|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
Anh.
– Cô đi chạy bộ đúng không? Vậy tiện đường vứt hộ tôi. Cô có vẻ không sợ. Còn tôi đến nhìn cũng thấy gai người chứ chưa nói đến việc cầm thứ nó vừa liếm vào.
Cánh cửa đóng lại. Tia đỏ trong mắt Diệp Anh nổi cả lên. Cô dùng chân đá mạnh khiến rác trong túi thay vì dồn lại một góc giờ vung vãi khắp nơi.
Xuống đến tầng 1, Diệp Anh cảm thấy gai người khi bị móng tay ai đó chạm nhẹ lên vai. Cô giật mình quay lại. Chiếc đầm đen bó sát, một phụ nữ mảnh khảnh lênh khênh trên đôi giầy cao gót 10 phân nổi bật với phần đế màu đồng. Cả thân hình nghiêng hẳn sang bên bởi giỏ hoa quả đang cầm trên tay.
Diệp Anh nhướn mày như thể muốn hỏi có chuyện gì xảy ra.
– Em sống ở khu này à?
Diệp Anh gật đầu.
– Em có thể chuyển cái này cho người sống ở phòng 304 hộ chị được không?
Người phụ nữ đó tiến lại gần Diệp Anh. Cô từ từ lùi về sau.
– Cái này, chị tự đưa tiện hơn. Tôi không quen chị, cũng không biết trong đấy có gì.
– Bên ngoài thế nào bên trong y như vậy. Em có thể kiểm tra. Chị chỉ biết địa chỉ mà không có số điện thoại nên đã đợi ở đây mấy ngày rồi.
Nói tới đây, Diệp Anh bất chợt nhớ ra người phụ nữ này. Vài ngày trước, cô thấy cô ta xuất hiện ở đây, đợi rất lâu, dáng vẻ sốt ruột. Còn Khải Hưng sau khi gần về tới nhà thì đột nhiên quay lại, vòng qua sau, đi lên bằng lối phụ.
Cơ mặt Diệp Anh dần giãn ra. Giọng điệu cũng thay đổi.
– Sáng nay anh ấy đi chạy bộ. Chị qua nhà em ngồi một lát. Ban công nhà em nhìn được qua nhà bên đấy. Sáng đèn tức là anh ấy về thay quần áo đi làm.
Cô ta nhìn Diệp Anh, khuôn miệng rộng mở căng hết cỡ. Màu son đỏ tươi nổi bật trên nước da bánh mật.
Cô ta theo Diệp Anh về nhà. Vào tới nơi, thứ gì cũng cầm lên xem xét. Cái chê quá nhỏ, cái lại chê đã lỗi thời. Sau đó, dùng giọng mũi thể hiện sự cảm thương đối với một người phải sống lủi thủi trong căn nhà chật hẹp và ngày ngày viết lách, một công việc nhàm chán. Câu chuyện còn tiếp diễn nếu con Bob không sủa và Khải Hưng không quát nó im lặng. Đôi chân khẳng khiu của cô ta tức thì rời khỏi nhà Diệp Anh cùng với giỏ hoa quả. Diệp Anh ngồi lại, nhâm nhi tách trà còn nóng.
Cô liếc nhìn bắp chân mình. Có lẽ nó vẫn giữ nguyên hiện trạng kể từ khi tuổi dậy thì kết thúc. Lúc trước, một người bạn từng nói với Diệp Anh, 5 phút đầu gặp mặt, đàn ông sẽ bắt chuyện với người phụ nữ có nhan sắc rồi tùy vào hương vị cuộc chuyện mà quyết định có nên tiếp tục tìm hiểu về những gì ẩn sau vẻ ngoài đó hay không. Diệp Anh nhún vai, liệt những kẻ đó vào loại nông cạn. Nhưng khi trưởng thành, cô hiểu rõ: Giờ mọi người có quá ít thời gian gặp gỡ và cơ hội tìm hiểu nhau. Vì thế dựa vào vẻ ngoài, có lẽ là con đường thuận tiện nhất. Cũng giống như khi vào siêu thị, ngổn ngàng rất nhiều loại hàng hóa, chúng ta chỉ có thể dựa vào nhãn hiệu để quyết định nên hay không nên dùng thử.
Hai ngày sau đó, lại có một phụ nữ tới tìm Khải Hưng. Người này chừng 40 tuổi, ăn vận giản dị, điệu bộ hết sức nhã nhặn, dẫn theo một người đàn ông ngoài 20 tuổi. Diệp Anh trong lòng thầm khâm phục Khải Hưng. Hoa thơm trong vườn đều bị anh hái hết. Diệp Anh vẫn theo lệ cũ, mời khách uống trà nhưng trà chưa kịp uống, cửa nhà cũng chưa kịp mở thì Khải Hưng đã đi làm về. Anh nhìn người phụ nữ đó trừng trừng, rồi quay sang nhìn Diệp Anh như thể cô sắp dẫn vào nhà một tên cướp.
Người phụ nữ tiến lại, đặt túi đồ ngay dưới chân Khải Hưng rồi quay lưng bỏ đi.
Khải Hưng lẳng lặng, lần lượt nhặt lấy từng thứ đồ trong túi, ném xuống cầu thang. Người đàn ông kia vô thức chạy theo. Hụt chân, anh ta ngã sấp mặt xuống đất. Diệp Anh bước tới gần, hai tay xoắn lại với nhau, không biết có nên can thiệp vào chuyện chẳng liên can đến mình. Khải Hưng vẫn chưa ngừng lại. Quả cam cuối cùng anh dùng hết sức ném, trúng ngay lưng Diệp Anh. Cô hét lớn:
– Này!
Khải Hưng đóng sầm cửa. Người phụ nữ đó tiến lại gần người đàn ông, xem xét rồi dùng những ngón tay mảnh khảnh, xoa nhẹ. Anh ta chỉ kêu lên những tiếng khó hiểu như một con chim bị mắc nghẹn, chân đập xuống nền đất. Diệp Anh đột nhiên cảm thấy người phụ nữ trước mặt cô hiện giờ rất cô độc, dù nét mặt bà không biến sắc, cử chỉ vẫn thư thái như lúc đầu.
Diệp Anh chạy vào nhà lấy ra một miếng cao dán. Khi quay trở ra, hai người đó đã ra về. Cô cúi đầu, nhìn xuống lối đi phụ. Những bậc cầu thang hẹp, đôi giầy vải màu xám bị trận mưa bóng mây làm cho ướt sũng. Sau đó, trời lại nắng đẹp. Vũng nước phía trước khu nhà nhanh chóng bốc hơi.
Thứ 5 – Tháng 8: Trời bắt đầu giảm nhiệt nhờ những cơn mưa rào.
Khi bị ốm nằm trên ghế sofa, thằng bé trông như một chú cún nhỏ bị mắc mưa. Nhưng chỉ một tuần sau, nó đã trả lại Đan Nguyên nguyên vẹn mọi cảm giác nặng nề.
Cô kiên nhẫn trước cậu học trò ngỗ nghịch. Thằng bé trùm kín người bằng một chiếc chăn bông chỉ để lộ hai con mắt nhưng điều hòa vẫn để ở nhiệt độ thấp nhất. Theo nó, đó là cách điều hòa thân nhiệt theo công thức: nóng + lạnh = ấm.
Tờ bài tập suốt cả tiếng đồng hồ chỉ viết được vài chữ. Nó lấy lí do nhất quyết bút chì phải nhọn mới viết bài nên cứ hí hoáy gọt tới gọt lui cho tới lúc đầu chì nhọn hoắt mới thôi. Nhưng đầu chì nhọn thường hay gãy, lại thêm thằng bé cố tình ấn mạnh. Vậy là cứ gọt rồi lại gãy rồi lại gọt. Cả buổi học, vỏ bút gọt ra càng lúc càng nhiều còn kiến thức chẳng thu được bao nhiêu. Kết quả
kiểm tra chất lượng đầu năm của thằng bé khiến Đan Nguyên lo lắng. Ngọt nhạt không xong cô bèn nghiêm nghị, quát:
– Thế con có học hay không?
– Con có nói không học đâu?
– Vậy thì chú ý vào bài, đừng có hí hoáy với cái bút chì nữa. Lấy bút mực mà viết.
Thằng bé nhìn Đan Nguyên, bỏ chiếc bút chì lên bàn rồi lục tìm dưới đáy cặp một chiếc bút mực. Đan Nguyên trong lòng thở phào vì cuối cùng nó cũng biết sơ. Nhưng chiếc bút nó lấy ra lại là một chiếc bút hỏng. Khi viết thì nét được nét mất. Sau đó, mực trào qua ngòi bút. Thằng bé còn cố ý quẹt tay qua lại khiến chữ trong bài nhòe nhoẹt, chỉ nhìn thấy những vệt dài màu tím.
– Lấy bút của cô mà viết, Đan Nguyên đặt trước mặt thằng bé một chiếc bút khác.
Thằng bé đột nhiên bật dậy khỏi ghế.
– Con chào cô.
– Con đi đâu?, Đan Nguyên sửng sốt.
– Không con ở nhà con. Cô về nhà cô thôi. Hết giờ rồi.
Đan Nguyên liếc nhìn đồng hồ đeo tay, từ tốn trả lời:
– Con ngồi xuống đi. Khi nào cô nói hết giờ thì mới hết giờ.
Thằng bé lẳng lặng ngồi xuống, miệng vẫn không thôi lẩm bẩm:
– Ở lớp mỗi lần con đòi cô giáo cho nghỉ sớm cô lại bảo không ai có thể thay đổi được giờ học, khi nào nghỉ là nghỉ.
Đan Nguyên không trả lời, vẫn cúi đầu chăm chú nhìn vào cuốn sách trước mặt.
– Mai con sẽ hỏi tại sao cô ấy lại nói dối.
Đan Nguyên thở dài, lặng lẽ thu dọn sách vở.
– Được. Vậy hôm nay mình nghỉ. Con nhớ làm bài tập cô giao.
– Con cũng không chắc có làm được không. Tuần này con khá bận.
– Con bận việc gì?
– Thì con cũng có chuyện này chuyện kia.
Đan Nguyên khẽ liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, trời vẫn mưa. Thật não nề. Cô thở dài, bước xuống cầu thang. Bác giúp việc nhìn thấy cô thì tất tả chạy lại.
– Cô gi
giáo có mang áo mưa không? Nếu không để tôi đưa cho cô một cái.
– Dạ, thế bác cho cháu xin.
Thằng bé đột nhiên chạy lại, láu táu.
– Để con đi lấy cho.
Trong chớp mắt, thằng bé đã hai tay đưa cho Đan Nguyên một chiếc áo mưa màu xanh nhạt. Cô mỉm cười vì nghĩ thằng bé chỉ lười học chứ không có ý ghét bỏ gì cô.
Một đường sét gấp khúc rạch ngang trời. Linh An rùng mình, phóng nhanh hơn để về kịp bữa cơm nóng mẹ cô đang chờ sẵn. Chiếc xe buýt cách đó không xa đột nhiên tấp vào bến, không một tín hiệu. Phụ xe kéo cửa kính, ném xuống vỉa hè một túi nilon. Chiếc xe nhanh chóng rời đi, chiếm lĩnh lòng đường. Phía trước Linh An, một người đàn ông dừng xe đạp ngay sát vỉa hè, nhặt lấy từ túi rác đó hai chiếc hộp nhựa. Một chiếc ôtô 4 chỗ vượt lên trước, nước tạo sóng, đổ ụp vào người đàn ông đó. Ông ta vẫn điềm nhiên bỏ hai chiếc hộp vào rọ xe rồi khom lưng đạp nhanh tới cuối đường. Túi rác với bọc ngoài bị xé rách. Đồ ăn thừa và vài mẩu giấy nham nhở trôi nổi trên lớp nước đen ngòm.
Xóm trọ Đan Nguyên từng sống được dựng ngay sát một con sông, quanh năm bốc mùi hôi thối, tệ nhất là vào lúc mưa bão, nước dềnh lên, tràn cả vào nhà. Ai hễ đi qua đây đều cau mày, lấy tay bịt mũi nhưng cô thắc mắc không biết những thứ dưới tầng đáy của lớp nước đen ngòm kia có phần nào đóng góp của họ.
Đan Nguyên rùng mình vì lạnh. Dòng suy nghĩ đứt đoạn. Cô cảm thấy nước đang chảy qua áo sơ mi, ngấm vào người. Cô dừng xe sát lề đường, vòng tay qua sau. Cô phát hiện vài lỗ thủng nhỏ trên áo mưa mà lúc mặc ở hiên vì tối cô không để ý. Cô thở dài đoán biết ai là tác giả. Cô lên xe, cố chớp hai con mắt nhoèn nhoẹt nước tìm nơi bán áo mưa. Nhưng may mắn đã từ bỏ cô. Vậy là cả chặng đường dài, cô ướt sũng, run rẩy trong gió lạnh.
Cô về nhà với chiếc áo mưa thủng trên người, ướt như chuột lột.
Vừa ngồi sấy tóc, Đan Nguyên vừa nghĩ tới nghiệt duyên giữa cô giữa
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




