watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 02:49 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8990 Lượt

Khải Hưng chặn lại.
– Chúng ta hòa rồi thì tôi nhờ cô một việc được không?
Khải Hưng kéo lại cánh cửa khiến nó mở toang nhưng anh chưa kịp nói gì thì Diệp Anh đã gấp gáp chạy vào nhà. Khải Hưng tò mò bước theo sau. Cánh cửa nhà vệ sinh đóng sầm. Diệp Anh uể oải ngồi xuống, tựa lưng vào tường, trán lấm tấm mồ hôi. Khải Hưng tiến lại gần, chăm chú nhìn cô như thể vẫn đang tìm cơ hội để tiếp tục những lời lúc trước còn chưa nói hết.

Diệp Anh dồn sức, cố nói rõ ràng nhất có thể.
– Anh giúp tôi thay đổi tư thế rồi nói.
Khải Hưng cúi thấp xuống, quàng tay Diệp Anh qua cổ, nâng cô dậy. Anh nhận thấy cơ thể cô nóng ran, còn tay mình thì đang gồng cứng. Lần đầu, anh sửng sốt về sự chênh lệch quá lớn giữa dáng vẻ bên ngoài và trọng lượng thực của một người. Sau khi đặt Diệp Anh vào giường, Khải Hưng phát hiện trên chiếc tủ gần đó một túi thuốc bèn cầm lên, chăm chú đọc. Khóe miệng khẽ nhếch qua bên.
– Hôm qua cô ăn gì?
Diệp Anh nhắm nghiền mắt, lắc đầu rồi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Cô thấy mình như đang bị nhốt trong một nhà máy đồng hồ. Nghìn chiếc, nghìn nhịp, chạy không ngưng nghỉ. Một sự hỗn loạn khiến tất cả các dây thân kinh đều căng giãn.

Khi vào phòng vệ sinh để tìm một chiếc khăn ướt, Khải Hưng liếc thấy trong sọt rác nhà Diệp Anh rất nhiều túi nilon và hộp xốp. Đủ thứ mùi hỗn độn. Anh đưa chân đẩy phần nắp lại cho kín, cảm thấy ngạc nhiên vì cho đến giờ Diệp Anh mới rơi vào tình trạng này.

Lát sau, Diệp Anh từ từ nâng dần hai bên mí mắt nặng trĩu. Cô giật tay lại sau khi nhìn thấy một người đàn ông lạ mặt với mái tóc bông xù xuất hiện ngay trước mặt mình. Khải Hưng từ đâu bước đến, chạm nhẹ vào vai cô, hất cằm về phía bình nước đang treo trên cây quần áo ngay gần đó. Bàn tay gồng cứng của Diệp Anh dần thả lỏng, yên lặng để một mũi kim đâm xuyên qua.

Mọi việc xong xuôi. Khải Hưng quay nhìn vị bác sĩ khi ông chuẩn bị ra về.
– May mà em nhớ ra phòng khám của thầy ở gần đây.
– Nhưng cậu không nhớ nó mở cửa và đóng cửa giờ nào.
Khải Hưng cười trừ, lấy chiếc túi da đặt trên ghế sofa đưa cho người đàn ông đó.
– Tại em gấp quá, lại không cách nào đưa cô ấy xuống nhà để đến viện được.
Người đàn ông nheo mắt nhìn Diệp Anh thùng thình trong bộ đồ ngủ ngoại cỡ. Cô cũng đang nhìn ông, hết sức chăm chú.
– Thầy? Vậy ra anh cũng là bác sĩ?
– Phải.
– Bác sĩ gì?
– Tâm lí.
Diệp Anh bật cười. Sau đó, tiếng cười như thể vỡ òa, không thể dừng lại.
– Anh là bác sĩ tâm lí?
Người đàn ông đó có vẻ phật ý, cau mày.
– Cậu ta có gì không giống?
– Thầy, lần đầu tiên khi em giới thiệu mình ở khoa tâm lí thầy cũng cười y như thế. Thầy còn nói trông em ăn mặc như một kẻ tâm thần.
Người đàn ông đó cười trừ như thể đã quên hết chuyện trước đây.

Sau khi tiễn ông ấy ra về, trong nhà chỉ còn lại Khải Hưng và Diệp Anh. Diệp Anh muốn trở mình nhưng lại không thể. Cô liếc nhìn Khải Hưng, cảm giác rất gò bó, bất tiện.
– Cám ơn anh. Lát bạn tôi sẽ qua đây. Anh cứ về nghỉ đi.
– Cô mệt thì cứ nghỉ. Tôi đi loanh quanh xem một lát.
Khải Hưng đi một vòng quanh nhà Diệp Anh, vừa đi vừa nói vọng vào.
– Nghe người ta nói nhà văn sống bẩn lắm, thậm chí có người tới tháng trời không đánh răng, gội đầu, tắm rửa. Xem ra cô không như thế.
– Tôi thử rồi nhưng sau đó thì ốm suốt một tuần.
Khải Hưng nhanh chóng xuất hiện bên cạnh giường Diệp Anh, sửng sốt nhìn cô.
– Lúc mới đầu, tôi chỉ viết, viết và viết. Viết tới quên hết mọi chuyện xung quanh. Bây giờ thì khá hơn rồi. Tôi tự biết cân bằng cuộc sống. Tôi nghĩ tôi không làm việc để chết.
– Thấy rồi. Cô chạy bộ, trồng cây, nghe nhạc, thỉnh thoảng còn đi dạo nữa.
– Vậy là anh biết hết về cuộc sống của tôi đấy. Còn tôi chẳng biết gì về anh.
Khải Hưng cúi xuống, chăm chú nhìn những khung ảnh đặt trên chiếc tủ bên cạnh giường của Diệp Anh. Khi còn nhỏ, phần lớn thời gian, Diệp Anh là một đứa trẻ béo mập và rất lười vận động. Lớn hơn một chút, cô lúc nào cũng muốn đem vứt hoặc giấu những tấm ảnh đó đi. Nhưng ông nội cô đã ngăn lại và cất giữ chúng. Ông nói với cô khi lớn lên rồi, cô nhất định phải xem để nhớ lại cô khi đó, khi vẻ bề ngoài chưa từng cản trở cô kết bạn, giành thành tích cao và vui vẻ trong sự bao bọc của mọi người xung quanh.

Khải Hưng dừng lại rất lâu trước một khung ảnh nhỏ, là hình chụp Diệp Anh và cả gia đình trong ngày sinh nhật.
– Cô rất giống mẹ.
– Đôi mắt thì đúng thế. Còn những thứ khác, tôi không rõ. Thế anh giống ai?
– Chẳng ai cả. Lúc bé, tôi giống một con khỉ con. Đen nhẻm, gầy gò.
– Vậy chắc hồi bé anh không có nhiều bạn. Trẻ con thường thích những thứ có vẻ ngoài đẹp đẽ. Nhưng tôi đoán bây giờ anh đang được bù đắp rồi.
– Cô sẽ chẳng bao giờ biết thế nào là đủ.
– Vậy anh còn cần gì nữa?
– Mấy bức ảnh như thế này chẳng hạn.
– Mấy thứ này, ai chẳng có. Có khó gì.
Khải Hưng tiến lại, ngồi sát mép giường, xoay xoay chiếc nhẫn trên tay.
– Năm tôi 9 tuổi, mẹ tôi đột ngột qua đời. Chưa đầy một năm, bố tôi đã dẫn về một phụ nữ và một đứa bé 4 tuổi bắt tôi gọi một người là mẹ, một người là em.
Diệp Anh lẩm bẩm, nhẩm tính.
– Chưa đầy 1 năm. Đứa bé 4 tuổi. Em cùng cha khác mẹ. Đứa bé đấy…
Khải Hưng khẽ gật đầu.
– Là do bố tôi và bà ta ngoại tình trước đó rồi sinh ra.
Diệp Anh nhướn mày nhìn Khải Hưng.
– Thể nào, hôm đó anh nổi điên như vậy. Được. Lần sau, nếu bà ta tới tôi sẽ giúp anh đuổi đi.
Khải Hưng nhìn thái độ kiên quyết của Diệp Anh, bật cười.
– Việc đấy tôi sẽ tự làm. Nhưng tôi có việc khác nhờ cô, được chứ?
Diệp Anh gật đầu.
– Hứa không?
– Nếu tôi không làm thì việc hứa hẹn có cần thiết không?
– Thế rút cục cô có làm hay không?
– Tôi làm. Nhất định làm. Nhưng là việc gì mà anh phải sốt sắng như thế?
– Trồng cây.
– Trồng cây? Cây gì?
– Thủy tiên vàng.
– Thủy tiên vàng? Thế tôi có mấy chậu đấy, anh mang một chậu về.
– Không. Tôi phải tự tay trồng. Tôi đã thử làm theo sách nhưng đều chết cả. Tôi thấy cô trồng được rất nhiều. Cô dạy tôi.
– Chuyện đó không khó. Nhưng anh trồng làm gì? Có cô nào anh đang tán tỉnh thích hoa thủy tiên vàng à?
– Cũng có. Sau này tôi sẽ nói với cô.
Nói rồi Khải Hưng rời khỏi giường, ngồi vào chiếc ghế trong góc phòng chăm chú đọc một cuốn sách lấy từ kệ sách của Diệp Anh.
– Nhà xem xong rồi. Anh không về à? Tôi không thích người lạ ở trong nhà mình.
– Lúc truyền nước, cô có thể bị sốc, phải có người bên cạnh trông.

Cánh cửa ban công chưa khép kín bị gió đẩy qua bên. Diệp Anh rùng mình vì lạnh. Cô nghiêng đầu, liếc nhìn Khải Hưng. Anh chỉ trông cô được chừng 15 phút thì ngủ gục trên ghế. Cuốn sách chưa lật qua trang sau cũng rơi cả xuống đất. Trông dáng vẻ mệt mỏi của anh xem ra đã mấy ngày không ngủ. Diệp Anh nhướn mày tự hỏi không biết có phải do tìm hiểu cách trồng cây mà tới mức này. Vậy thì xem ra người phụ nữ kia đối với anh, rất có sức hấp dẫn.

Diệp Anh gai người vì tiếng Khải Hưng nghiến răng, như thể trong mơ anh đang cố sức gặm đứt thứ gì đó. Cô thật muốn bước xuống giường rồi dùng ngón tay kẹp chặt cánh mũi anh để những âm thanh kì quái đó không tiếp tục quấy nhiễu căn phòng yên tĩnh. Cô thở dài, nhắm mắt lại, cố nghĩ tới những điều dễ chịu hơn.

Khi còn nhỏ, Diệp Anh từng muốn rời khỏi căn nhà chật hẹp trong khu tập thể cũ kĩ này để đến một nơi thật rộng rãi. Cô thường than phiền về việc chưa từng có phòng riêng. Một mùa hè, cô được về quê và sống ở nhà một người họ hàng suốt ba tháng. Căn nhà rộng rãi, lại chẳng có nhiều người khiến Diệp Anh vô cùng thích thú. Một tuần sau khi tới, sự hứng khởi vẫn được duy trì bởi niềm vui thích, tò mò khám phá từng ngóc ngách. Nhưng sau đó, cô bắt đầu có cảm giác của một người lạc đến hoang đảo, luyến tiếc vô cùng cuộc sống ở đất liền. Ngoài những lúc tha thẩn ngoài vườn hoặc cố tìm một đứa trẻ gần đó để chơi cùng, cô thường tự mình đi bộ men theo con đường hẹp phía sau nhà. Một nghĩa địa nhỏ với những ngôi mộ vô danh, một căn nhà dựng tạm gần như chẳng bao giờ có người lui tới. Tất cả khép lại với những lối đi phủ kín bùn đất hoặc những bụi cỏ gai cô chưa từng biết tên.

Một buổi chiều, cô ngồi trên chiếc võng trước nhà, vừa gỡ những chiếc gai bám đầy trên quần áo, vừa nhẩm đếm số ngày còn lại trong tháng.

Một tháng sau, cô được ông nội đón về nhà. Tối hôm đó, cô đã có một sinh nhật vui vẻ với một miếng bánh kem trên chiếc giường sắt cũ kĩ.

Bạn sẽ không biết được rút cục mình đang có những gì cho tới khi trải nghiệm điều ngược lại.

Thứ 5 – Tháng 10: Khí lạnh ập tới thành phố, mọi người bất ngờ nhiều hơn thích thú.

Sau 2 tháng nhẫn nại lấp đầy những kiến thức còn hổng, Đan Nguyên hồi hộp chờ thằng bé thông báo kết quả bài kiểm tra. Lúc này, cô còn cảm thấy hồi hộp hơn cả khi chờ đợi kết quả thi đại học. Thằng bé đặt bài kiểm tra trước mặt cô. Cô từ từ liếc từ dưới mép giấy lên

Trang: [<] 1, 7, 8, [9] ,10,11 ,44 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT