watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:21 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7363 Lượt

tiền. Bữa nay ngoài đường đông lắm.

Dừng tay dao, nhìn theo bóng bà cùng dì Ba hối hả hòa vào dòng người trên phố. Đinh Đang bỗng thấy lòng rưng rưng muốn khóc. Cô thấy thương bà, thương những người dân trong khu phố nghèo này quá. Cả đời chật vật kiếm miếng ăn, chưa bao giờ biết hưởng thụ là gì.

Ngày lễ, ngày tết đối với họ không phải là ngày nghỉ ngơi. Mà ngược lại, trong những ngày này họ còn vất vả hơn.

Có bao giờ ba mình và những ông giám đốc ngồi Mecxedes hút cigà kia chạnh lòng nghĩ đến những cảnh đời cơ khổ. Bớt một cuộc vui để giúp một lão bà hiu quạnh hay một đứa bé thiếu cơm áo đến trường? Tự nhiên, Đinh Đang thèm khát có được một chiếc đũa thần. Ngay lập tức, cô sẽ biến lá cây thành những đồng tiền vàng rủng rẻng, cũng như biến những gian nhà tranh lụp xụp thành nhà ngói khang trang. Để trong mắt những người dân nghèo lao động không còn tia buồn lo lắng mà lấp lánh niềm vui, hạnh phúc, cạnh cây thông Noel cùng đón một Giáng sinh thật yên bình.

Đôi mắt long lanh, mỉm cười trong ảo mộng, Đinh Đang như đang bay trong hiện thực mơ hồ. Giữa muôn vàn vì sao lấp lánh, cô thấy mình đẹp như tiên, tay cầm chiếc đũa thần, ban những phép thần thông mầu nhiệm.

- Đinh Đang, mày điên hả, sao đứng đây vừa nhắm mắt vừa cười vậy? – Một cái vỗ vào vai, cắt ngang cơn mơ của cô. Bừng mắt dậy, nhận ra thằng Tân đánh giầy, cô nhảy lên mừng rỡ – Ôi, mày hả? Tụi nó đâu rồi? Tối nay tụi bây có rảnh không?

- Làm sao rảnh được. Đêm này là đêm Noel mà, mày không biết sao? – Như ngạc nhiên, mắt thằng Tân tròn xoe nhìn Đinh Đang – Còn mày, có bán không? Sao còn đứng đây?

- Tao không bán. – Như giận dỗi, Đinh Đang quay mặt sang nơi khác.

- Sao vậy? Bộ ai ăn hiếp mày hả? – Một cách quan tâm, thằng Tân nhìn Đinh Đang chăm chú. Từ dạo ở sân gol, nó và Đinh Đang thân với nhau lắm – Nói tao nghe, rồi tao binh mày.

- Chẳng ai dám ăn hiếp tao đâu – Ngồi xuống gốc cây, cặp môi Đinh Đang chu chu – Có điều tao chán mày với mọi người quá. Cả năm mới có một đêm Noel mà không chịu nghỉ, cứ bán bán hoài.

- Biết làm sao, tại mình nghèo chứ bộ – Nhún vai, thằng Tân ngồi xuống cạnh Đinh Đang.

- Bộ nghèo, nghỉ một bữa rồi chết hả?

- Hỏng chết. Nhưng nghỉ làm gì? Mình có tiền đâu mà đi chơi như họ chứ? – Vừa nói vừa gãi đầu, thằng Tân không hiểu vì sao Đinh Đang lại giận. Bộ đi bán.. không đúng sao?

- Vậy… có chỗ chơi mày chịu nghỉ không?

- Sao không? – Thằng Tân đáp ngay không suy nghĩ. Ngay lập tức nó thấy Đinh Đang tươi ngay nét mặt:

- Vậy… mày bảo tụi nó tối nay nghỉ bán hết đi, lại nhà tao tổ chức party.

- Party là cái gì? – Thằng Tân không hiểu.

- Là ăn tiệc đó thằng ngu – Giúi mạnh đầu thằng Tân, Đinh Đang cười vui vẻ. Trong lòng cô, một đêm Noel thật vui đang dần được hình thành.

- Nhưng… thằng Tân đắn đo – Tao sợ… phiền anh Phong với chị Ngân. Hai người đó khó lắm, mỗi lần thấy tao là họ lại gườm gườm.

- Mày yên tâm đi, hai người đó đi Vũng Tàu rồi.

- Thiệt hả? – Mắt thằng Tân sáng rực – Vậy là tối nay chỉ có tụi mình thôi hả? Quậy đã! Thôi, để tao đi thông báo cho tụi nó đây.

Thật nhanh, thằng Tân co giò chạy, chiếc thùng đánh giày trên vai nó lắc lư như cũng muốn chia vui làm Đinh Đang nhìn theo không nén được nụ cười.

Nhặt cây dao dưới chân lên, cô tìm một nhánh dương khác to hơn. Nhất định buổi tiệc tối nay cô phải làm cho ra trò mới được.
Chương 17

- Ậy, em cứ ngồi yên đó, anh chạy được mà – Thấy Đinh Đang chống tay toan nhảy xuống, anh tài xế ba gác kêu lên – Em nhỏ xíu, nhẹ hều như bong bóng, nặng nề gì đâu.

Nhưng… Đinh Đang đã nhảy xuống đất rồi, vừa đẩy phụ anh, cô vừa cười khoe chiếc răng khểnh rất có duyên:

- Bây giờ anh nói vậy, chứ lát nữa quẹo vào hẻm, đẩy xe qua mấy ổ gà, anh sẽ hối hận ngay.

Như để chứng minh lời cô nói, ngay lập tức con hẻm hiện ra với những ổ gà lởm chởm.

- Không sao – Anh lái xe ba gác mỉm cười – anh quen mấy cái ổ gà này lắm – Rồi như cũng thấy anh vui vẻ dễ thương, anh bắt chuyện – Hôm nay nhà bé có tiệc gì mà mua nhiều đồ vậy?

- Tiệc Noel đó, anh không biết sao? – Vừa đẩy phụ Đinh Đang vừa hào hển nói.

- Tiệc Noel! À! – Như hiểu ra, anh gật gù rồi quay sang nhìn cô – Vậy chắc là nhà bé giàu ghê lắm. Một buổi tiệc Noel còn lớn hơn đám giỗ nhà ba anh nữa. Lại còn mua đồ chơi nhiều như vậy.

Trong giọng nói của anh, Đinh Đang nghe có chút ngậm ngùi, thương cảm. Nhẹ đặt tay mình lên tay anh, cô hỏi:

- Anh chạy xe như vầy có khá không?

- Cũng đủ ăn. Nhờ mấy dịp lễ tết như vầy, một ngày kiếm cả trăm ngàn

chứ ít sao – Đôi mắt sáng lên anh nói như khoe.

- Vậy là anh không nghỉ để ăn Noel với vợ con à?

- Ăn Noel? – Như nghe chuyện khôi hài, anh phá ra cười lớn – Anh có theo đạo chúa đâu, vả lại, lâu lâu mới có cơ hội kiếm tiền một lần, sao bỏ được.

- Không cần phải đạo công giáo đâu. Con nít nó thích đi chơi Noel lắm. Đường phố đông đặc người ta, toàn quần áo đẹp, nhiều moden hấp dẫn, đầy sắc màu rực rỡ. Đẹp làm sao! – Đôi mắt mơ màng, Đinh Đang nhớ lại tuổi thơ. Bao nhiêu lần cô ngồi trong xe hơi, ngắm người đi đường qua cửa kiếng. Ôi, ông già Noel đầy huyền thoại. Lúc đó, cô đã tin trên thế gian này, thật sự tồn tại một ông già Noel tốt bụng và vui tính, chuyên tặng quà cho các trẻ em ngoan. Vậy mà….

- Bé ơi, quẹo hướng nào đây? – Anh ba gác kêu lên khi đến ngã ba đường. Bừng tỉnh, Đinh Đang đưa tay chỉ:

- Không cần quẹo, nhà của em trước mắt đây rồi.

- Nhà này ư? – Anh thoáng ngạc nhiên trước vẻ lụp xụp nghèo nàn của căn nhà lá. Vậy mà lúc nãy thấy cô thuê anh chở một xe đầy thịt, cá, la ghim và các món quà, anh cứ ngỡ cô là một đại tiểu thơ, con nhà khá giả.

- Đúng rồi, anh xách đồ vào nhà phụ em với, nhiều đồ quá – Không đoán được suy nghĩ của anh, Đinh Đang dậm chân nũng nịu.

- Được, để anh – Thoáng thất vọng, anh phụ cô dọn hết đồ trên xe xuống. Số tiền boa mà anh trông đợi đã không cánh mà bay rồi.

- Xong, anh uống nước đi – Một ly nước lọc trong veo được chìa ra, kèm theo ba tờ năm chục ngàn mới cứng – Và tiền xe của anh đây.

- Em trả lộn tiền rồi, chỉ hai chục ngàn thôi – Lấy một tờ, anh cho tay vào túi lần tiền thối.

- Em không lộn đâu. Em trả cho anh đó – Nhìn vào mắt anh, Đinh Đang hạ giọng – Anh cứ nhận đi, đừng ngại, số tiền này đối với em không đáng bao nhiêu đâu.

- Nhưng… vẫn cảm thấy bất an, anh đưa tay gãi tóc – Nhiều quá, cùng lắm là anh chỉ lấy một tờ thôi.

- Không nhiều đâu – Xếp ba tờ năm chục, Đinh Đang nhét gọn vào túi anh – Em muốn anh nhận và nghỉ chạy xe trọn một ngày. Dành thời gian đưa vợ và cháu bé đi chơi. Chẳng phải anh đã nói là mình đã có một đứa con lên bốn rồi ư?

- Phải, nhưng mà….

- Anh đừng nhưng mà gì nữa, mau trở về nhà tặng cho chị và cháu một đêm Noel thật vui đi. Đây, con búp bê này em tặng cháu – Cúi xuống đống quà, Đinh Đang lựa một con búp bê thật to, thật đẹp trao cho anh – Đừng cảm ơn em, chẳng đáng gì đâu.

Nhìn môi anh mấp máy, mắt đỏ hoe như muốn khóc, Đinh Đang cũng chợt nghe sóng mũi cay xè. Sợ mình không kìm được lòng khóc theo anh, cô vụt bỏ chạy vào nhà đónh nhanh cửa lại, bỏ mặc anh đứng đó tần ngần xúc động.

Số tiền không lớn, nhưng tấm lòng cô bé kia lớn quá. Nhất định, lát nữa trở về nhà khi kể cho vợ mình nghe, cô ấy rồi cũng giống như anh, sẽ mừng rưng rưng hạnh phúc.

Ụp chiếc mũ lên đầu, vội vã quay lưng, lòng nôn nao một đêm Noel đầy hạnh phúc. Anh mỉm cười nghĩ đến màu vàng tươi của chú vịt quay béo mập được bày bán trên các gian hàng dọc bên đường.

Người chạy ba gác đã đi rồi, Đinh Đang he hé cánh cửa nhìn ra, miệng chợt nhoẻn một nụ cười hạnh phúc. Lòng nghe vui rộn rã. Có lẽ trong cuộc đời, chưa bao giờ cô thấy vui sướng dường kia. Bây giờ thì cô đã hiểu thế nào là hạnh phúc được đem niềm vui, nụ cười san sẻ cho người khác. Đúng là cho bao nhiêu nhận bấy nhiêu, thậm chí còn nhiều hơn nữa.

Ôi, sao cô thèm được thấy ngay gương mặt rạng rỡ của những người vừa được cô tặng cho niềm vui nhỏ.

Một vòng đi chợ, Đinh Đang xài hết mười triệu đồng. Số tiền cứu mạng mà ba đã cẩn thận nhét vào túi xách của cô kèm theo chiếc nhẫn hột xoàn. Ồ! Xin chớ hiểu lầm, cô không hoang phí tiêu hết số tiền lớn đó vào buổi tiệc tối nay đâu. Để đãi đám trẻ nhóc ấy, cô chỉ cần bỏ ra năm trăm ngàn cũng đủ dư dả lắm rồi, thêm năm trăm ngàn mua quà nữa, cô vẫn còn nguyên chín triệu đồng.

Sau khi gởi bốn triệu đồng cho hai viện dưỡng lão và một cô nhi viện. Đinh Đang đem năm triệu còn lại gởi tặng bà Bảy, dì Ba và thím Sáu – Những người ơn và cũng là những người nghèo nhất nhì khu phố qua đường bưu điện. Hy vọng số tiền nhỏ của mình sẽ đem đến cho mọi người chút vui vẻ, hạnh phúc trong dịp lễ giáng sinh.

Cho tay vào túi áo, kiểm tra xem con búp bê có còn nằm yên ở đó không, Đinh Đang mỉm cười hình dung đến đôi mắt mở to ngơ ngác của Triệu Vỹ lúc được cô tặng quà. Chẳng hiểu sao, cô thấy thích con búp bê bằng sứ nhỏ tí tẹo này ghê. Chắc tại búp bê cũng có nụ cười nửa miệng, ngạo đời giống như cô vậy.

Biết chắc hai giờ nữa chị Lan, người nấu ăn cho gia đình cô sẽ tới đây với đầy đủ đồ nghề giúp cô hoàn thành buổi tiệc, nên Đinh Đang không lo lắng lắm. Bỏ

Trang: [<] 1, 16, 17, [18] ,19,20 ,27 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT