|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
lại lấy cớ mà phạt thêm tiền cho nó thì khổ.
Nó lấy hai túi trà và cho vào hai cái túi lọc, xong nó đổ nước nóng vào, rồi bưng vào phòng cho Khoa và bà Hoa uống.
Nó mời hai người, nó định rút lui để cho họ nói chuyện thì bà Hoa hỏi nó.
– Cháu có thể đến nhà bà chơi chứ…???
Cả Khoa và Vân đều kinh ngạc như nhau, Vân không hiểu bà Hoa mời nó tới nhà bà làm gì, còn Khoa nhìn bà mình khó hiểu, bà lại đang định âm mưu gì nữa hay sao.
Vân cười cười bảo bà Hoa.
– Nếu bà vì cảm ơn cháu đã giúp bà thì không cần đâu ạ…!!!
Bà Hoa nói.
– Dù cháu không giúp bà thì bà cũng muốn mời cháu tới nhà của bà chơi, cháu sẽ đến chứ, cháu đừng từ chối tấm lòng của bà, nếu không bà sẽ buồn lắm…!!!
Vân khổ sở, vì nó không muốn bà phật lòng, nhưng đến nhà của tên kia chơi ư, híc, nó ngại lắm, nó sợ người ta lại bảo nó lợi dụng mối quan hệ với Khoa để anh tuyển dụng nó.
Bà Hoa nhìn nó nhăn nhó như vậy, bà nói thêm.
– Bà không cho cháu từ chối đâu, cháu và Khoa cùng đi luôn với bà nhé, nói thật là bà vừa mới về nước, nên muốn cháu đến chơi cho vui cửa vui nhà, một mình bà trong căn nhà đó buồn lắm…!!!
Vân lúng túng, nó không biết nói gì vào lúc này, Khoa bảo nó.
– Bà đã nói vậy thì cô cũng nên đến nhà tôi cho bà vui lòng, nếu không ngày nào tôi cũng nghe bà nhắc đến cô thì tôi cũng không được yên…!!!
Vân nói mát.
– Anh hay quá ha, bây giờ anh lại ép tôi làm việc này nữa hả, tôi chỉ đồng ý và vâng lời với anh vì công việc thôi, còn việc riêng tư của anh thì mặc anh…!!!
Bà Hoa thấy nó từ chối mình, bà buồn buồn bảo nó.
– Ngay từ lần đầu gặp cháu, ta đã mến cháu rồi, không lẽ cháu không thể coi ta như là ông bà của cháu ở nhà hay sao…??
Vân hốt hoảng nói.
– Bà đừng hiểu lầm cháu, chẳng qua cháu không muốn người ta dị nghị hay hiểu lầm cháu thôi…!!!
Bà Hoa nhìn nó, bà cười và bảo nó.
– Cháu ngốc thế, cháu là một cô bé tốt bụng, ai người ta dám bàn ra tán vào, nghe lời bà chiều nay tới nhà của bà chơi đi…!!!
Vân bị bà ép quá, Khoa lại nói thêm vào.
– Vâng, chiều nay khi xong việc cháu sẽ đưa cô ấy đến…!!!
Khoa cho người đưa bà của mình về, trước khi đi bà Hoa còn dặn Vân thêm một lần nữa là nhấ t định nó phải tới nhà của bà chơi vào chiều nay.
Nó nhìn bà Hoa đi về mà lắc đầu cười khổ, Khoa bảo nó.
– Cô giỏi nhỉ, bà tôi là một người khó tính thế mà chỉ vừa mới gặp cô bà đã thích cô là thế nào…??
Vân bực mình bảo Khoa.
– Sao anh không đi hỏi bà của anh, anh hỏi tôi làm gì, đúng là một tên ngốc…!!!
Khoa cũng bực mình không kém, anh quát Vân.
– Con nhỏ này, cô dám ăn nói với sếp của mình như thế hả, cô có tin là tôi tăng thêm tiền bồi thường cho cô không…??
Vân ôm đầu, nó nói gì hay làm gì cũng phải canh đe, nó mệt mỏi với cuộc sống kiểu này lắm rồi, nó tự hỏi là bao giờ nó mới thoát khỏi tên Khoa này.
Vân được Khoa chở về nhà của anh chơi, trên đường đi, anh hỏi nó.
– Cô có muốn đi đâu chơi vào cuối tuần này không…??
Vân chán nản bảo.
– Tôi không muốn đi đâu cả, tôi ở nhà để ngủ thôi…!!!
Khoa phì cười hỏi nó tiếp.
– Không lẽ ngoài ăn và ngủ, cô không còn cách nào để giải trí à…??
Vân bực mình đáp.
– Việc đó có liên quan đến anh à…!!!
Khoa cười cười bảo nó.
– Tất nhiên là không liên quan đến tôi, chẳng qua tôi hỏi cô cho vui thôi…!!!
Vân mai mỉa.
– Anh có hứng quá nhỉ, chuyện riêng tư của nhân viên của mình anh cũng muốn biết…!!!
Khoa bực mình nói với Vân.
– Con nhỏ này, người ta quan tâm tới cô nên người ta mới hỏi, cô lại có thái độ đó là sao…!!!
Vân giả vờ hối lỗi, nó nói.
– Dạ, cho em xin lỗi sếp, chẳng qua hôm nay em thấy sếp tự nhiên tốt với em quá nên em ngạc nhiên quá đỗi thành ra mới như vậy…!!!
Khoa lắc đầu chào thua, con nhỏ này mồm mép khiếp quá, anh nói gì nó cũng tìm cách vặn lại anh, anh không hiểu có ông chủ nào mà phải nhường nhân viên như anh không, mặc dù đã nhiều lần anh muốn xa thải nó đi cho rồi, nhưng không hiểu sao anh không làm được, một phần vì nó là một con bé có tài năng, một phần vì anh có hứng thú với nó.
Vân thấy Khoa im lặng không nói gì nữa, nó thích chí nó mỉm cười, nó lẩm bẩm.
– Cho anh chết, ai bảo anh cứ hay tìm cách bắt chẹt tôi, nếu không phải là vì bà của anh tôi đã tìm cách hành anh cho bõ ghét rồi, hứ, đồ làm tàng…!!!
Chiếc xe dừng lại, Khoa bảo Vân.
– Phiền cô bước xuống, và bấm chuông cửa dùm tôi vì đã tới nhà của tôi rồi…!!!
Vân mở cửa và bước xuống xe, nó nhìn ngôi nhà trước mặt mình mà kinh ngạc, to và đẹp quá giống như một cung điện vậy.
Nó bước lại, nó bấm nút, một lúc sau có một cô giúp việc ra mở cổng cho nó, cô ta hỏi nó.
– Cô tìm ai…??
Vân chán ngán bảo cô ta.
– Tôi không tìm ai cả, tôi chỉ bấm hộ chuông cửa cho cái tên kia thôi…!!!
Khoa nghe nó nói mà bực hết cả mình, con nhỏ này nó khinh anh quá, anh ở đây mà nó dám nói hỗn với anh là thế nào, hai bàn tay của anh siết lại, anh nghĩ mình phải tìm cách hành con nhỏ kia cho bớt láo toét đi.
Anh bấm còi xe, chị giúp việc mới nhận ra anh, chị ta vội mở cánh cổng cho rộng ra, anh lái xe vào, Vân cũng bước theo trước con mắt ngạc nhiên của chị giúp việc.
Bà Hoa thấy Vân đến chơi, bà cười cười, bà hỏi nó.
– Thế nào cháu, hai đứa nói chuyện vui vẻ chứ…??
Vân ghét nhất là tên Khoa này, vì hắn hay tìm cách hành hạ nó, nhưng không lẽ lại đi nói xấu anh ta trước mặt bà của anh ta nên nó đành nói trớ đi.
– Dạ, cũng bình thường thôi ạ…!!!
Bà Hoa nheo nheo mắt hỏi nó.
– Sao thế, hai đứa lại cãi nhau à…??
Vân chối biến.
– Dạ, không có đâu ạ, chẳng qua là làm cả ngày nên bọn cháu hơi mệt thành ra cả hai không có gì để nói với nhau…!!!
Bà Hoa gật gù ra vẻ bà đã hiểu, bà mời nó.
– Cháu ở lại đây ăn cơm luôn nhé…!!!
Vân cảm thấy ngại, vì nó đến đây chơi là không muốn bà Hoa phiền lòng thôi, còn ở lại để ăn cơm nó thấy không tiện, nó đang định từ chối thì bà Hoa đã nói.
– Cơm canh bà đã cho người chuẩn bị rồi, nên cháu đừng tìm cách từ chối bà…!!!
Vân lắc đầu kêu khổ, sao lần nào bà cũng ép nó thế nhỉ.
Bà âu yếm hỏi nó.
– Cháu đang sống ở đâu…??
Vân lễ phép trả lời.
– Dạ, cháu đang thuê một căn gác nhỏ để sống…!!!
Bà mỉm cười và nhìn nó cho thật kỹ, bà bảo nó.
– Cháu có thể dọn về nhà của bà để sống không…??
Vân đang uống cốc nước mà bà Hoa đưa cho nó, nó bị sặc nước do lời đề nghị của bà Hoa.
Nó kinh ngạc hỏi bà Hoa.
– Sao bà lại đi mời một người lạ như cháu về nhà, bà không sợ kẻ xấu hay sao…??
Bà Hoa cười cười bảo nó.
– Vậy là cháu đồng ý về đây rồi đấy nhé, ở đây có nhiều phòng trống lắm nên cháu tha hồ mà chọn, bà rất vui nếu cháu về đây…!!!
Vân sửng sốt, nó chưa bao giờ gặp một người phụ nữ nào giống như bà Hoa cả, sao chỉ gặp nó có một lần mà bà đã ép nó đến nhà bà chơi, chưa hết bà còn ép nó tới đây sống cùng bà là thế nào.
Nó vội nói với bà Hoa.
– Cháu xin lỗi, cháu không thể nào tới đây ở cùng bà được đâu…!!!
Bà Hoa không lý gì đến lời từ chối của nó, bà hỏi nó.
– Tại sao cháu cứ từ chối ta mãi thế, cháu yên tâm ta không cho cháu ở không đâu, mà ta có việc làm cho cháu đấy…!!!
Vân không muốn đến đây sống một chút nào, nó nghĩ phải gặp cái tên Khoa kia cả ngày lẫn đêm chắc là nó sẽ phát điên hay phát rồ lên mất.
Nó cười hối lỗi nó bảo bà Hoa.
– Mặc dù vậy cháu cũng không thể nào tới đây sống được…!!!
Bà Hoa liền nắm ngay lấy tay của nó, bà buồn buồn bảo nó.
– Cháu không thể vì thấy ta già cả mà đến đây cho ta vui sống hay sao, Khoa thì đi làm suốt cả ngày nên ta cảm thấy cô đơn lắm, ta thích cái tính nhí nhảnh, trẻ con và vui tính của cháu, hãy vì ta mà suy nghĩ lại nhé, ta sẽ rất buồn nếu cháu từ chối ta…!!!
Vân khổ sở bảo bà Hoa.
– Cháu quý bà và yêu bà như bà ngoại của cháu ở nhà, nhưng điều này không có nghĩa cháu có thể đến đây ở…!!!
Bà Hoa hỏi nó.
– Tại sao lại không thể được…??
Vân cũng hơi buồn bảo bà Hoa.
– Bà cũng biết rồi, cháu chỉ là nhân viên của anh Khoa thôi, nếu mà ai biết được chuyện này họ lại nói ra nói vào và hiểu lầm cháu thì khổ lắm, chưa hết cháu không muốn bắt ép anh Khoa phải đồng ý cho cháu chuyện này…!!!
Khoa từ trong phòng tắm bước ra, anh hỏi nó.
– Tôi đã bắt ép cô làm gì mà cô nói xấu tôi hả…??
Vân nhìn thấy Khoa là ngán ngẩm rồi, nó thờ ơ trả lời.
– Không gì cả…!!!
Bà Hoa nhìn và nghe hai đứa đối đáp với nhau, bà thích thú quá, bà bảo thằng cháu trai.
– Bà muốn mời Vân về đây sống, không biết ý của cháu thế nào…??
Khoa hét lên vì kinh ngạc, nguyên cái chuyện bà anh mời Vân về chơi đã là khó hiểu rồi, lại thêm chuyện này nữa khiến cho anh kinh ngạc không kém.
Anh gấp gáp hỏi bà anh.
– Sao bà lại có cái ý nghĩ ấy, cô ta không thể nào sống ở đây được…!!!
Vân nghe Khoa trả lời bà Hoa, nó tức quá, tên kia ai thèm tới ở nhà của anh chứ, sao anh lại có cái giọng đó là thế nào.
Nó bực mình bảo Khoa.
– Dạ, sếp yên tâm đi vì em biết phận mình nên em không dám trèo cao đâu ạ, chào bà và sếp em về…!!!
Bà Hoa buồn cười quá, bà không nhịn được
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




