sốt nhìn Diệp Anh. Cô bật cười.
– Không sao. Độc giả có quyền cho ý kiến.
– Không. Tôi nhớ ra để quên con Bob ở ngoài.
Khải Hưng trong chớp mắt đã biến mất. Hình ảnh cuối cùng Diệp Anh nhìn thấy là anh lôi xềnh xệch con Bob đang nằm yên lặng dưới bóng cây bên đường đi khuất khỏi hiệu sách. Trông con chó tội nghiệp như thể cần một ngụm nước hay một chiếc quạt hơn là đi dạo, nhất là khi mặt trời đã trở lại với đầy đủ sức nóng của nó.

Nghĩ tới chiếc quạt già yếu, thay vì đi mua một chiếc quạt mới, Diệp Anh lại qua nhà Đan Nguyên chơi cả buổi rồi lúc ra về cầm luôn chiếc quạt màu xanh dương cô vẫn thích, giờ mới có lí do để mượn tạm nó vài ngày. Đêm đó, cô ngủ một giấc ngon lành, không mộng mị. Chiếc quạt êm ru, quay đều.

Buổi sáng trở mình thức dậy, Diệp Anh cảm thấy khoan khoái vô cùng. Cô chưa từng thích thứ hai nhưng hôm đó, ắt hẳn là ngoại lệ. Cô quyết định ra ngoài chạy bộ thay vì gò bó bản thân giữa bốn bức tường. Cô vừa đẩy cửa bước ra đã sửng sốt không thốt thành lời khi thấy hai con chuột béo núc, lông ướt nhẹp đang cào xé một chiếc túi nilon ngay sát chân mình. Cô bấm chuông nhà hàng xóm liên hồi. Tức thì đằng sau cánh cửa sắt xuất hiện một người đàn ông, dáng điệu ngái ngủ và một con chó, tập tễnh.
– Mới sáng ra. Gì đấy?
Diệp Anh nhướn mày, chỉ tay vào túi rác dưới chân. Phần thức ăn thừa bị bới tung, vương vãi một góc. Cô thoáng thấy một bóng người trong nhà Khải Hưng. Cô đoán hôm qua anh đã có một bữa tối vui vẻ và thứ dưới chân cô lúc này là tất cả những gì còn sót lại.
– Chuột!
Vừa nghe vậy, Khải Hưng và con Bob lập tức lùi về sau. Diệp Anh tiến lại gần, nói rành rọt.
– Lần sau nếu anh còn vứt rác ở đây, tôi sẽ tìm và giết đúng hai con chuột đấy rồi vứt sang nhà anh!
Khải Hưng liếc nhìn vào nhà rồi quay lại, giật nhẹ tay áo Diệp

Trang: [<] 1, 4, 5, [6] ,7,8 ,44 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT