watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 02:49 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8994 Lượt

trên.
– 9 điểm!
– Thế cô nghĩ con được mấy điểm?
Đan Nguyên bối rối.
– 10 điểm, cô nghĩ thế.
Thằng bé tủm tỉm cười, quay quay chiếc bút chì trên tay.
– Con cũng nghĩ thế. Nhưng ít nhất con cũng đứng thứ 2 trong lớp. Con ngồi cạnh con đã chép bài con mà chỉ được 6. Sau khi mẹ nó xem kết quả, mẹ nó gọi nó là “con bò” và thậm chí khi nó nói chuyện, mẹ nó còn giả vờ không nghe thấy và nói: “mẹ nó không hiểu tiếng của loài bò”. Mẹ nó thật ngu ngốc. Người làm sao sinh ra bò được. Chỉ có bò mới sinh ra bò thôi.
Thằng bé uống một hớp nước quả rồi thổi bong bóng trong mồm trước khi tiếp tục.
– Con nói thế với nó và nó về nói lại với mẹ nó nhưng sau đó nó bị ăn tát và mẹ nó thì chỉ khóc thôi.
Đan Nguyên nuốt nước miếng. Cô cảm thấy lo lắng nhiều hơn là buồn cười.
– Người ta không dùng từ “con” để chỉ người.
Đan Nguyên phải uống một ngụm nước trước khi tiếp tục.
– Còn chuyện mẹ bạn ấy gọi bạn ấy là con bò thì chỉ là đùa thôi.
Thằng bé phá lên cười.
– Không phải đùa đâu cô. Bố con cũng gọi con như thế khi con không nghe lời.
Đúng lúc đó, thằng bé nhìn thấy Quốc Dũng ở cửa, như thể sắp quay lưng bỏ chạy. Nó bèn gọi giật:
– Cô không tin thì hỏi bố con đi. Bố! Bố!
Câu nói đó khiến cả Đan Nguyên và Quốc Dũng đều bối rối. Hai người ngượng ngùng đối mặt nhau, gật đầu chào hỏi.

Giờ học bắt đầu. Đan Nguyên giao bài cho thằng bé rồi cúi xuống, chăm chú gạch chân những phần trọng tâm trong sách. Thằng bé cặm cụi làm bài, khác hẳn ngày thường. Cô nhủ thầm có thể kết quả lần này đã làm nó phấn chấn.

Khoảng 30’ sau, nó kêu đau bụng. Đan Nguyên lo lắng nhìn điệu bộ của thằng bé. Nó nói nhà vệ sinh trong phòng đang bị hỏng nên nhanh nhẹn chạy xuống tầng dưới. Vài phút sau, Đan Nguyên đột nhiên nghe thấy tiếng hét, rồi tiếng đồ đạc đổ vỡ. Cô xô cửa chạy ra ngoài. Khi xuống tới nơi, cô nhìn thấy sàn cầu thang đầy những mảnh vỡ. Ngay gần đó, Quốc Dũng đang ngồi sụp xuống, bàn chân tứa máu.

Thằng bé cố bày ra một trò đùa tinh quái. Nó trốn dưới gầm cầu thang để chờ Đan Nguyên xuống tìm. Nghe tiếng bước chân, nó hét lên, nhảy ra ngoài. Tức thì khay ấm chén trên tay bác giúp việc rơi cả xuống đất, vỡ tan. Quốc Dũng nghe tiếng bèn đẩy cửa bước ra xem có chuyện gì thì không may giẫm phải các mảnh vỡ.

Thằng bé tái xanh mặt. Nó chưa từng nghĩ việc bản thân cho là thú vị lại dẫn tới hậu quả này. Quốc Dũng trừng mắt nhìn nó, nắm tay siết chặt. Đan Nguyên chưa từng thấy bộ dạng này ở anh. Cô dùng hai tay, từ phía sau, nhấc thằng bé lên, mở cửa phòng kế bên, cau mày ra hiệu cho nó ở yên trong đó.

Quốc Dũng dùng chiếc khăn tắm đang quấn trên cổ tự mình băng vết thương lại. Bác giúp việc luống cuống nhìn Đan Nguyên. Cô tiến lại gần, quàng cánh tay còn lại của anh qua vai. Ba người chậm chạp bước xuống cầu thang.

Khuôn mặt Quốc Dũng kề sát mặt Đan Nguyên. Làn da ram ráp. Bộ quần áo ngủ khoác vội xộc xệch.

Nhận thấy vết thương không thể xử lí ở nhà, bác giúp việc bèn bắt taxi để đưa Quốc Dũng tới bệnh viện. Chiếc xe chạy nhanh qua con đường vắng vẻ. Đan Nguyên ngồi ghế trước, liên tục nhìn về phía sau. Cô rùng mình nhận ra máu từ tấm khăn trắng đang thấm xuống sàn xe. Quốc Dũng nhắm mắt, tựa đầu vào ghế. Tài xế gấp gáp đổi làn đường, vượt trước các xe khác.

Chủ nhật – Tháng 10: Ngày nóng nực.

Cuối tuần, trung tâm nơi Linh An làm việc tổ chức cho bọn trẻ đi dã ngoại. Mọi việc diễn ra suôn sẻ cho đến khi một phụ huynh phát hiện con mình bị lạc. Cả đoàn nhốn nháo. Người lớn trách cứ nhau. Trẻ con được dịp chạy nhảy, la hét. Sau vài vòng tìm kiếm không có kết quả, đột nhiên Linh An nhớ ra một chỗ chưa tìm tới. Quả thật, cô đã đúng. Ở góc nhà vệ sinh, một bé gái đang đứng khóc thút thít. Linh An nhìn váy cô bé thì đoán chắc cô bé tới nhà vệ sinh nhưng không kịp, vì xấu hổ nên cứ đừng trong này khóc một mình. Linh An lục trong túi chiếc áo chống nắng rồi khoác vào cho cô bé. Hai cô trò tất tả chạy ra xe.

Sẩm tối, Linh An rã rời về tới phòng mình. Cô đổ gục xuống giường. Tức thì, một sinh vật béo múp míp phủ kín bởi một lượt lông dày màu trắng bò lên người cô, nằm yên lặng.
– Prince, mày không nóng nhưng tao nóng.
Cô ngồi dậy, ôm con thú cưng vào lòng rồi cưng nựng trước khi đặt nó xuống sàn và trừng mắt răn đe. Nó cọ mình vào tấm thảm phía dưới, kêu lên vài tiếng khó hiểu rồi bỏ đi.

Linh An nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Cô mơ thấy mình bị nhốt trong một căn phòng tối om. Bên ngoài, có tiếng cười khúc khích. Nhưng dù cô cố gọi cửa thế nào cũng không ai đáp lại. Cô sợ hãi tìm kiếm xung quanh một lối ra. Tất cả mọi thứ cứ quay vòng trước mắt. Cô hét lên. Tỉnh dậy.

Linh An bật dậy. Lúc này, cô phát hiện điện thoại của mình đang đổ chuông liên hồi. Ý thức dần trở lại. Cô lao xuống khỏi giường, chạy vào nhà tắm. Tất cả thật nhanh nhẹn cho đến khi cô mở cửa tủ quần áo, một thứ mùi kinh khủng xộc vào mũi. Mùi chua đặc trưng. Sau nhiều năm chung sống, cô biết chắc đây là mùi gì, xuất phát từ đâu và ai là thủ phạm. Cô hét lên:
– Prince! Con mèo ngủ!
Tủ quần áo của cô giờ không còn một bộ có thể mặc được. Cô cuống quýt chạy quanh nhà. Cuối cùng, cô nhớ ra bộ váy trắng lần trước mẹ cô đem đi tẩy vẫn treo trong phòng bà.

Cô ra khỏi nhà nhanh như chớp. Chiếc váy điệu đà không làm cô giảm tốc độ. Cô nhanh chóng vượt trước tất cả các xe trên đường. Nhanh tới độ có hai nam thanh niên phóng vụt lên, ánh mắt thán phục: “Đua không em?”

Xe của cô phanh kít trước nhà hàng vừa kịp lúc anh quản lí quay đi. Cô len lén vào bếp trước khi hai người có thể chạm mặt nhau. Nhà hàng làm ăn phát đạt nên mở mang thêm. Diện tích giờ rộng gấp ba trước đây. Công việc sửa sang, dọn dẹp tất cả nhân viên đều phải tham gia. Cô cũng được gọi tới phụ trách phần bếp núc.

Vừa vào tới bếp, một người phụ nữ tầm 40 tuổi dáng người cao lớn đã kéo tay cô lại, thì thầm.
– Biết chuyện gì chưa?
Linh An lắc đầu.
– Bồ cũ của cô em vừa bị đá.
– Chị nói ai?
Người phụ nữ đó đập mạnh vào vai Linh An khiến cô đau điếng.
– Đừng khinh chị ở xó bếp mà không biết gì. Cái gã nhạc sĩ mới nổi ấy. Bị đá rồi. Hôm qua, chị thấy cô bồ của hắn đi với anh quản lí nhà hàng, thân thiết lắm.
Linh An nheo mày.
– Mới đây họ còn lên báo với nhau mà.
– Anh quản lí ưng cô ta ngay từ lần cô ta tới đây phỏng vấn. Có gì mà không thể. Hai bánh lấy gì so với bốn bánh. Em cũng biết rõ gã đó mà. Có tài nhưng không tiền.
Linh An vờ như không để ý, yên lặng rửa chỗ rau trước mặt. Nước chảy xuống. Mát lạnh. Thật dễ chịu.
– Cô em hả hê lắm đúng không? Đời mà. Gieo nhân nào gặt quả ấy.
Rồi chị ta hát ngêu ngao bài gì đó lần đầu Linh An nghe qua. Chất giọng sang sảng khiến bài hát méo mó. Nhưng Linh An lại cảm thấy nó thật vui tươi. Có lẽ bản thân cô cũng không thể phủ nhận việc này khiến cô tin vào sự công bằng. Một niềm tin mà bao lâu nay cô đánh mất.

Vì chuyện đó mà cả ngày Linh An rất xông xáo làm việc. Cả gian bếp chỉ có chưa tới 5 người mà phải chuẩn bị đồ ăn cho mấy chục người nên công việc làm không xuể. Nhưng cô không thấy mệt. Thỉnh thoảng còn đệm đàn bằng miệng cho người phụ nữ đứng bên cạnh.

Mặt trời lên tới đỉnh, mọi người đều mệt nhoài. Linh An nhanh nhẹn bưng đồ ăn lên. Cô vừa đi vừa nhún nhảy. Đột nhiên, cô nghe thấy tiếng ai đó hét lên, kêu cô tránh qua bên. Nhưng chiếc váy bó sát khiến cô lúng túng. Lúc này, cô cảm thấy tóc mình bị giật ngược ra sau, lôi đi. Sau khi định thần lại, cô mới biết trong lúc bản thân vui vẻ bê đồ ăn tới thì dàn đèn

phía trên đang trực rơi xuống. Nhật Minh ở gần nhanh tay phản xạ, nắm lấy tóc cô, lôi cô ra khỏi đó. Nhưng lại bị cô ẩn ngã, khủy tay quệt vào những mảnh đèn vỡ.

Trong số nhân viên, có một người trước đây từng làm y tá bèn tới sơ cứu cho anh. Linh An đứng cạnh thấy vết thương bị đổ trực tiếp thuốc khử trùng vào thì tự thấy xót, nước mắt trực chảy ra. Anh ngước nhìn cô, hỏi:
– Cô xót lắm à?
Linh An trừng mắt.
– Nếu anh nhấc tôi lên thay vì kéo tóc thì đã không bị như thế.
– Nếu tôi đủ thời gian để cân nhắc thì giờ đầu cô đã nằm dưới giàn đèn rồi.
Linh An không đôi co thêm, lặng lẽ vào nhà bếp đem ra cho Nhật Minh một cốc nước mát. Cô đặt cốc nước vào tay anh. Nhật Minh ra hiệu cho Linh An cúi xuống rồi thì thầm vào tai cô:
– Cô cất điệu bộ hớn hở đó đi. Ai cũng đoán được cô vui vì cái gì đấy.
Nụ cười thoảng qua trên môi Linh An biến mất. Cảm giác day dứt vài phút trước trong thoáng chốc đã không còn.

Về đến nhà, Linh An vội vã cởi bỏ chiếc váy bó sát, ném vào góc phòng. Một chiếc hộp giấy lật ngược, những khung ảnh vỡ trong đó rơi ra ngoài.

Linh An tiến lại gần, ngồi xuống, co chân lại, chăm chú nhìn.

Khi vụ scandale đó xảy ra, trên mạng xuất hiện hàng loạt những bình luận ác ý, thậm chí từ những người trước đây từng hết mình ủng hộ cô. Khi đọc được những cái tên họ đặt cho cô, cô thấy sức nóng dồn khắp thân thể. Cô đứng bật dậy, lục tìm trong túi một con dao bấm. Chỉ vài phút sau, cô nằm yên lặng dưới sàn nhà. Hơi thở gấp gáp. Xung quanh, những tờ báo viết về cô rách tả tơi,

Trang: [<] 1, 8, 9, [10] ,11,12 ,44 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT