|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
táo lại đôi chút. Nguyên nhíu mày nghĩ ngợi. Khách nào? Chi nhánh 1 đợt này đâu có đoàn khách nào đâu?
- Khách của Tổng công ty. Nhưng có liên quan tới lĩnh vực xuất nhập khẩu, cần chúng ta đi giao tiếp.
- Anh cử bạn khác đi giùm em được không? Hôm nay em thấy trong người không được khỏe.
Nguyên thoái thác nhiệm vụ được giao, nhưng Ngọc Thái không thèm nhân nhượng, còn nói đi giao tiếp thế này chỉ có lợi cho sales, không bao giờ thiệt. Có khi tự nhiên lại có thêm khách hàng tiềm năng chứ chẳng chơi! Thành ra cuối buổi, Nguyên phải lôi bộ dụng cụ trang điểm ra
tút tát lại dung nhan nhợt nhạt của mình. Mắt vẫn hơi sưng đỏ do tối qua khóc nhiều, có hóa trang kỹ đến đâu vẫn không che hết được. Cô thở dài nhét cây concealer vào trong túi, vỗ vỗ hai má. Vừa bước vào văn phòng, Giám đốc Chi nhánh đã gọi cô lại:
- Này, nhà cô cũng không xa đây đúng không?
- Dạ?
- Dạ cái gì! Hôm nay có người ngoan đột xuất thế. Về nhà thay đồ đi. Nhân viên mình mặc đồng phục anh thấy gò bó quá.
Hôm nay sếp Thái có vẻ lạ lùng! Chưa bao giờ thấy anh nhận xét trang phục của nhân viên cả, nhất là nhân viên nữ. Chẳng biết tối nay phải gặp khách loại gì nữa! Thắc mắc cả buổi, cuối cùng cũng biết là khách nào. Mặc dù hôm nay Thảo Nguyên “đần” hơn mọi lần, nhưng khi bước vào phòng ăn sang trọng được đặt sẵn trong nhà hàng, nhìn thấy Thế Phong đang ngồi chung với hai vị khách sẵn trong đó, cô bỗng đoán ra được vài phần.
Thế Phong nghe thấy tiếng nhân viên phục vụ mở cửa, biết là người mình đang chờ đã tới. Cô gái đáng giận này cả tối hôm qua đã không thèm nghe điện thoại của anh, nhắn tin cũng không trả lời khiến cho anh mang một bụng tức giận lên giường ngủ. Tính toán hôm nay gặp khách, tiện thể kêu Giám đốc Chi nhánh 1 mang cô theo, sẽ phải nghĩ cách trừng phạt cô. Nhưng khi cửa mở, nhìn thấy Thảo Nguyên với thần sắc là lạ, đôi mắt dù khéo léo cũng không giấu nổi sự mệt mỏi buồn bã, tự nhiên lòng anh lại chùng xuống. Giá như không phải tiếp khách khứa hôm nay thì có phải tốt không. Anh chỉ muốn được bên cạnh cô mà không có mặt thêm người nào khác. Thế Phong kín đáo quan sát vẻ ngạc nhiên hiện lên trong thoáng chốc trong mắt Nguyên khi cô thấy anh, nhưng rất nhanh, cô nở một nụ cười xã giao, khẽ cúi đầu chào mọi người. Bản lĩnh giao tiếp của cô anh đã từng lĩnh hội. Cô hẳn nhiên là một nhân viên kinh doanh lợi hại.
Mọi người giới thiệu làm quen lẫn nhau. Nguyên ngồi cạnh Thế Phong, đối diện cũng có một vị khách nữ. Cả bữa ăn, ngoài những câu thăm hỏi giữa sếp và nhân viên bình thường, họ không nói được câu riêng tư nào. Mãi đến khi một người ra ngoài, một người nghe điện thoại, một người nghiên cứu thực đơn, Phong mới trầm giọng hỏi nhỏ Nguyên:
- Tại sao không nhận điện thoại của anh?
Điện thoại? Nguyên theo phản xạ thò tay vào túi lục soát, sực nhớ cô đã thay đồng phục lúc chiều. Vả lại sáng nay cô cũng không để điện thoại trong người, hình như
như cũng chưa hề nhìn thấy nó. Chẳng biết đã vứt đi đằng nào nữa.
- Em … em… hình như…
- Mất điện thoại à?
- Em cũng không nhớ. Chắc là để quên ở đâu thôi ạ.
Thế Phong không hỏi thêm nữa, trầm ngâm xoay chén rượu trong lòng bàn tay. Thái độ của Thảo Nguyên hôm nay khang khác. Cô cứ như là trở thành một người anh chưa từng quen vậy.
Sau khi rời khỏi nhà hàng, theo yêu cầu của khách, nhóm người tới quán bar chuyên chơi nhạc Salsa nổi tiếng nhất thành phố trên tầng chín khách sạn SRT. Vừa khéo sếp Thái nhắc cô thay đồng phục trước khi đi, chắc là biết trước cái màn bar biếc này rồi. Thảo Nguyên suy đoán. Lúc này khách lên bar Salsa rất đông, thang máy không chứa đủ hết số người đứng đợi. Nhường khách và anh Thái lên trước, cuối cùng chỉ còn Phong và Nguyên rớt lại, đợi buồng thang máy bên cạnh đang trên đà xuống. Nguyên nhìn anh, ngập ngừng một lát rồi hỏi:
- Việc kêu em đi tiếp khách cùng giám đốc Thái tối nay…
- Là vì anh muốn gặp em!
Giọng anh trả lời đơn giản, ý vị trong câu nói còn mang một chút ngang ngược. Nhưng không hiểu sao nhờ đó mà cảm xúc hỗn loạn của cô từ tối hôm qua đến giờ mới được thả lỏng một ít. Nguyên khẽ mỉm cười. Vào trong thang máy, hai người không nói thêm câu gì. Nhưng khi thang máy bắt đầu đi lên, Thế Phong lẳng lặng nắm chặt lấy tay cô. Cô hẳn đã gặp phải chuyện gì nghiêm trọng rồi, nhưng lại không muốn nói. Vậy thì anh cũng không hỏi. Đến một lúc nào đó cô cần chia sẻ, khi ấy anh sẽ lắng nghe. Còn bây giờ, xin mời quý cô hãy chuẩn bị nhảy cùng tôi!
Chương 21: Phải Điệu Cổ Con Thỏ Về Gần Hang Mới Là Thượng Sách!
Ads Quán Bar mang rặt phong cách Cuba qua mùi xì gà La Habana đậm đặc phả ra từ những cái “cột khói tàu” to béo ngồi kín quầy bar và thứ âm nhạc Mỹ La tinh thuần túy khiến cho tất cả khách khứa không thể đứng yên một chỗ mà phải nhún nhảy theo giai điệu đầy sôi nổi đó. Đây là một bar rất được dân nước ngoài ở thành phố này hâm mộ bởi phong cách phóng khoáng và thân thiện. Ông khách người Mexico tên Mike cũng đã từng có lần yêu cầu được đưa tới đây. Tuy nhiên, với người Việt Nam thì nó lại không mấy được biết đến, vì không phải ai cũng biết nhảy salsa. Thảo Nguyên, như thường lệ, là một trong số ấy. Nhưng hôm nay, cô được đi với toàn các cao thủ.
Khi Phong và Nguyên tìm được ba người kia, thì họ đang đứng uống Macallan Sherry Cask quanh một chiếc bàn tròn nhỏ cùng với một vài người bạn mới làm quen được. Nguyên không thích whisky, nên cô nhấm nháp một chai bia Corona 4,6%. Lần giao tiếp này cũng thoải mái, không có cảnh anh một ly, tôi một chén nên cũng đỡ cho cô.
- Nào, chúng ta cùng ra salsa thôi. – Vị khách nữ hào hứng nói, sau đó quay ra mời Ngọc Thái. – Tôi với anh một đôi nhé!
Ngọc Thái hào phóng cúi đầu ra dấu hân hạnh, đồng thời chìa tay ra, dẫn người đẹp lên sàn nhảy. Thế Phong nhìn sang Nguyên:
- Tới đây rồi thì không thể không nhảy salsa.
- Thật sao anh?
- Luật bất thành văn ở đây là như vậy.
Thì ra là thế! Thảo nào lần trước tới đây cùng khách, nhiều người tỏ ra hơi ngạc nhiên khi cô cố sống cố chết từ chối ra sàn nhảy. Anh là cao thủ dancesport, tài năng cô đã từng được lĩnh hội. Còn cô sau đợt thi Mrs Thành Tín, cũng đã quên mất luôn cả bài nhảy được dạy đợt ấy rồi. Thì rõ là không có tí tế bào nghệ thuật nào mà lại!
Nhưng cuối cùng, Nguyên cũng không chạy thoát vòng tay của Phong. Anh động viên cô:
- Dễ lắm! Dễ hơn cả samba.
Mà đúng là dễ thật. Cô chỉ cần đếm trong đầu một, hai, ba rồi năm, sáu, bảy; còn lại hoàn toàn do người nam dẫn. Tất nhiên là từ nãy đến giờ, họ vẫn chỉ nhảy đi nhảy lại ba bước cơ bản. Người ngoài nhìn vào cảm thấy cực kỳ buồn tẻ nhưng đối với Nguyên thì thế đã là phiêu lưu lắm. Thế Phong ôm ngang lưng Nguyên, kiên nhẫn lặp lại các động tác. Khi cảm thấy cô đã quen với nhịp và các bước nhảy, anh bất ngờ chuyển tay, hướng cô theo động tác quay phải. Nguyên bị xoay một vòng, theo phản xạ níu chặt lấy tay anh. Nhưng chưa kịp hoảng hốt thì anh đã dẫn cô về lại các bước cơ bản. Nguyên thở mạnh ra một cái, giống như vừa thoát khỏi một tai nạn.
Lát sau, đợi đến khi cô không đề phòng, anh lại đột ngột thả tay, đẩy cô lùi lại, rồi kéo về phía trước, rồi lại xoay người cô sang bên trái. Thảo Nguyên hô nhỏ “Á” một tiếng, tay đã bị tay anh nhẹ nhàng nắm lấy hướng dẫn về đúng nhịp. Về kỹ thuật thì không nói nhưng về tinh thần của nhảy salsa thì họ đã thể hiện rất tốt. Salsa là một điệu nhảy tình yêu mạnh mẽ và gợi cảm, đồng thời người nữ phải tin tưởng tuyệt đối vào người nam và nhảy theo sự dìu dắt của anh. Thảo Nguyên, dưới tài năng nhảy điêu luyện của Thế Phong, đã đáp ứng được điều kiện thứ hai!
Nhảy đến khi mệt nhoài, mấy người khách mới hài lòng, kết thúc chương trình của ngày hôm đó. Ngọc Thái nhận nhiệm vụ đưa khách về khách sạn. Đợi đến khi họ rời đi, Phong gọi tài xế lái xe tới, sau đó nhận xe, tự mình chở Nguyên về nhà. Cô ngồi ghế bên cạnh anh, tự nhiên tháo đôi giày cao gót để sang một bên, thoải mái ngọ nguậy đôi chân trần. Vận động quả là tốt. Nó khiến cho cơ thể uể oải nóng lên, đầu óc căng thẳng được giải tỏa, tinh thần trở nên thư thái hơn. Nguyên quyết định, sau này gặp chuyện gì buồn phiền, cô sẽ tìm một hình thức vận động gì đó. Hài lòng với quyết định mới của mình, cô liếc nhìn sang phía Phong. Anh đang tập trung lái xe, mắt nhìn thẳng nên ở góc độ này, cô chỉ thấy đường viền khuôn mặt nổi bật trong ánh sáng mờ nhạt trong xe, với nét sắc sảo như vẽ từ tóc, qua mũi xuống đến chiếc cằm hơi chẻ quyến rũ.
- Sao vậy? – Anh hỏi với giọng châm chọc: – Sao lại nhìn anh lâu vậy? Có nhọ sao?
- Anh đẹp trai quá, không rời mắt được. – Nguyên trả lời làm Phong cười rộ lên. Phong cười trông rất đẹp. Thực ra vẻ trẻ trung và huyên náo hợp với anh hơn là ánh mắt lạnh và nét mặt nghiêm nghị nơi công sở.
Phong vừa lái xe, vừa đưa một tay mở nắp hộc gần vô-lăng, lấy ra một hộp nhỏ, đưa cho Nguyên:
- Thưởng cho em, vì đã khen anh.
Cô đỡ lấy chiếc hộp nhung đỏ nâu, trông giống như hộp đựng nữ trang. Khi mở ra, đúng là bên trong có một chiếc nhẫn thật. Chiếc nhẫn được làm từ bạch kim, mặt là hình con cóc có gắn những viên đá pha lê trong suốt, tỏa ánh sáng rực rỡ trong bóng đêm. Mặc dù cóc là một con vật xù xì xấu xí nhưng không ngờ lên một
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




