|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
phải đi.” Sơ Tâm sắc mặt càng lúc càng xấu, bộ dáng như trẻ con cáu kỉnh nói.
“Xuống xe, em không cần phải đi.” Tiêu Hằng Uẩn không phát hiện vẻ mặt của mình có bao nhiêu giận dữ khiến cho người ta sợ hãi, lãnh khốc ra lệnh.
“Không được.” Cô đơn giản lui vào chỗ ngồi bên trong, bướng bỉnh không thèm nhìn anh, như trẻ con đem mặt dán vào cửa sổ thủy tinh nhìn phong cảnh bên ngoài.
Cô ấy bây giờ sao vậy? Rốt cuộc là cáu giận chuyện gì?
Tiêu Hằng Uẩn nhíu mày, không hiểu ra làm sao, lại cảm thấy vừa bực mình vừa buồn cười, nhìn đồng hồ thấy đã gần đến thời gian hẹn gặp khách hàng, anh cũng lười tranh cãi với cô, ngồi vào xe taxi, dặn dò lái xe địa chỉ, hơi nhắm mắt lại nghỉ ngơi. [Sa: Anh đúng là đồ đầu heo , có ai hun con gái người ta xong rùi cứ lặng thinh mắt điếc tai ngơ như vậy không hả, không giận mới là lạ">
Không bao lâu đã tới chỗ hẹn, khi xuống xe anh mới phát hiện, địa điểm lại là một quán trà đạo, có tên là “Phường trà Hòa Phong”, phong cách bên trong mang đậm hơi thở Nhật Bản, cô nhân viên phục vụ vừa nhìn thấy hai người bọn họ tiến đến liền ân cần tiếp đón, bộ dáng thân thiện trên cả mức bình thường, vội vàng dẫn bọn họ đến một gian phòng.
“Tiêu luật sư, xin chào ngài, xin chào ngài.” Một người đàn ông trung niên sắc mặt sợ hãi, vừa nhìn thấy bọn họ, lập tức đứng dậy tiếp đón, biểu hiện có vẻ quá mức nhiệt tình.
“Vương tiên sinh, xin chào.” Tiêu Hằng Uẩn không quá khách sáo.
Căn cứ kinh nghiệm phán đoán nhiều năm trong nghề của anh, hẹn gặp tại nơi này, e rằng không chỉ đơn giản là “Kí hợp đồng”.
Tên Thiệu cầm thú kia trước nay đều thích nhận mấy vụ án cổ quái lập dị hiếm có, lần này không có hỏi rõ ràng, đã dẫn theo cái đuôi này đến, thật là có chút sai lầm.
Con ngươi đen thản nhiên quét về phía bóng dáng hồng nhạt bên cạnh đang trầm mặc khác thường, chỉ thấy biểu hiện của cô vẫn rất khó coi, ngay cả một chút hình tượng cuối cùng cũng đã biến mất, tự mình rót trà, coi trà như rượu hùng hục uống.
Không bao lâu, ba người đàn ông vạm vỡ mặc tây trang màu đen đeo caravat đi đến.
“Thế nào? Hôm nay còn dẫn theo viện binh đến cơ à?” Người đàn ông đi đầu rất tự nhiên ngồi xuống, châm một điếu thuốc, vẻ mặt nham hiểm hung ác lạnh lùng trừng mắt với Tiêu Hằng Uẩn.
“Vị này là Tiêu luật sư.” Vương tiên sinh run run giới thiệu.
“Xin chào.” Tiêu Hằng Uẩn thản nhiên gật đầu với bọn họ, nhận thấy đây căn bản không phải chuyện cùng khách hàng kí hợp đồng, mà là công ty đòi nợ thuê đến siết nợ.
“Sao? Thiếu nợ không chịu trả! Còn muốn tìm luật sư đến hù tôi sao.” Người đàn ông kia hung hãn rít lên, một bên quay đầu sang nói với Tiêu Hằng Uẩn: “Cậu tốt nhất bớt lo chuyện người khác đi, nếu không kết cục như thế nào, tôi cũng không dám đảm bảo.”
Tiêu Hằng Uẩn không đáp, tránh qua một bên, chỉ khoanh tay đứng nhìn.
Cũng không phải là anh sợ hãi gì đối phương, dựa vào khả năng của anh muốn giải quyết ba người này chẳng phải là vấn đề rất khó khăn gì. Chỉ là chuyện đòi nợ căn bản không nằm trong phạm vi chức trách của luật sư, anh nhiều nhất cũng chỉ có thể ở một bên giám sát, đảm bảo đối phương không có đòi nợ trái pháp luật mà thôi.
Chỉ là…… Rõ ràng biết là tình huống sẽ như thế này, Thiệu cầm thú vẫn kiên quyết muốn Sơ Tâm cùng đi, khiến cho anh cảm thấy không vui.
Không khí bên trong, bên đòi nợ cùng Vương tiên sinh lời qua tiếng lại, tình hình càng ngày càng căng thẳng, Tiêu Hằng Uẩn vẫn trầm mặc như cũ không có ý định lên tiếng.
“Vương tiên sinh! Khoản nợ này không phải là một hai trăm vạn nho nhỏ mà là hai ngàn vạn đấy.”
Người đàn ông cầm đầu như hung thần ác sát, tay nắm thành đấm đập xuống bàn, chiếc chén nhỏ trên bàn trà cũng theo đà nhảy lên.
“Lần trước ông khóa thẻ tiền mặt, món nợ này tôi còn chưa tính sổ với ông. Hôm nay ông còn muốn chối!” Nói chuyện cả buổi, uy hiếp không có kết quả, người đàn ông khuôn mặt dữ tợn kia rất nhanh xắn tay áo, trên cánh tay có một vết dao chem thật dài không chút nào che dấu lộ ra. “Tóm lại, hôm nay ông có cho tôi câu trả lời thỏa đáng hay không!”
“Tôi…… Tôi……” Vừa thấy vết sẹo khiến cho người ta sợ hãi, Vương tiên sinh sợ tới mức mặt cắt không còn giọt máu.
Không khí nhất thời ngưng trệ.
“Cạch.” trong một khắc nguy cấp này, một cái chén trà nho nhỏ bị đập thật mạnh xuóng bàn, suýt nữa thì bị bể nát.
Nhìn lên, thì ra là Sơ Tâm từ nãy vẫn chăm chú uống trà. “Các anh ép buộc ông ấy như vậy thì có ích gì?”
“Vị tiểu thư này, cô không cần xen vào việc của người khác.”
Người đàn ông đi đầu bắt đầu đi vào, tiện thể đảo qua gương mặt xinh đẹp của cô mấy mươi lần, lại thấy cô muốn nhúng tay vào nên mới buông lời cảnh cáo.
Đôi mắt cô hơi hơi nhướn lên, nét mặt không chút thay đổi lạnh lùng trừng mắt nhìn hắn ta lườm một cái, lật cổ tay lên, vết sẹo màu hồng nhạt đập vào mắt mọi người rất rõ ràng, tiếng nói nhẹ nhàng lạnh lùng vang lên.
“Đây là cái gì anh nên biết chứ!”, chủ nhân đôi mắt phượng ý chỉ tay vào chỗ đó, mang theo vẻ âm lãnh hiếm thấy.
Cô đang làm gì vậy? Hai hàng lông mày của Tiêu Hằng Uẩn càng nhíu chặt, thân hình thon dài giống như báo đen chuẩn bị tập kích con mồi, chăm chú đề phòng cao độ, không ngờ tình thế lại xoay chuyển xấu đến như vậy.
“Cô……” Ba gã vạm vỡ kinh ngạc nhìn vết sẹo kia, sắc mặt biến đổi nhanh chóng.
“Muốn đòi nợ vậy thì cứ đòi đi.” Sơ Tâm kéo tay về, một tay chống cằm, nhẹ nhàng lên tiếng, ở trong mắt đàn ông xem ra có phần quyến rũ.
“Đúng, đúng.” Tên đàn ông cầm đầu thế nhưng rất ngoan ngoãn vuốt cằm, quay đầu, vẻ mặt nghiêm túc cũng không còn hung ác nói với Vương tiên sinh: “Khoản nợ của Quý công ty, Vương tiên sinh chuẩn bị thế nào? Nếu chúng tôi cứ như vậy mà trở về cũng sẽ rất khó ăn nói.”
“Tiêu luật sư…… Cậu nói đi….. Làm sao bây giờ?” Mới vừa rồi mối nguy hiểm tạm thời qua đi, nhưng Vương tiên sinh vừa thấy chiến tranh lại sắp sửa nổ ra, vô lực giải quyết, vội vàng quay đầu cầu cứu viện binh.
“Thiếu nợ thì phải trả đó là chuyện đương nhiên, Vương tiên sinh, ngài mới vừa rồi có nói quý công ty sắp đầu tư sản phẩm mới, chưa tung ra thị trường……” Tiêu Hằng Uẩn thản nhiên lên tiếng, thái độ chuyên nghiệp không chút run sợ chậm rãi phân tích, trong lòng lại tràn ngập nghi vấn.
Anh đương nhiên sẽ không ngu ngốc đến mức tin đối phương vì vết thương của Sơ Tâm dài hơn so với hắn ta mà ngoan ngoãn hòa hoãn.
Vậy nguyên nhân sâu xa rốt cuộc là gì? Anh phải nhanh chóng tìm hiểu chuyện này mới được!
Chương 6
“Sơ Tâm, vừa rồi chuyện gì xảy ra vậy?” Bước ra khỏi quán trà Hòa Phong, cô lại phụng phịu như cũ, một câu cũng không nói, Tiêu Hằng Uẩn rốt cục lên tiếng phá vỡ trầm mặc.
Mắt phượng nghiêng nghiêng nhìn anh liếc một cái, lại cúi đầu, cự tuyệt sự quan tâm của anh, chỉ chăm chăm cúi người bước đi, tay lại bị kéo lại.
“Anh làm gì vậy?” Cô tức giận muốn gạt tay anh ra, nhưng thế nào cũng không thoát ra được, nhướn mày trừng mắt với anh, trong đôi mắt sáng nhuốm một tầng lửa giận hừng hực.
“Em bị mù màu sao! Không thấy đèn đỏ à?” Nhìn thấy cô không sợ chết bước phăm phăm về phía trước, Tiêu Hằng Uẩn lửa giận cũng bốc ngùn ngụt. Anh căn bản không phải người thích to tiếng với người khác, tức giận đến tóc tai dựng đứng. Nhưng mà gặp phải một người như cô những thứ như: bình tĩnh, lý trí, lịch lãm, tự chủ của anh tất cả đều trở thành tứ đại giai không, hóa thành tro bụi.
Đáng ghét! Cơ thể cô khó chịu, anh còn quát to với cô! Sơ Tâm trừng mắt với anh, miệng mếu máo, khóe mắt bỗng nhiên đỏ lên.
“Em, em làm sao vậy?” Vừa rồi còn hung hãn như vậy, sao chỉ chớp mắt một cái, vẻ mặt đã lập tức như sắp khóc đến nơi rồi hả.
“Anh làm gì mà hung dữ như vậy chứ!” Vẻ quyến rũ động lòng người hay giảo hoạt tinh quái tất cả đều biến mất, tuổi tác bỗng nhiên quay ngược mất hai mươi năm, như một cô nhóc đứng dụi mắt, trong lòng còn đang kể tội anh, uổng công cô lúc nảy còn giúp anh giải quyết ba tên côn đồ kia.
Nếu vừa rồi chỗ hẹn không phải vừa vặn là “Quán trà Hòa Phong” mà cô cùng chị Vị Noãn đầu tư, với lại đối phương vừa vặn nhận ra được “Vết thương” của cô, đoán ra cô là em gái của bà chủ khách sạn “Dương Châu Mộng” Phong Vị Noãn, sự việc chỉ sợ là sẽ rất khó giải quyết.
“Anh……”
Anh sao lại hung dữ như vậy ư? Đương nhiên là bị cô chọc tức rồi! Tiêu Hằng Uẩn muốn phản bác lại cô, nhưng nhìn thấy bộ dạng cô thực đáng thương, cũng không đành lòng lên tiếng.
“Anh đã không hỏi em bị làm sao còn hung dữ như vậy nữa.”
“Sao anh lại không hỏi chứ?” Anh ở viện kiểm sát đã từng hỏi qua rồi mà.
“Anh không thích em!” Cô tiếp tục lên án.
“Anh, anh nào có không thích em?” Được rồi! Cô là cô nhóc đại phiền toái không hơn không kém. Nhưng mà anh từ đầu tới cuối đều không có một chút nghĩ “Không thích” trong đầu, hơn nữa nếu không thích cô, sao có thể không khống chế được mà hôn cô?
“Gạt người ta……” Hu hu! Cô rất khổ sở! Cô rất nhớ anh trai.
Trước kia những lúc khó chịu, anh trai đều mang cô tới chỗ bác sĩ, tuy rằng cô rất ghét việc đi khám bệnh,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




