watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 06:16 - 23/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3387 Lượt

chạy lấy người.

Bình thường khi về nhà, cô luôn nằm ở trên sô pha xem tivi hoặc đọc sách, vừa nghe thấy tiếng anh bước vào cửa, sẽ từ trên sô pha nhoài ra, ném cho anh một nụ cười ngọt ngào, quyến rũ mà lười biếng, thuận miệng ân cần thăm hỏi vài câu.

Nhưng hôm nay……

“…… Có a. Con trai của bác Sài còn gửi e-mail cho em.” tiếng cười nói trong veo rất thoải mái thu hút được sự chú ý của anh, căn bản Tiêu Hằng Uẩn muốn vòng qua sô pha trở về gian phòng của mình, không hiểu vì sao anh lại chậm rãi quay lại phòng khách, dứt khoát ngồi xuống ghế sô pha đơn.

“Hở.” Sơ Tâm phát hiện ra anh, nở nụ cười ngọt ngào, một mặt dùng khẩu hình không một tiếng động cùng anh chào hỏi, một mặt vẫn còn tiếp tục chăm chú lắng nghe. “Ah…… Anh ta nói tháng sau sẽ trở về à…… Tuổi ư? bề ngoài so với em lớn hơn ba tuổi.”

Bác Sài? Chắc không phải là lão tổng tài tập đoàn Sài thị buổi chiều đến ký hợp đồng chứ, Tiêu Hằng Uẩn nhíu mày.

“Dạ. Được rồi! Thiệu đại ca, Tiêu luật sư về rồi, em không với nói chuyện với anh nữa …… Dạ, được….. Bye bye, ngày mai gặp lại.”

Thiệu “Đại ca”? Tiêu “Luật sư”? xưng hô cũng rất chi là phân biệt thân sơ, khiến cho Tiêu Hằng Uẩn trong lòng không biết là tư vị gì.

“Em gọi điện cho Thiệu luật sư làm gì?” Tiêu Hằng Uẩn đợi cô cúp điện thoại, làm ra vẻ lơ đãng nói.

“Là Thiệu đại ca gọi cho em!” tâm tình cô thoạt nhìn rất tốt.

“Bác Sài là Sài tiên sinh buổi chiều đến ký hợp đồng sao?” Chắc lại cố ý muốn làm thân chứ gì, Tiêu Hằng Uẩn xoa mi tâm, nhắm mắt dưỡng thần, không muốn biểu hiện ra vẻ để ý.

“À, đúng vậy! Bác Sài nói muốn giới thiệu con của ông cho em làm quen.” Nhìn anh có vẻ mệt mỏi, Sơ Tâm bỗng nhiên nghĩ đến cái gì đó, cười cười quỷ dị, nhảy xuống khỏi sô pha, vòng đến phía sau anh. “Nào, anh cởi áo khoác ra đi.”

“Làm gì?” Cô kề sát đằng sau lưng anh, mùi sữa tắm nhàn nhạt bay vào xoang mũi, khiến anh hoảng hốt vài giây.

“Cởi ra! Cởi ra!” Không phát hiện ra giọng của mình rất ái muội, Sơ Tâm vừa sốt ruột cởi áo vest của anh, đợi đến khi anh ngoan ngoãn đi vào khuôn khổ, bàn tay mềm mại nhỏ bé trượt đến trước ngực anh, bắt đầu tháo caravat, cởi nút thắt.

Đây là đang làm gì vậy?

Tiêu Hằng Uẩn ấn đường nhíu lại, nhưng cũng không ngăn cản, mặc cho cô cởi caravat, cởi nút áo sơmi phía trên, sau đó cảm thấy nữ trang trơn bóng của cô dịch vể sau gáy anh, đang tính ngăn hành động suồng sã ấy, lực đạo vừa mới như vuốt ve ấy truyền đến cơ bắp cứng ngắc sau một ngày siết chặt ở cổ.

Cô chỉ là muốn giúp anh mát xa?

“Thoải mái chứ.” Giọng nói của cô có vài phần đắc ý, trong lòng lại đang cười trộm.

Nhìn Tiêu đại luật sư nhã nhặn trắng trẻo, nghĩ tới là lại thấy giống một con gà luộc, nhưng không ngờ da của anh lại mịn màng khỏe khoắn, hoàn toàn không hề có chút tì vết. Không biết có phải là do anh lén chăm sóc da không nữa.

“Ừm.” lời khen ngợi không quá tự nguyện từ cổ họng phát ra, anh nhắm hai mắt lại thả lỏng thân mình, bất ngờ được cô săn sóc, trong lòng nổi lên một chút cảm giác kì lạ.

Cô lúc nào cũng bắt đầu từ những hành động kỳ lạ, rồi sau đó lại có thể dễ dàng nhiễu loạn tâm trạng của anh.

“Đã lâu không có giúp ai đó mát xa.” Cô bỗng nhiên xúc động mà thốt ra. “Anh là người đàn ông thứ hai nhận được sự phục vụ của bản tiểu thư đấy nha.”

“Người thứ nhất là ai?” Cô cũng từng làm như vậy với người đàn ông khác sao? Đôi mắt đang khép hờ phút chốc mở to, lộ ra vẻ nghi vấn và phiền muộn.

“Là anh trai em.” Cô nhẹ nhàng trả lời, giọng nói ngọt ngào ẩn chứa chút cô đơn hiếm thấy. “Anh trai em thích nhất là em mát xa cho anh ấy.”

“Hai người tình cảm rất tốt?” Câu hỏi nhẹ nhàng nhưng có chút khó chịu.

“Vâng, tốt lắm…… Vô cùng vô cùng tốt.”

Nghe được trong giọng nói của cô có vẻ ưu sầu, Tiêu Hằng Uẩn bỗng nhiên phát giác mình không quen, cũng không thích cô như vậy, trầm mặc một lúc lâu, chỉ đơn giản nói sang chuyện khác. “Em đã đồng ý với bác Sài?”

“Dạ?”

“Con trai của ông ta?”

“Cũng chỉ nói nói thế thôi. Bác Sài bảo em trước tiên cùng anh ta thư từ qua lại, chờ tháng sau anh ta lấy được học vị trở về, sẽ cùng gặp mặt.” Nhận thấy ý anh quan tâm, cũng không thừa cơ ép hỏi về vấn đề thân thế, trong lòng cô có chút cảm động.

“Ừ.” Anh buồn bực lên tiếng. “Em và Thiệu luật sư là như thế nào?”

“Dạ? Thiệu đại ca là người rất tốt.” Anh chàng đẹp trai trong mắt chỉ có công việc này, hôm nay hỏi rất nhiều vấn đề nha.

“Đi ngủ sớm một chút, đi làm muộn sẽ bị trừ tiền lương.” Anh bỗng nhiên buông ra một câu phát biểu phá hỏng cả không khí.

Hừ hừ! Không đề tài gì thì cũng không nên tìm đến cái loại quy định này mà nói chứ, Sơ Tâm hung hăng dùng sức ở tay, nhéo một cái.

“Tay em mỏi rồi.” Cô mang theo giận dỗi tuyên bố.

“Thật vô dụng.” Cảm giác bàn tay mềm mại của cô rời khỏi đầu vai, lại có chút mất mát, nhưng bầu không khí ấm áp hai người khó khăn lắm mới có được như thế này lại làm anh cảm thấy rất vui vẻ dễ chịu.

Chậc chậc! Vị đại luật sư này hoàn toàn không biết hai chữ “Cảm ơn” viết như thế nào sao!

“Tiêu đại luật sư.” Sơ Tâm bỗng nhiên kề sát mặt mình đến bên tai anh, nhẹ nhàng thở một hơi, ánh mắt ánh lên vẻ tinh nghịch vui đùa, cố tình nói thật uyển chuyển dịu dàng.

“Thu nhận một đại mỹ nữ, chẳng những thay anh nấu cơm dọn dẹp, còn có thể hưởng thụ sự chăm sóc tốt như vậy, có cảm thấy bản thân mình siêu, siêu, siêu may mắn hay không?”

“Rất xin lỗi là không có.” Anh nói rất thản nhiên điềm đạm, giọng nói ôn trầm xen lẫn ý cười .

“Phải…. không vậy?” Cô làm bộ muốn bóp cổ anh. “Thật sự không có sao?”

“Thực sự tôi cảm thấy mình đã thu nhận một người rất phiền toái.”

Hừ! Ngoan cố cãi lại! Sơ Tâm cố tình trưng ra vẻ mặt ngọt ngào mê hoặc lòng người nhất, đem khuôn mặt kề sát với anh.

“Tiêu đại luật sư, bằng chính lương tâm của anh mà nói, anh đã từng thấy một cô gái xinh đẹp nào mà phiền toái như vậy chưa?”

Bỗng nhiên bị lúm đồng tiền ở cự ly gần như vậy làm cho kinh sợ, trái tim mạnh mẽ và sắt đá hung hăng đập trong lồng ngực, Tiêu Hằng Uẩn hơi sửng sốt một giây, không cần nghĩ ngợi gì…… Vươn tay ôm lấy khuôn mặt xinh đẹp.

Lấy miệng, ngậm vào cánh môi mềm mại đang hé nụ cười kia.

Viện kiểm sát

Nghĩ đến nụ hôn không khống chế được ba ngày trước, bước ra từ phòng điều tra số tám vẻ mặt lạnh lùng tao nhã của Tiêu Hằng Uẩn thoáng dao động.

Môi của cô thực mềm mại, hơi thở thực ngọt ngào, hôn vào rất có cảm giác.

Nhưng mà, sau khi hôn xong rồi lại…… Chẳng có chuyện gì xảy ra.

Cô chỉ chăm chú nhìn anh vài giây, sau đó nở nụ cười tươi tắn, nhẹ nhàng mà nói ra câu: “Em muốn đi tắm rồi đi ngủ, anh cũng đừng thức khuya quá nha.”

Đây là phản ứng bình thường của con gái sau khi bị hôn hay sao?

Cô tốt xấu gì cũng phải cho anh một cái tát, hoặc là phải nói câu “Đáng ghét, sao anh lại hôn trộm người ta”, biểu lộ một chút lập trường rõ ràng, như vậy, sự việc mới có thể có cách giải quyết chứ.

Thật sự là yêu nữ khiến người ta đoán không ra.

“Tiêu luật sư!” Giong nói ngọt ngào êm ái cắt ngang dòng suy nghĩ của anh, quỷ mị như chính chủ nhân nó từ phía sau truyền đến.

Quay đầu lại, liền thấy chủ nhân giọng nói đang đứng cạnh vị kiểm sát trưởng tuổi trẻ đầy hứa hẹn vừa nói vừa cười, thấy anh xuất hiện, vội vội vàng vàng cùng đối phương nói vài câu, tùy tiện ném một nụ cười ngọt ngào chết người, rồi đi về phía anh.

Tiêu Hằng Uẩn lễ độ gật đầu với viên kiểm sát trưởng vẻ mặt thoáng có chút tiu nghỉu,yêu nữ kia đã đứng ở trước mắt.

“Rốt cuộc cũng đợi được anh.” Yêu nữ quả nhiên là yêu nữ, xoay người sắc mặt liền thay đổi, vừa rồi còn cùng người ta hi hi ha ha, vừa thấy anh đến vẻ mặt đã ỉu xìu bí xị.

Tại sao? Nhìn thấy anh cô lại mất hứng đến như vậy sao?

“Có việc gì thế?” Tiêu Hằng Uẩn hơi hơi nhíu mày, lập tức khôi phục lại vẻ mặt kiên định vững vàng gió cấp mấy cũng không thể lay chuyển nổi, nhưng kỳ thật trong lòng anh đang để ý chuyện này muốn chết.

“Em vừa mới cùng Thiệu luật sư tham gia phiên toà ở phòng số 2 đối diện, buổi chiều anh ấy còn có một vụ kiện dân sự phải tiến hành, nhưng bây giờ khách hàng lại gọi tới nói có việc gấp, cho nên anh ấy bảo em chờ anh, mời anh qua xử lý.” Sơ Tâm đem tờ giấy Thiệu luật sư tốc kí đưa cho anh, giọng nói yếu ớt, mắt phượng ngày thường rất linh lợi cũng không có vẻ gì sáng rọi.

Tiêu Hằng Uẩn cúi đầu quét mắt qua tờ giấy, chỉ là việc nhỏ, một khách hàng yêu cầu cùng đi ký hợp đồng, phát hiện cô có chút gì đó bất thường, anh thản nhiên nhìn cô liếc mắt một cái. “Em làm sao vậy?”

“Không có ạ.” Cô không muốn nói, vẫn chỉ phụng phịu. “Thiệu luật sư muốn em đi cùng với anh.”

Vẻ mặt sao lại miễn cưỡng như vậy? Một loại cảm giác giống như bị đả kích lòng tự trọng dâng lên.

“Không muốn thì đừng đi.” Lạnh lùng ném ra câu tiếp theo, anh bước ra khỏi viện kiểm sát, bắt xe taxi.

Anh vừa mở cửa xe, cô cũng rất tự nhiên ngồi vào trong.

“Em làm sao vậy?”

“Thiệu luật sư nói em nhất định

Trang: [<] 1, 9, 10, [11] ,12,13 ,17 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT