watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 21:49 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9749 Lượt

vừa vặn, áo len mềm màu xám ghi, ngồi trước phông nền là đài phun nước có những tia nước li ti trắng xóa trông toát lên một vẻ tuấn tú khó tả. Hai ly trà sữa mới mua được đặt ở bên cạnh. Nhìn thấy Nguyên, anh mỉm cười rạng rỡ, vẫy tay ra dấu cho cô lại gần.

Trên người Nguyên vẫn mặc bộ đồng phục công sở của Thành Tín, thành ra trông chẳng ăn nhập gì với khung cảnh thư giãn thảnh thơi này, hay với những người đang ngồi thong dong tận hưởng một buổi chiều mát mẻ ở quảng trường thế kia. Đôi giày cao gót khiến cô trông càng ngượng ngập. Nếu như trước đây, thì sẽ là quần jean, là áo pull cộc tay và giày lười. Thoải mái biết bao!

- Trà của em đây! – Trường Giang đưa cốc trà sữa trân châu mát lạnh cho Nguyên. Cô nhận lấy, hút một ngụm, nhăn mặt vì quá lạnh.

Giang kể:

- Ban nãy anh đi tìm khắp lượt nhưng không thấy cô bán hàng quen đâu cả, đành phải mua đại. Hương vị không được ngon bằng, phải không?

Nguyên cười khẽ:

- Khi anh đi chừng bốn hay năm tháng gì đó thì cô bán hàng dẹp quầy, nói là về quê cưới vợ cho con. Sau đó cũng không thấy lên lại nữa.

- À, thì ra vậy.

Hai người lại im lặng uống trà sữa. Một lúc sau, Trường Giang mới hỏi về tình hình công việc hiện nay của Nguyên ở Chi nhánh 1, liệu cô có chuyện gì căng thẳng cần anh giúp đỡ hay không thì cứ nói, đừng ngại. Nguyên ngẫm nghĩ một hồi, quyết định nói ra suy nghĩ trong lòng mình. Giọng cô từ tốn:

- Từ khi biết anh lại trở thành Giám đốc Tài chính của cơ quan em làm thì sự tình cờ này đã khiến em rất ngạc nhiên. Nhưng em chỉ mong chúng ta làm tốt phần công việc của mình, không để chuyện quá khứ ảnh hưởng đến hiện tại. Em biết trong thời gian qua, anh đã châm chước, nâng đỡ em rất nhiều. Ngay cả chuyện giao khách hàng quan trọng nhất của công ty mà Lan Chi đang theo cho em. Nhưng xin anh từ nay đừng làm như vậy nữa. Em không thể chịu nổi những lời đàm tiếu sau lưng của đồng nghiệp.

- Anh xin lỗi, Nguyên. Anh thừa nhận là anh luôn có suy nghĩ muốn công tư lẫn lộn. Anh nhờ em trợ giúp anh, không sai, là để được gần với em thêm chút nữa. Nhưng trừ việc đó ra, anh đã hết sức kiềm chế để không ai có thể lấy đó làm tổn thương em. Nhất là về việc Lan Chi, quả thực đó không phải là chủ kiến của anh.

Thảo Nguyên ngạc nhiên:

- Không phải chủ kiến của anh ư?

- Anh biết khách Canada là một đối tác lớn của Chi nhánh 1, nhưng trong quá trình nghiên cứu hồ sơ khách hàng, anh thấy giao dịch này ẩn chứa rất nhiều rủi ro. Theo đuổi những trường hợp như vậy cực kỳ mệt mỏi, anh không nghĩ mình muốn trao củ khoai nóng này cho em.

- Vậy đây là chủ kiến của ai?

- Đúng ra thì Ban Giám đốc Chi nhánh 1 sẽ phải họp để ra quyết định chung. Nhưng Ngọc Thái lại bỏ qua bước này để chỉ định luôn người nhận bàn giao là em và Hoài Thu.

Ồ, vậy hóa ra không phải Trường Giang, mà đây là chủ ý của Giám đốc Thái! Vốn Thái vẫn dành tình cảm quý mến kiểu như anh trai cho Nguyên nhưng trong công việc tuyệt đối không bao giờ tỏ ra thiên vị ai. Cớ sao lần này lại… Trong đầu Nguyên nghĩ ngay đến Phong, nhưng sau đó, cô phủ nhận ngay. Anh đang mong từng ngày để cô chuyển lên Tổng, không rút bớt khách của cô thì thôi sao có chuyện lại giao khách “sộp” để cô thêm vướng bận làm gì.

- Còn có chuyện này nữa. Em nghe được thông tin Chi nhánh 1 sắp bị đóng cửa. Anh có biết không?

Trường Giang nhíu mày:

- Ai đồn bậy bạ vậy? Nếu nói đóng thì còn mở rộng quy mô làm gì, còn lập kế hoạch vay vốn làm gì?

Lời anh nói cũng có lý. Thế thì, tại sao Lan Chi lại phải nói dối cô? Ôi, sự thể càng lúc càng rối tinh rối mù, khiến cô chẳng biết thế nào mà lần. Thảo Nguyên vốn là một cô gái thông minh nhưng trong cuộc sống lại có xu hướng suy nghĩ đơn giản. Những mối quan hệ rắc rối, mưu mô hay sự đấu đá phức tạp trong môi trường công sở, cô càng lười, không muốn can dự vào. Thế mà chẳng hiểu sao cô cứ như cái phễu, hút tất cả mọi rắc rối về phía mình.

Và cuối cùng, rắc rối thực sự cũng đã đến.
Chương 31: Vậy Mẹ Kiếm Thằng Chồng Cho Con Đi!

Ads Rắc rối đến với cô nhân viên phòng kinh doanh Đặng Thảo Nguyên từ chính việc mà mọi đồng nghiệp vốn đang tị nạnh với cô.

Container hàng mới rời cảng Cát Lái – thành phố Hồ Chí Minh hồi đầu tháng trước mà khách Canada vừa nhận, đã bị hải quan của nước bạn niêm phong do không đáp ứng được các chỉ tiêu chất lượng của cơ quan kiểm dịch. Cái tin dữ được thông báo từ đại diện của khách hàng qua điện thoại đúng thời điểm Nguyên đang ngập đầu kiểm tra bốn cái chứng từ LC mới được fax đến từ ngân hàng. Cô nghe xong cuộc gọi đường dài, cả người như rủn ra, tay chân thoắt cái trở nên lạnh ngắt. Hàng hóa này vốn thuộc hợp đồng cũ của Lan Chi, những hiện tại chị ta đã nghỉ việc, Nguyên là người đứng mũi chịu sào. Việc hàng bị trả về ở Chi nhánh 1, trước giờ chưa có tiền lệ. Cho nên ai cũng hoang mang, không biết phải xử trí thế nào. Lúc này, các nhân viên khác của phòng kinh doanh mới vỡ lẽ, hóa ra không được nhận bàn giao lại là cực kỳ may mắn. Chứ nếu mà được phân công khách này như Thảo Nguyên, thì nội việc xác minh thông tin, làm thủ tục nhập hàng… cũng đã đủ phát điên vì stress rồi. Có người thông cảm thì thương hại cô, còn những người trước đây ghen tị với cô thì giờ mừng thầm trong bụng, kiểu như “Đáng đời, tưởng ăn được mà dễ lắm ý!”

Ngọc Thái trầm ngâm ngồi trên chiếc ghế bành, loại làm bằng da đặc biệt to giành cho giám đốc để nghe Thảo Nguyên báo cáo về tình hình container hàng đang bị giam tại cảng Toronto. Sau khi Nguyên trình bày xong, điều mà cô không ngờ nhất là giám đốc lại nói với cô:

- Nguyên này! Bây giờ có một cách duy nhất để em thoát khỏi những rắc rối này, thoát triệt để. Em có muốn không?

- Như thế nào ạ?

- Đang có một vị trí trống trong phòng kế hoạch thuộc Tổng công ty. Phòng nhân sự đang chờ tiến cử từ các chi nhánh. Chỉ cần em lên tổng, mọi vấn đề ở Chi nhánh 1 sẽ có người thay em giải quyết.

Nguyên sững sờ. Đúng như Ngọc Thái nói, bây giờ chỉ cần nói với Thế Phong một câu để cô thuyên chuyển công tác, giống như Lan Chi chuyển sang công ty con, cô sẽ ngay lập tức thoát khỏi cái mớ bòng bong này. Mọi chuyện đối với cô sẽ trở nên dễ dàng biết bao. Nhưng, cô là ai chứ? Cô chính là Đặng Thảo Nguyên – một người không bao giờ chịu lui bước trước mọi thử thách cơ mà. Nếu như cô ra đi vào lúc này sẽ chẳng khác gì một kẻ hèn nhát, chỉ mới có một tí khó khăn đã phải kiếm con đường vòng. Không! Cô muốn mình thật đàng hoàng rời khỏi Chi nhánh 1, chứ không phải cái kiểu chạy loạn như thế này.

Tin tức hàng hóa phải trả về từ Chi nhánh 1 bay lên Tổng công ty rất nhanh nhưng sau đó ngay lập tức bị phong bế kín bưng. Việc này nhất thiết phải giấu để khi nhận lại hàng ở đầu hải quan Việt Nam, chỉ cần bịa đại một lý do như bao bì sai quy cách hoặc in nhầm thông tin để tránh những kiểm hóa lằng nhằng mất thì giờ. Hai ngày nay Nguyên sống đời sống của loài cú, đêm nào cũng phải chầu chực lúc nửa đêm gà gáy, cũng là giờ làm việc ở đầu Canada để liên lạc với khách hàng, thương lượng và giải quyết các vấn đề phát sinh. Mặt cô gầy hẳn đi, mắt thâm quầng, lờ đờ vì thiếu ngủ. Mỗi sáng thức dậy bao giờ cũng là cả một cực hình. Mẹ cô thấy con gái trông cứ như con nghiện, vừa xót vừa hậm hực bảo:

- Nghỉ xừ nó đi con ạ. Mẹ nhờ cô Ái xin cho mày đi dạy, rồi kiếm thằng chồng cho nhàn thân. Hai mấy tuổi đầu rồi chứ còn bé bỏng gì.

Cô ngáp ngáp, mắt vẫn còn díp lại vì buồn ngủ:

- Vậy mẹ kiếm thằng chồng cho con đi!

Bà Hoa càng hậm hực tợn. Cứ quở con mình chưa có chồng, nhưng có khi chính bà còn kén chọn hơn con. Mấy đứa con trai của những bạn bè quen biết bà chẳng thấy ưng thằng nào. Rồi họ hàng mai mối, đứa thì hơi lùn, đứa thì gia đình có tiền sử bệnh tim, đứa thì nghề nghiệp khó thăng tiến, đứa thì tướng sát vợ… Tóm lại, nhìn ai cũng không xứng đôi vừa lứa với cô con gái rượu. À, chỉ có đồng chí cấp trên hồi nọ đưa con bà về còn có chút dáng vẻ ưu tú, tạm chấp nhận được. Sau đợt gặp mặt ấy, bà Hoa khấp khởi hy vọng nhưng chẳng thấy tín hiệu đáng mong chờ nào. Bà hỏi:

- Thế cái cậu lần trước mẹ gặp ấy, trông cũng ra dáng con nhà đàng hoàng, tử tế, sao lâu không thấy nhắc tới?

Nguyên nghe xong, tỉnh hẳn cả ngủ. Mẹ cô đã phát hiện ra chuyện gì chăng?

- Mẹ nói cậu nào vậy?

- Thì giám đốc bên con, tên là Thế Phong đó!

- À, ờ… Thôi chết! Trễ giờ rồi. Con đi đây!

Nói đoạn cô xách xe, phóng vọt ra khỏi nhà.

Thế Phong đang ngồi uống cà phê với ông nội, tự nhiên thấy nhột nhột muốn hắt xì một cái. Hình như có ai đang nhắc anh thì phải. Ông Quang – ông nội anh nhìn thằng cháu đích tôn, thân mật dặn dò:

- Mùa này thời tiết thất thường, cháu nhớ giữ gìn sức khỏe. Sức khỏe là vốn quý của con người, có khỏe mạnh thì mọi việc mới trôi chảy được.

- Dạ. Cháu biết rồi. Có phải ông lại định nói công việc có thể làm lại, chứ sức khỏe không thể lấy lại phải không ạ?

Ông anh cười:

- Lời của người lớn không khi nào là thừa cả. Tuần này, Trường Giang lại không về nhà phải không?

Phong biết, ông nội luôn mong mỏi em họ anh về nhà để gia đình đoàn tụ sum vầy. Giang lại chọn cách chuyển ra ngoài sống, hàng tuần đều đặn đến thăm ông nhưng nếu đến trễ một,hai ngày ông của

Trang: [<] 1, 20, 21, [22] ,23,24 ,48 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT