watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:21 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7362 Lượt

mấy hôm nay, đêm nào dọn hàng ra bán cô cũng phát hiện mình bị mất hai cái bánh bao to. Kỳ cục quá, chó mèo sao biết mở ăn rồi đóng nắp nồi cẩn thận? Lại chỉ ăn mỗi ngày hai cái, không hơn không kém?

Suy nghĩ mãi không ra, Đinh Đang điên tiết lắm. Chẳng đáng giá gì hai cái bánh nhưng thể hậm hực mãi trong lòng được, cô đã cố tâm uống một ly cối café đặc không đường, quyết tìm ra sự thật.

Quả không ngoài dự đoán, tên trộm đúng là đến để ăn cắp bánh bao. Như đã quen đường, chẳng chút ngỡ ngàng nào, hắn đi thẳng đến bên nồi bánh, giở nắp, lấy hai cái rồi đứng nguyên tại chỗ ăn luôn.

Trời không có gió mà bỗng dưng Đinh Đang nghe lạnh. Rùng mình liên tiếp hơn hai cái, cô không biết mình đang tỉnh hay mê, đang thức hay ngủ nữa. Lẽ nào tên trộm bánh lại là Triệu Vỹ?

Cắn mạnh vào môi mình đau điếng, Đinh Đang biết mình không mơ cũng chẳng nhìn lầm. Ánh trăng đêm tuy mờ ảo nhưng cũng đủ cho cô nhìn rõ mặt anh.

Một gương mặt xạm đen hốc hác, với hàm râu quai nón xồm xoàm lâu ngày không cạo. Tròng mắt đảo liên hồi, anh như con thú đói mồi, ngấu nghiến nhai hai chiếc bánh bao.

Có thể bật ngồi lên, mở đèn đánh thức Tuyết Ngân và Kiệt Phong dậy làm chứng. Nhưng… Đinh Đang không hiểu sao mình lại nằm yên không dám thở, không dám trở mình dù cái chân tê cứng. Cô nhìn anh ăn vụng bánh của mình mà chẳng chút xót xa nóng ruột nào. Một cái gì lạ lắm len nhẹ vào lòng.
Chương 16

Triệu Vỹ đã ăn xong, cẩn thận vo tròn hai mẫu giấy lót bánh ném qua cửa sổ, anh bước lại đầu giường, nâng chai nước lọc của cô lên tu ừng ực như khát lắm. Quẹt miệng bằng tay áo, anh bước ra khỏi phòng, nhẹ như một con mèo.

Còn lại một mình, Đinh Đang cảm thấy thoải mái hơn. Cô cựa mình, duỗi cái chân bị tê cứng ra rồi suy đoán. Vì cớ gì Triệu Vỹ phải trộm bánh bao của cô giữa đêm ăn lén?

Nhưng… dù nổi tiếng thông minh, vang danh cùng biệt hiệu “Chuyên gia dự đoán suy nghĩ của người khác”, Đinh Đang cũng phải bó tay thua. Cô không tài nào đoán nổi. Càng lúc càng rối rắm hơn, cô thấy mình như sa vào mớ bòng bong không lối gỡ.

Mãi đến gần sáng, cô mới tạm yên lòng với kết luận của mình. Cho Triệu Vỹ tuyệt thực tự tử vì tình nhưng cuối cùng đói quá không chịu nổi. Muốn ăn lại thẹn lòng, mắc cỡ với lương tâm và nhất là với cô, nên mới lén ăn cắp bánh như vậy, thiệt là

tội nghiệp, là… sao ấy nhỉ? Đinh Đang không tìm được từ diễn giải cho tâm trạng hiện tại của mình.

Có lẽ, đây là lần đầu tiên trong đời cô nhìn thấy một người đàn ông bị sa cơ nên lấy làm lạ đó mà. Hài lòng cùng cách diễn giải của mình, cô mỉm cười, thả hồn vào giấc ngủ muộn màng.

=====

Như đã thành thông lệ, đêm nào cũng vậy, cứ đến giờ này là Triệu Vỹ thấy đói cồn cào, nghe thèm một cái bánh bao.

Mấy lần nhỏm người lên rồi cũng mấy lần nằm trở xuống. Lòng tự trọng và sĩ diện không cho phép anh tiếp tục nhận lòng thương hại của người ta. Đinh Đang đã phát hiện ra tên trộm ấy chính là anh. Không phải bây giờ mà đã hơn một tuần rồi. Nếu không vì một sự tình cờ, có lẽ bây giờ anh vẫn chưa hay, vẫn tiếp tục trộm bánh ăn trong ánh mắt mở to đầy thương cảm của Đinh Đang.

Ánh mắt ấy, giờ nằm đây hồi tưởng lại Triệu Vỹ thấy nhục cho mình khôn tả. Hỡi ơi, một trang nam tử lại phải hạ mình hèn nhục thế kia. Giá chết được phút này, Triệu Vỹ nguyện cam tâm ngay tức khắc.

Thế mới biết đời là đắng cay muôn nỗi, vinh nhục khó lường. Vừa là ông chủ đó, thoắt biến thành kẻ trắng tay ngay. Chưa bao giờ Triệu Vỹ thấy thấm thía hai câu thơ của Tú Xương như lúc này:

“Còn tiền còn bạc còn đệ tử

Hết cơm hết rượu hết ông tôi”

Thật không sai, hai câu thơ như đùa, như giễu cợt kia, lại bỗng trở thành kinh nghiệm sống chua cay cho Triệu Vỹ này. Khẽ buông một tiếng cười khì mai mỉa, Triệu Vỹ bỗng nghe má mình đẫm đầy lệ nóng. Chua chát quá, lẽ nào trên thế gian này nghĩa tình chỉ còn là tiếng nói đậu ở đầu môi chót lưỡi của con người?

Nhớ ngày nào, Triệu Vỹ này hiên ngang, khí phách giữa thương trường. Một cái búng tay trút tiền ra như nước. Bạn bè, bồ bịch suốt sáng thâu đêm, bao nhiêu lời tâng bốc.

Vậy mà… Giờ đây, khi Triệu Vỹ nằm đây với một tấm thân tàn tạ, với một ba lô trống rỗng không dolla rủng rẻng thì chẳng một tiếng thăm hỏi sớt chia nào. Chỉ duy nhất một tấm lòng thương hại của cô gái bán bánh bao. Hỏi có nực cười, đắng cay không?

Trong phút này, Triệu Vỹ bỗng thèm rượu. Một chai rượu mạnh để quên đời, quên tất cả, quên tuổi, quên tên, quên vì sao mình lâm vào cảnh trạng này. Nhưng… dù có rượu, Triệu Vỹ biết mình cũng khó lòng quên, huống hồ chi lúc này cơn đói lại hoành hành, cồn cào trong dạ. Quá một ngày rồi, có ăn uống gì đâu.

Mình chỉ uống nước, không trộm bánh ăn đâu. Như tìm ra lối thoát, Triệu Vỹ bật nhanh người dậy. Chân run run, anh đưa mắt nhìn qua giường của Kiệt Phong. Anh ta vẫn ngủ ngon lành không vướng bận, không hay cạnh bên mình có một con người đang bế tắc khổ đau.

Những bước chân phiêu diêu như muốn ngã, hai mắt hoa lên, Triệu Vỹ biết mình đã ốm đi nhiều. Sức con trai mà hơn nửa tháng rồi ngày nào cũng cầm hơi bằng hai cái bánh bao, làm sao đủ? Chưa suy dinh dưỡng là may.

Vào toa lét, rửa sơ gương mặt cho bớt phần hốc hác, Triệu Vỹ nhẹ đẩy cửa phòng của Đinh Đang. Cố nén lòng, anh đi thẳng đến bàn tìm chai nước.

Một hơi hơn nửa chai rồi mà cơn khát như còn mãi trong cổ họng. Cái bụng lại sôi lên ùng ục. Nó như cứ hướng tia mắt anh về phía chiếc nồi có chứa những chiếc bánh bao mập ú, no căng.

Nuốt nhanh ngụm nước bọt, Triệu Vỹ cố bắt mình quay mặt đi hướng khác. Nhưng… tự lúc nào, đôi chân đã đưa anh đến sát nồi bánh của Đinh Đang.

Không được, n

những ngón tay cựa quậy. Nó như đang hình dung đến nụ cười đắc thắng của Đinh Đang. Bao ngày qua, cô bé chắc đã kể chuyện này cho mọi người nghe để bêu xấu mình rồi, vẫn chưa quên, Triệu Vỹ nhớ như in đôi mắt sáng rực vẻ tinh ranh và ba chữ “Đáng đời chưa” của cô bé.

Rút tay về, nhưng Triệu Vỹ không đành lòng cùng cơn đói. Đã quê nhiều ngày rồi, sợ gì một lần quê này nữa, ăn đại đi, bất quá chết là cùng.

Cuối cùng, bản năng sinh tồn đã thắng lòng tự trọng. Không kìm chế nổi mình, Triệu Vỹ mở nắp nồi rồi đứng lặng yên bất động.

Gì thế này? Đói quá rồi hoa mắt ư? Đưa tay lên dụi mắt, nhìn lại rõ ràng lần nữa, Triệu Vỹ vẫn chưa tin, dù sự thật đã hiện rành rành ra đó.

Không phải là hai cái bánh bao ế khô queo, cứng ngắc lạnh tanh như thường khi nữa. Trước mắt anh, như trong mơ, là một tô cơm. Một tô cơm trắng ngon lành với hai khứa cá lóc kho bay mùi thơm nức mũi. Một trái dưa leo gọt rửa cẩn thận ngay ngắn cạnh bên như mời gọi, trông thật là hấp dẫn.

Cô bé ấy cố tình để cho mình đây mà. Tự nhiên sóng mũi cay xè, Triệu Vỹ quay nhanh về phía Đinh Đang, kịp thời nhìn thấy cô nhắm lẹ đôi mắt lại, trong một tư thế mất tự nhiên.

Cảm ơn! Anh chỉ muốn nói cùng cô câu ấy nhưng không thể. Vì Tuyết Ngân ngủ cạnh bên hay một cái gì nữa anh không biết. Anh chỉ biết mình đang vội vã bưng tô cơm lên, ăn ngấu nghiến như trong đời mình chưa từng được ăn cơm vậy.

“Một miếng khi đói bằng một gói khi no”. Bây giờ thì Triệu Vỹ thấm thía lắm rồi. Anh thấy ông bà mình thiệt giỏi, nói ra câu gì là đúng y boong câu ấy, chẳng chê vào đâu được.

He hé một con mắt nhìn ra, thấy Triệu Vỹ ngồi quay lưng lại phía mình, Đinh Đang mới an tâm mở bừng đôi con mắt dậy. Thích thú nhìn anh bưng tô cơm của mình ăn không khách sáo. Chẳng nhìn thấy mặt anh, nhưng chẳng hiểu sao cô lại biết anh ăn ngon lành lắm. Từng muỗng cơm to được anh cho gọn lỏn vào mồm nhai nhỏm nhẻm. Trông thật là thú vị.

Mỉm miệng cười, tự nhiên Đinh Đang nghe lòng mình đầm ấm một tình cảm khác thường. Rất lạ nhưng cũng rất an toàn, hạnh phúc. Cô bỗng ước sao đêm nào Triệu Vỹ cũng sang phòng ăn cơm cho cô ngắm.

Rồi như đã thỏa lòng, cô lăn ra ngủ rất ngon, không hay Triệu Vỹ đã ăn xong, đang đứng bên mùng nhìn cô bằng đôi mắt rất lạ. Dường như, lần đầu tiên kể từ khi gặp Đinh Đang đến giờ, anh thấy nụ cười nửa miệng của cô không đáng ghét, không làm anh khó chịu như xưa nữa.

Phải chăng một điều gì đó đang dần đến….

Mới sáng ra, đã thấy Đinh Đang xách con dao bén đi lơn tơn ra lộ, bà Bảy ngạc nhiên dừng chân hỏi:

- Mày xách dao đi đâu vậy Đinh Đang?

- Dạ! – Dừng chân, cười một cái cùng bà, cô huơ huơ con dao trong không khí – Con đi chặt cây.

- Chặt cây? – Bà Bảy thấy khó hiểu. Nhà có hết củi đâu? Hơn nữa Đinh Đang nấu bằng bếp dầu mà – Mày chặt cây gì? Để làm chi?

- Dạ, con chặt cây dương, để làm cây thông Noel đó. Vừa nói cô vừa hướng mắt nhìn lên cây dương cao trước mặt.

- Bày đặt quá – Tặc lưỡi, bà nói với vẻ chẳng hài lòng – Bộ tối nay hỏng bán sao?

- Dạ không! Tối nay con nghỉ – Lựa một cành dễ đốn nhất, Đinh Đang bắt đầu vung dao.

- Cái gì? Mày có điên không? – Bà tròn mắt như kinh ngạc – Cả năm chỉ có một ngày Noel để kiếm tiền mà mày đòi nghỉ. Thiệt là…

- Dì Bảy ơi, đi chợ chưa? Trễ lắm rồi coi chừng hết hàng đó – Tiếng dì Ba chợt vang nheo nhéo ngoài đầu hẻm, kịp cứu Đinh Đang khỏi bài học của bà. Te tái xách cái nón bước đi, bà còn quay đầu lại – Thôi dẹp ba cái trò đón Noel, Noét đó đi, lo mà bán kiếm

Trang: [<] 1, 15, 16, [17] ,18,19 ,27 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT