|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
mở ra, xuất hiện một người ăn mặc kỳ quái với bộ đồ bộ dài tay, đầu còn quấn chùm hụp một cái khăn loại giành cho các bà già hay đội chống gió. Người này ngó nghiêng trước sau rồi mới lò dò đi ra chỗ anh đứng.
- Ngụy trang kiểu gì thế này?
Thế Phong đưa tay ra định gỡ cái khăn xuống, nhưng Nguyên né đi, cất giọng khàn khàn:
- Anh… anh tới đây bằng gì? Tài xế đâu rồi ạ?
- Anh ta đi loăng quăng đâu đây, lát quay lại đón.
- Muộn rồi, anh cũng đã uống không ít. Anh về đi! Có chuyện gì mai gặp hãy nói. Em cũng đi ngủ đây!
Nguyên nói xong quay nhanh người chạy vội vào nhà, nhưng Phong nhanh hơn, đưa tay ra tóm cô lại. Anh nghi ngờ kéo mặt cô xoay về phía ánh đèn, gỡ chiếc khăn ra. Cô biết trốn không được nữa, bèn thở dài đưa khuôn mặt lấm tấm những nốt dị ứng đo đỏ nhìn anh nói như thanh minh:
- Em tưởng đã hết ai ngờ về nhà nó lại dị ứng. Cũng không đau, không ngứa, chỉ vài nốt đỏ thôi mà.
Thế Phong dường như bỏ ngoài tai lời phân trần của cô, đẩy cô vào một góc kín đáo, rồi trong sự bất ngờ của Nguyên, lật lưng áo của cô lên. Nguyên hốt hoảng, giãy giụa. Xin tha cho cô! Lúc nãy vì vội xuống cô đã… không mặc áo ngực. Cứ nghĩ chỉ gặp anh nói vài câu rồi lên ngay, hơn nữa bộ đồ đang mặc cũng chùng chặn, kín đáo. Ai ngờ, anh lại bắt nạt cô như thế này. Phong ôm Nguyên trong tay, thấp giọng đe:
- Có yên không anh phát vào mông cho một cái bây giờ?
Lời đe dọa chỉ dành cho… con nít lại có hiệu lực. Nguyên vẫn co rúm người, nhưng không còn giãy ra nữa. Thế Phong vén cao lưng áo, thấy trên làn da trần trắng muốt là những nốt đỏ ửng lên từng mảng, chắc ngứa lắm đây vì đôi chỗ đã bị gãi khiến da xước xát hết cả. Anh đau lòng, muốn chạm vào cô, vuốt ve cho tan hết những cái nốt xấu xí kia đi, nhưng chỉ ân cần kéo áo lại để tránh gió, ôm cô dựa vào người anh, hỏi:
- Tại sao dị ứng ra nông nỗi này, lúc nãy còn cố ăn làm gì?
Tại sao? Tại sao? Cô vốn vẫn dị ứng nặng với lạc. Mỗi lần không cẩn thận ăn trúng, cả người mẩn đỏ và lên cơn ngứa ngáy, khó chịu vô cùng, chỉ mong được chết đi cho xong. Nhưng tại sao lúc đó, vừa nghe tiếng chiếc nĩa trên tay anh rơi xuống bàn, cô lại muốn ăn miếng cá hồi tẩm đầy bơ lạc ấy? Cô không biết. Cũng không muốn biết. Chỉ thấy trong lòng một cỗ tủi thân dâng lên. Cô òa khóc.
- Được rồi! Được rồi! – Thế Phong ôm thân hình nhỏ bé run run trong lòng chặt hơn, xoa xoa lòng bàn tay lên lưng cô. – Để anh chạy đi mua thuốc cho em.
- Không… cần… – Cô thút thít. – Em… uống… rồi…
- Ừ, vậy để anh ôm em một lát. Nín đi. Là lỗi tại anh, tại anh không biết em bị dị ứng.
Nguyên được anh vỗ về nựng nịu, dụi đầu sâu vào trong lòng anh. Sau khi bôi kha khá nước mắt, nước mũi tèm lem lên chiếc áo Armani đắt tiền ai đó đang mặc, nỗi tủi thân trong lòng cô cũng dần dần vợi bớt.
Chương 30: Thế Mà Chẳng Hiểu Sao Cô Cứ Như Cái Phễu, Hút Tất Cả Mọi Rắc Rối Về Phía Mình
Ads Dạo gần đây Thế Phong bắt đầu ráo riết truy hỏi cô khi nào thì đồng ý chuyển công tác lên tổng công ty. Biết là không thể lần lữa được rồi, Thảo Nguyên chốt hạ với anh bằng một câu hỏi: “Một tháng nữa được không?” Nhưng lại còn bồi thêm một câu nhắn nhe nữa: “Để em giải quyết xong hết những việc đang theo dở ở Chi nhánh 1 đã nhé!” Ơ, thế hơn một tháng nữa mà chưa giải quyết xong thì cô vẫn cứ nhởn nhơ ở cánh đồng làng xa à? Cô gái nhỏ này quả thật cũng quá ranh mãnh rồi!
Ông khách hàng người Mexico tên Jade lại sang Việt Nam. Hắn ta đi công tác mà cứ như đi chợ, dăm bữa nửa tháng đã thấy gọi cho cô thông báo: “Tao đang ở phi trường. Mày ra đón được không?” Lần này Jade tới, mang theo cái hợp đồng mua 120 tấn hàng lạnh. Nguyên rủ thêm một sales đồng nghiệp nữa tên là Lan Chi đưa hắn đi ăn nhậu. Lúc về Jade cứ luôn mồm khen:
- Sam à, cô đồng nghiệp Orchid của mày thật dễ thương. Cô ta đã có người yêu chưa? Giới thiệu cho tao được không?
Do đã hứa với ông khách là sẽ hỏi ý kiến của người đẹp Lan Chi xem tình ý nàng thế nào, nên bữa trưa hôm ấy, cô để ý lúc chị Chi tắt màn hình máy tính để tới nhà ăn liền vội vã chạy theo. Hai người gọi món, bê tới một góc bàn, vừa ăn vừa nói chuyện. Thảo Nguyên gợi ý:
- Chị Chi, chị thấy ông khách hôm qua thế nào?
- Ai? Ông Jade gì đó đấy hả? Có vẻ nhiệt tình, chơi được đấy? Thì sao?
- Chả sao, em chỉ hỏi thế thôi. Anh ta còn trẻ, mới 35 tuổi mà đã làm Purchasing Manager thì cũng coi là có công danh có tiền đồ đấy nhỉ. Chị nghĩ xem, làm sales lĩnh vực ngoại thương như chúng mình là có cơ hội xuất ngoại lấy chồng nước ngoài lớn nhất đấy!
- Ừ. Chi nhánh mình lịch sử cũng có mấy người làm vợ Tây rồi. Mà Jade được như vậy, sao em không tranh thủ ôm luôn đi. Lấy tụi nước ngoài cho bọn hắn chiều như nữ hoàng cho sướng, sau này khỏi phải cung phụng mấy ông Việt Nam cực cái thân.
Nguyên gặm cái đùi gà nướng mật ong nhồm nhoàm bảo:
- Tiếc là người anh ta để ý lại không phải là em.
- Không phải em… lẽ nào… Này, không phải là em đang mai mối cho chị đấy chứ!
Nguyên cười hì hì thú nhận. Lan Chi buông đũa, nhìn trước nhìn sau rồi ghé vào tai Nguyên nói nhỏ:
- Sao anh ta không nói sớm. Giờ thì hết cơ hội rồi. Chị sắp rời khỏi đây rồi.
- Chị … – Nguyên suýt nữa la lớn, may mà kiềm chế lại được, thì thào hỏi lại: – Chị sắp nghỉ việc à?
- Chuyện này cực kỳ bí mật. Vì thân với em nên chị mới nói. Chị không nghỉ mà xin chuyển về công ty con của Thành Tín. Hôm nọ đi ngang qua phòng của Giám Đốc Thái, cửa phòng không đóng, chị nghe trộm được thông tin Tổng công ty sắp đóng cửa Chi nhánh 1, hoặc sẽ sát nhập với một chi nhánh khác. Tóm lại sắp tới sẽ rất loạn. Nhân viên thấp cổ bé họng cánh mình, tìm được chỗ nào chạy loạn trước cho yên ổn thì chạy.
Thông tin Thảo Nguyên nghe được khiến cho cô hoang mang suốt cả ngày hôm ấy. Chuyện lớn như vậy mà mấy sếp giấu nhân viên tài thật, không ai hay biết tí gì. Cô liếc nhìn khắp văn phòng, mọi người vẫn vô tư vừa làm việc vừa ăn quà vặt, không đếm xỉa đến cả chiếc camera vẫn lặng lẽ ghi hình ở trên đầu. Chỉ có Lan Chi là cắm cúi khẩn trương trước màn hình vi tính. Nguyên thở dài. Hay là đúng như thế, nên Thế Phong mới đề nghị và hối thúc cô chuyển vị trí công tác lên Tổng công ty, để đánh đắm con tàu Chi nhánh 1? Lòng cô rối như tơ vò. Cô muốn nhắn tin hỏi Thế Phong, nhưng nếu anh hỏi lại làm sao cô biết thông tin này thì cô phải trả lời thế nào? Vả lại chuyện làm ăn là cơ mật, nếu như anh không muốn cho cô biết, thì chắc cũng có cái lí của nó.
Những lời Lan Chi mới nói với cô vào tuần trước, đã thấy đầu tuần sau, Trưởng phòng nhân sự Ngọc Linh gửi email cho tất cả các nhân viên Chi nhánh 1 thông báo về việc công ty đã ra quyết định thôi việc cho nhân viên kinh doanh Lan Chi. Các khách hàng Lan Chi đang theo được phân công lại cho hai sales, gồm Thảo Nguyên và Hoài Thu, trong đó có một khách ở Canada “sộp” nhất, mỗi tháng mua cũng chừng mươi container hàng quy cách đơn giản, giá lại hời thì rơi vào tay Nguyên. Chi nhánh 1 được phen xôn xao từ trong ra ngoài. Những đồng nghiệp phòng kinh doanh ngoài miệng thì không nói gì, nhưng trong bụng rõ ràng đều đang sôi lên vì ghen tị. Nhiều người không phục, sau lưng cô bàn tán cho rằng Nguyên dùng thủ đoạn lấy lòng của Giám đốc Tài chính nên mới được ưu ái như thế. Nguyên biết hết những lời to lời nhỏ của họ, cộng thêm với tâm tư vẫn đeo nặng trong lòng, tự nhiên thấy cái công việc trước giờ mình vẫn yên thích sao mà nặng nề, chán nản vô cùng.
Trong công ty, có hai người nhận ra sự bất thường của Thảo Nguyên mấy ngày nay. Người đầu tiên là chú bảo vệ già to béo phúc hậu. Chú ta bảo:
- Thất tình hả Nguyên? Sao nhìn chẳng ra hồn người!
Nguyên ngước đôi mắt lờ đờ nhìn chú, chán chường lắc lắc đầu, cũng không buồn đốp chát lại như mọi lần. Chú bảo vệ nhìn theo bóng Nguyên lòng khòng khi vào công ty, chép miệng thương hại:
- Chắc lại bị thằng nào nó lừa rồi. Con gái con lứa…
Người thứ hai, ấy là Trường Giang. Anh nhắn tin cho Nguyên, rủ: “Chiều về đi uống nước nha Nguyên”. Cô nhận được tin nhắn, cảm giác như đang trở về thời đại học. Hồi ấy, mỗi tiết học cuối vừa mệt vừa đói, Giang cũng hay động viên Nguyên bằng những tin nhắn như thế này. Mà cũng chẳng có gì cao sang, chỉ là một cái kem tươi ốc quế mua ở quán cổng trường chỉ có ba ngàn đồng, mua xong, hai người tìm một ghế đá trống trong công viên trường ngồi xuống ăn. Hay là món trà sữa chân trâu mát lạnh, vừa uống trà đã khát, vừa nhai hạt chân trâu dai dai, dẻo dẻo chống đói.
Có hôm Nguyên tham ăn đòi uống hai ly, rốt cuộc tối về nhà không ăn nổi cơm bị mẹ cô mắng một trận. Dường như hương vị ngọt ngào của ly trà sữa thuở thanh xuân phơi phới vô lo lại một lần nữa sống dậy trong lòng Nguyên, khiến cô muốn mỉm cười. Nguyên nhắn lại theo thói quen: “Ai rủ người ấy trả tiền!”. Nhắn xong mới giật mình nhìn lại. Hẳn cô điên rồi! Quá khứ đã xa. Tình yêu tuổi thanh xuân dần nhạt phai. Hương vị ngọt ngào của ly trà sữa đã tan mất từ lâu, chẳng thể nào tìm lại được nữa. Cô vội xóa dòng tin nhắn, chỉ thay bằng chữ “Vâng!” rồi bấm nút gửi đi.
Thảo Nguyên tới chỗ hẹn ở vị trí đài phun nước thuộc quảng trường trung tâm thành phố thì thấy Trường Giang đã ở đó từ lúc nào. Anh mặc một chiếc quần nhung kẻ cắt may
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




