watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 21:49 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9733 Lượt

tác phẩm nữ trang trông lại nghệ thuật như vậy. Ngoài ra cô từng thấy những người làm nghề dính tới kinh doanh, thường coi cóc là biểu tượng may mắn cho tiền tài và thành công. Chiếc nhẫn có giá trị nhưng theo phán đoán của Nguyên thì giá của nó không phải là quá lớn, vì thế cô nhận, đeo thử nó vào ngón cái.

- Anh tặng em nhẫn con cóc để cầu may bán đắt à?

- Không phải! – Câu trả lời của anh hoàn toàn bất ngờ đối với cô. – Vì anh là hoàng tử ếch!

Không phải cóc mà là ếch. Anh cũng thật là hay. Một chiếc nhẫn cóc may mắn lại trở thành nhẫn hoàng tử ếch. Nói vậy, hóa ra anh đã trao cái mạng ếch của anh cho cô giữ! Cô tháo chiếc nhẫn ra, cẩn thận cất lại vào hộp.

- Không đeo luôn à?

- Không dám! Phải giữ gìn cho kỹ ạ.

Biết cô đùa nhưng anh không phản đối, vẫn chăm chú lái xe. Những ngón tay thon dài cầm lái thỉnh thoảng lại gõ nhịp nhịp vào vô lăng, tựa như đang nghe một bài hát không lời. Thực ra trong đầu Phong lúc này đang toan tính. Thời gian của anh và Nguyên ở bên nhau quá ít. Ở nhà cô có cha mẹ quản, không phải anh thích gặp là đến. Công việc của cô lại độc lập, tiếng là nhân viên dưới quyền anh nhưng chẳng chịu sự quản lý trực tiếp của anh, không thể thích là gọi cô đến được. Làm sao đây? Hay là thuyên chuyển công tác của cô lên tổng công ty? Điệu thỏ về gần hang, ấy mới chính là thượng sách!

Chương 22: Anh Chỉ Còn Biết Vẽ Em Để Đong Thêm Nhớ Nhung

Ads Đã lâu lắm rồi Nguyên mới lại bước vào khuôn viên của học viện Mỹ thuật. Nhớ lại ngày xưa, biết bao lần cô tới đây, chỉ để ngồi yên lặng chờ Trường Giang vẽ tranh. Anh nói khi nào xong việc sẽ đi đón cô nhưng cô không chịu, cứ thích lặn lội hai chặng xe buýt, lấy chờ đợi làm cái cớ để được ngồi ngắm anh vẽ say sưa. Anh biết sở thích kỳ lạ của cô, riết rồi cũng quen, mặc kệ cô ngồi một góc xưởng vẽ. Còn mua cho cô một túm nệm đặt sẵn vào chỗ cô hay ngồi. Cô nhẵn mặt ở khoa Mỹ Thuật đến nỗi sinh viên và giáo viên trong trường đều biết Nguyên là bạn gái của sinh viên xuất sắc Nguyễn Trường Giang.

Khuôn viên trường cũng chẳng có gì thay đổi so với mấy năm trước đây. Chỉ có sinh viên là mới. Trông họ sành điệu hơn nhưng phần nhiều vẫn giữ chất nghệ sĩ lãng tử rất riêng mà các ngành học khác không có được. Nguyên qua một khoảng sân có trồng nhiều cây bàng tán tròn, tới hành lang hẹp, rẽ trái để tới phòng trưng bày. Cô đụng một người đàn ông to béo ở gần cuối khúc cua. Ông ta đeo kính trắng, dáng dấp giống thầy giáo. Nguyên lên tiếng:

- Dạ, em xin lỗi thầy!

- Cô này, đi đứng… Ơ, là em à?

Thầy giáo lấy tay lau lau mắt kính, sau đó khẳng định:

- Đúng là em rồi!

Nguyên còn đang ngơ ngác không hiểu gì thì ông thầy phẩy phẩy tay:

- Em đi nhanh lên đi. Phòng triển lãm phía này này.

Hình như những thầy giáo khoa Mỹ Thuật đều có chút không bình thường. Nguyên nghĩ thầm trong đầu, tiếp tục tiến bước. Tới đến phòng trưng bày, cô thấy rất nhiều sinh viên và khách tham quan ở đó. Tuyết Mai từ xa nhìn thấy, réo gọi tên cô ầm ĩ:

- Nguyên! Thảo Nguyên! Ở đây!

Không khí trong phòng trưng bày đột nhiên im lặng trong một thoáng. Rồi nhiều tiếng xì xầm nổi lên:

- Là cô ấy! Là cô ấy!

Giọng điệu y hệt như ông thầy ban nãy cô gặp ngoài hành lang. Thực ra cũng chẳng có gì lạ lùng. Chỉ cần liếc một cái quanh phòng trưng bày, Nguyên đã hiểu ra mọi chuyện. Tất cả các bức tranh đang treo trên giá, trên tường kia đều chỉ vẽ một người: chính là cô!

Các bức vẽ sử dụng chất liệu màu nước. Kỹ thuật vẽ màu nước của Giang đã đạt đến trình độ điêu luyện. Anh dùng những mảng màu lớn, trong suốt, bút pháp khoáng đạt nhưng lại rất sâu sắc. Cô gái trong các bức chân dung chỉ được vẽ một kiểu duy nhất là bán thân với hướng chính diện, vẽ trên giấy cùng một kích cỡ, hầu như không có hậu cảnh, nhưng ở mỗi bức chân dung đều toát lên những thần thái khác nhau, những sắc điệu mượt mà và biểu cảm làm rung động người thưởng thức. Tên của buổi triển lãm là “Nỗi nhớ” – “My memory”. Trong suốt hai năm qua, anh đã vẽ để cho quên đi nỗi nhớ về người con gái ấy. Nhưng rồi lại nhận ra, càng vẽ, người càng xa vời vợi. Và nỗi nhớ nhung cũng vì thế mà tăng thêm lên, vỡ òa mênh mông những đêm lạnh giá xứ người.

Giang bước ra khỏi vòng bủa vây của các sinh viên hâm mộ, tới gần chỗ Nguyên. Anh hỏi khẽ:

- Em tới rồi à?

- Dạ. – Nguyên đưa cho anh bó hoa. – Chúc mừng anh.

Dù anh chỉ nói với cô đó là một phòng tranh nhỏ do nhà trường mời anh trưng bày tranh với tư cách học viên cũ để tạo điều kiện cho sinh viên thưởng lãm thì cô vẫn mua một bó hoa để chúc mừng anh.

Hai bạn sinh viên, một người mang máy ảnh, một người cầm máy ghi âm bỗng từ đâu xuất hiện. Người cầm máy ghi âm giơ ra phía trước.

- Dạ thưa anh chị, em từ ban biên tập tạp chí Tuổi Trẻ Mỹ Thuật của trường đến lấy tin về buổi triển lãm. Anh vui lòng trả lời em một số câu hỏi được không ạ?

Do không phải là phóng viên chuyên nghiệp nên giọng bạn này hơi run run. Nhưng Giang cười thân thiện:

- Bạn muốn hỏi gì?

Hai biên tập viên báo trường mừng húm, vội vàng hỏi:

- Cô gái trong bức tranh, có phải chính là người này không ạ?

- Đúng vậy.

- Anh đã vẽ các bức tranh trong thời gian nào?

- Trong suốt thời gian tôi sống và làm việc tại Úc.

- Xin hỏi cô ấy là người yêu của anh? – Bạn sinh viên liếc nhìn sang Nguyên. – Anh vẽ mục đích để đỡ nhớ người yêu phải không ạ?

Hỏi riêng tư quá! Nhiều người tò mò cũng xán lại nghe. Giang từ chối:

- Những câu hỏi này tôi xin phép giữ bí mật.

- Vậy cho phép chúng em chụp ảnh hai người nhé!

Miệng hỏi xin nhưng chưa đợi cho ý kiến, bạn đeo máy ảnh đã kéo hai người ra chỗ trung tâm, điều chỉnh tư thế một chút và bấm máy lia lịa. Xong việc, hai phóng viên “vườn” hỉ hả cảm ơn rồi vội chạy đi. Lúc này, mấy người bạn của Giang mới tiến đến. Ngoài Tuyết Mai ra còn có thêm ba người nữa. Ánh mắt họ nhìn Nguyên và Giang cái kiểu khấp khởi đầy hiểu biết, cứ như tâm nguyện nối lại duyên xưa đã thành công đến nơi. Thì đúng thế còn gì! Hai năm trước Nguyên nghe tới cái tên Giang là bịt tai, giờ không những đến tham dự buổi triển lãm, lại còn mang cả hoa ra tặng mới tài tình chứ!
Chương 23: Thời Gian Trôi Qua, Con Người Có Bao Giờ Làm Lại Quá Khứ Được Đâu?

Ads Vì Giang phải tiếp một số giáo sư và thầy giáo đến trao đổi công việc, còn nhóm bạn thì do đã tới từ lâu rồi nên họ tụ tập một chỗ để trò chuyện, thành ra chỉ còn mình Nguyên nhẩn nha đi vòng quanh phòng trưng bày. Cô vốn không thích được chụp ảnh, nên lại càng chẳng ham gì ngồi cả tiếng đồng đồ để làm người mẫu cho người khác vẽ. Thành ra trước giờ Giang chưa hề vẽ chân dung của Nguyên bao giờ. Vậy mà không ngờ suốt thời gian qua, anh đã cặm cụi cho ra đời một số lượng tranh đủ để trưng bày! Nguyên đưa tay vuốt một khung tranh, trong lòng gợn lên cảm giác chua xót không thể gọi tên.

Tối hôm ấy, cô đã khóc rất lâu trong vòng tay anh. Kỳ lạ ghê! Lúc chia tay oanh liệt không khiến cô nhỏ một giọt nước mắt. Vậy mà sau khi biết rõ sự thật, lại khóc không kiềm chế được, cho đến khi cả người mệt lả, chỉ còn biết im lặng thổn thức để mặc anh ôm vào lòng. Vòng tay của anh vẫn dịu dàng, vững chãi như thế. Nhưng mọi thứ dường như đã rất khác. Thời gian trôi qua, con người có bao giờ làm lại quá khứ được đâu? Huống hồ là bây giờ, cô đã nhận lời làm bạn gái của người ta. Cô bất giác nhớ đến Thế Phong. Anh đi Mỹ công tác một tuần nay, chắc cũng sắp về rồi.

Thầy trưởng khoa Mỹ Thuật nhiệt tình mời cả nhóm đi ăn cơm. Nhà hàng ở gần trường, đi bộ một chút là tới. Gọi là nhà hàng nhưng bài trí lại giản dị, khách khứa chủ yếu là thầy cô và sinh viên Học viện. Họ tới đây một phần vì gần, còn phần lớn là vì quán có món đặc sản rượu nếp đựng trong vò và khi uống thì hâm lên âm ấm cho dễ uống. Chính Nguyên một thời cũng bị mê hoặc bởi thứ rượu nhà hàng tự ủ ngọt lịm, dễ uống và dễ say này.

Ngồi chưa nóng chỗ, hai vò rượu to bự chảng đã được phục vụ mang ra. Cả ông thầy to béo Nguyên đụng phải ở hành lang cũng có mặt. Có thầy tóc dài như ca sĩ nhạc Rock, buộc một túm quăn queo sau gáy. Thầy trưởng khoa vẫn còn nhớ Nguyên, vừa nâng chén rượu vừa hỏi:

- Thế chúng mày đã cưới chưa?

Giọng thân tình như hỏi bậc con cháu. Hai nhân vật được hỏi chưa ai trả lời, đám bậu xậu ăn theo đã nhao nhao:

- Sắp rồi thầy ơi.

- Ừ! – Thầy vuốt chòm râu lơ thơ. Sau đó chủ đề chuyển qua buổi triển lãm và các hoạt động của khoa. Nguyên căng thẳng nắm chặt chén sứ đựng rượu để trên bàn. Đúng lúc đó, điện thoại di động của cô reo. Kiểm tra máy, là Phong gọi tới. Anh đã đi công tác về rồi sao? Cô ngần ngừ một lát, rồi kéo lùi ghế, bước ra ngoài nghe điện thoại.

- Alo?

- Nguyên à? Anh đang chuẩn bị đến chỗ em.

Anh thông báo bất ngờ. Nguyên ngớ ra, vội vàng can ngăn:

- Anh đừng đi. Em đang ở ngoài rồi.

- Em ở đâu?

- Ở khu vực gần trường học viện Mỹ Thuật.

- Vậy à? Anh cũng đang ở gần đấy! Để anh qua đón em.

Chẳng hiểu sao khi nghe thấy câu đó, cô lo lắng đến tái mặt. Cứ như là… Cứ như là cô đang làm một điều gì dấm dúi sau lưng anh, giờ thì bị anh bắt quả tang. Nguyên cảm thấy cực kỳ khó xử. Giao tiếp với khách hàng sắc sảo chừng nào,

Trang: [<] 1, 13, 14, [15] ,16,17 ,48 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT